Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vợ Ơi Theo Anh Về Nhà

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bờ biển trên hòn đảo

nhỏ của chúng tôi ở rất đẹp, đi bộ ở đây, rất thú vị. Tôi chậm rãi đi

dọc bờ biển, nheo mắt hưởng thụ làn gió mang theo mùi vị của biển khẽ ùa đến, đột nhiên nhớ lại ước mơ bán chuối tiêu ở Maldives, xem ra đó đích xác là lựa chọn không tồi. Thật đáng tiếc, đáng tiếc quá, nghe nói hơn

hai nghìn hòn đảo nhỏ đẹp đẽ này sẽ bị nước biển nhấn chìm, ngẫm ra thật khiến người ta buồn bã.

Da của tôi mẫn cảm với ánh nắng mặt

trời, rất dễ bắt nắng nên đã bôi kem chống nắng, nhưng để bảo vệ tốt hơn nữa, hôm nay tôi mặc tươi đối nhiều. Bên dưới là chiếc quần ngố, bên

trên áo phông. Ăn mặc kiểu này ở bãi biển, tuy có chút quái dị, nhưng

thực sự hữu dụng. Chiếc áo phông rộng kia là chiếc áo tôi thích nhất,

bởi vì không phải nó đáng giá bao nhiêu tiền, mà chiếc áo phông kia là

trong lần sinh nhật hai mươi lăm của tôi, Hạp Tử tặng tôi, cô ấy tự mình thiết kế sau đó tìm người đặt may. Mặt trước của chiếc áo là phù hiệu

có chút kỳ quái, theo như Hạp Tử nói, đều là các phù hiệu cổ xưa của các nền văn minh lớn trên thế giới, có thể trừ tà. Mặt sau thì dùng bút

lông viết bốn chữ lớn “Ngôn Tiếu Yến Yến”, còn có mấy câu thơ. Tuy không hiểu thư pháp, nhưng khi nhìn mấy chữ viết bằng bút lông này, thấy rất

vừa mắt. Theo như Hạp Tử dặn dò, những chữ đó là cô ấy đặc biệt mời một

nhà thư pháp nổi tiếng viết. Tôi không tin lời của Hạp Tử, nhưng điều

này không làm ảnh hưởng đến niềm yêu thích cái áo này của tôi, đồng thời nó cũng khiến tôi phải ngưỡng mộ thẩm mỹ của Hạp Tử.

Ở chỗ khiến người ta vui vẻ thế này, ánh mặt trời cũng khiến người ta vui vẻ, mặc

trang phục thoải mái thế này, không còn gì thích hợp hơn.

Tôi

đang thong thả đi bộ trên bãi cát, đột nhiên có người từ phía sau vỗ một cái vào vai tôi. Tôi cho rằng là Giang Ly, đang ngạc nhiên sao anh ta

lại đột nhiên để ý đến tôi thế này, khi quay người lại thì phát hiện,

trước mặt là một người đàn ông xa lạ.

Anh là là người châu Á, tóc tương đối dài, có mấy lọn nhuộm vàng. Tuy tôi ghét kiểu tóc của anh ta, nhưng không thể không thừa nhận, khuôn mặt anh ta thật sự không tồi,

ngũ quan rất đẹp, hơn nữa khóe mắt dường như luôn mang nét cười. Người

như thế này, đứng dưới ánh mặt trời, ánh mặt trời cũng vì anh ta mà thêm rực rỡ.

Tôi nhất thời cảm thấy mê lực của tôi thực sự không nhỏ, lại có anh chàng đẹp trai thế này chủ động đến bắt chuyện. Thế là tự

nhiên mím môi lại hướng đến anh ta, đang muốn nói thì anh ta mở lời

trước rồi.

Anh ta hơi nghiêng đầu một chút, lông mày nhướn lên, tặng tôi một cái cười mỉm mê người, sau đó nói: “Kẻ ngu?”

Hai chữ “Kẻ ngu” nói ra rõ ràng khác thường, hơn nữa là giọng điệu nghi vấn.

Tôi cảm thấy bực tức, tôi trêu anh ta sao? Sao vừa nhìn thấy đã mắng người

ta là kẻ ngu! Bất kỳ cô gái bình thường nào bị người lạ mặt gọi là kẻ

ngu đều không thể chấp nhận nổi! Huống hồ đối phương là một anh chàng

đẹp trai, không thể tha thứ!

Thế là tôi cảm thấy trước mắt này

thật thiếu giáo dục, đối với loại người như thế này tôi thực sự không

muốn để ý, đành quay người bỏ đi. Trong lòng thầm nói: Người bại não

trong thiên hạ nhiều như thế này, mỗi người đều phải mắng một lượt,

chẳng phải sẽ mệt chết sao.

Ai ngờ tên kia không biết tốt xấu, đầu óc chẳng linh hoạt gì, lại còn đuổi theo, ở phía sau lưng tôi nói: “Cô là kẻ ngu?”

Tôi không thể nhịn được nữa rồi, quay người lại, lớn tiếng chửi: “Anh mới

chính là kẻ ngu, cả nhà anh là kẻ ngu! Cảm phiền anh biến đi cho tôi

nhờ, nếu không thì tôi sẽ đánh cho anh đến mức không thể tự làm được

việc gì nữa!”

Người kia sau khi bị chửi, đột nhiên cười hì hì nói: “Quả nhiên là Kẻ ngu.”

Bây giờ tôi tám mươi phần trăm có thể xác định người trước mặt này bị tâm

thần, vì vậy chẳng thèm để ý đến anh ta nữa, quay người tiếp tục đi về

phía trước.

Kẻ tâm thần kia đột nhiên hét phía sau tôi: “Cô ở

trong Hiệp khách hành chẳng phải tên tên là “Quan Phương kẻ ngu chơi

game sao?”

Tôi đột nhiên dừng bước, không thể tin được, quay lại nhìn anh ta.

Người này, anh ta biết tôi là Quan Phương kẻ ngu chơi game? Tôi nhanh chóng

liên tường đến mấy ngày trước hình như Người hẹn sau hoàng hôn nói anh

ta muốn cùng con trai và con dâu đến Maldives, vậy người trước mặt này

chẳng lẽ chính là … con trai của Người hẹn sau hoàng hôn sao? Người hẹn

sau hoàng hôn cũng thật là, cái gì cũng nói với con trai anh ta là sao,

hại tôi bị mất giá trước mặt anh chàng đẹp trai.

Nhưng mà … nhưng mà tất cả .. khéo quá nhỉ?

Tuy khéo nhưng không phải tôi không tin. Tôi suy trái suy phải, nghĩ trước

nghĩ sau, cuối cùng đi đến trước mặt anh chàng đẹp trai, nhìn kỹ anh ta

một chút, lắc đầu thở dài nói: “Đại thúc dung tục Người hẹn sau hoàng

hôn kia, sao mà lại sinh ra một đứa con đẹp như thế này? Thuyết di

truyền thật không đáng tin…”

Anh chàng đẹp trai trước mặt đột

nhiên phát cuồng, kêu lên thảm thiết: “Nói bao nhiêu lần rồi, tôi là anh chàng đẹp trai, tinh lực dồi dào, mê lực vô biên!”

“Ai da! Anh

sao mà lại học bố mình nói những lời như thế này…” Tôi cố làm ra điệu

cười nhẹ nhàng, nhưng trong lòng thấp thoáng khó chịu, lời của người này và gã đàn ông Người hẹn sau hoàng hôn dung tục kia giống hệt nhau…

Anh ta gãi gãi đầu, nổi giận nói: “Tôi chính là Người hẹn sau hoàng hôn!

Bây giờ tôi còn chưa có con! Nhưng tôi cũng không để ý chuyện cô muốn

giúp tôi sinh con đâu!”

Tôi vỗ vỗ đầu, sau đó lùi hai bước nói: “Anh làm gì mà nói lớn tiếng như thế, lẽ nào là chột dạ…”

Người hẹn sau hoàng hôn nhìn tôi một cái, nói: “Cô bắt tôi phải đem hết những chuyện xấu cô làm trong bang hội nói ra cô mới tin sao?”

“Khụ khụ, cái đó thì không cần, tôi tin, tôi tin.” Tôi xua tay, cuối cùng khất phục dưới vẻ dâm uy của anh ta.

Tâm trạng của Người hẹn sau hoàng hôn tốt hơn một chút, trên mặt lại treo

nụ cười, nói: “Cô còn ngốc hơn một chút so với tưởng tượng của tôi.”

Tôi cảm thấy việc này chẳng phải là bởi vì tôi ngốc, Người hẹn sau hoàng

hôn nghĩ oan cho tôi rồi. Chủ yếu là hình tượng người này trong mắt tôi

đã rất thâm căn cố đế rồi, anh ta chính là một đại thúc trung niên dung

tục, thích đùa bỡn với con gái trên mạng, loại người này trên mạng rất

hay gặp. Người hẹn sau hoàng hôn ở trước mặt này, và Người hẹn sau hoàng hôn trong tưởng tượng của tôi khác xa nhau, hình tượng đó hoàn toàn

không phù hợp với tiêu chuẩn, tôi không tin tưởng là chuyện có thể hiểu

được.

Nghĩ đến đây, tôi thầm tha thứ cho chính mình.

Người hẹn sau hoàng hôn nói một câu làm gián đoạn suy nghĩ của tôi: “Ngây ra cái gì, vào quán bar ngồi một chút nhé.”

Tuy tôi và Người hẹn sau hoàng hôn lần đầu tiên gặp mặt, nhưng tốt xấu gì

cũng coi là đã từng quen biết, thế là tôi gật đầu đồng ý. Dù gì bây giờ

tôi cũng rất nhàn rỗi, Giang Ly lại không hạ mình đến chơi cùng tôi.

Lúc này, Người hẹn sau hoàng hôn gọi một người đẹp châu Á thân hình bốc lửa ở cách đó không xa đến, hôn cô ta một cái, sau đó nói: “Anh và một

người bạn ôn lại chuyện xưa, em tự chơi trước đi.”

Mỹ nữ kia nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân, có lẽ xác định tôi không thể tạo ra sự uy hiếp gì, thế là hôn đáp lại Người hẹn sau hoàng hôn một cái, yên tâm

rời đi.

Trong lòng tôi tự nhiên sinh ra một cảm giác thất bại.

Người hẹn sau hoàng hôn nhìn bóng lưng của mỹ nữ kia, nói: “Tôi vẫn tương đối thích người châu Á truyền thống.”

Tôi nhìn bộ bikini bốc lửa của mỹ nữ kia, thầm cảm thán: Đây cũng hơi truyền hống quá…

Tôi gọi một ly cocktail rồi ngồi xuống cùng Người hẹn sau hoàng hôn.

Tôi nói: “Làm sao anh lại nhận ra tôi?”

Người hẹn sau hoàng hôn cười đáp: “Nếu như tôi không nhận ra cô thì đã có lỗi với chiếc áo cô mặc này.”

Tôi đột nhiên nhớ ra tên trên mạng ở phía sau chiếc áo phông mà tôi mặc, bỗng tỉnh ngộ.

Người hẹn sau hoàng hôn lúc đó cũng chỉ đoán thôi nhỉ? Nếu như tôi không thừa nhận, chắc tốt hơn…

Nhưng mà tôi vẫn có chút hoảng hốt giống như nằm mơ, tất cả lại trùng hợp thế này, trùng hợp đến mức khiến người ta hoài nghi mình thực sự chỉ đang

mơ một giấc mơ không thể ngờ đến.

Người hẹn sau hoàng hôn nhìn thấy tôi ngẩn ra, dùng khuỷu tay huých tôi một cái, nói: “Ê, nghĩ gì thế?”

Tôi: “Không có gì, tôi chỉ cảm thấy tất cả chuyện này trùng hợp quá, thật không dám tin.”

Người hẹn sau hoàng hôn: “Đây chính là duyên phận, “hữu duyên thiên lý năng tương ngộ”, chính là nói chuyện của hai chúng ta.

Đối với cái duyên phận như thế này, tôi thật sự chẳng biết thế nào.

Người hẹn sau hoàng hôn: “Tôi tên Vương Khải, còn cô?”

Tên của anh ta kém hơn so với mặt của anh ta rất nhiều. Tôi suy nghĩ, ông

trời đã sắp xếp cho hai chúng tôi gặp mặt nhau ở đây chính là nói duyên

phận thực sự là một thứ siêu việt khác thường, tôi cũng chẳng ngại ngùng cố ý làm khác người gì nữa, thế là thoải mái nói ra tên mình: “Tôi tên

Quan Tiểu Yến.”

Vương Khải vừa nghe thấy tên tôi, nhất thời vui

lên: “Quan Tiểu Yến à? Tôi cũng quen một người tên Quan Tiểu Yến, thật

trùng hợp đó, có cấn tôi giới thiệu với cô không?”

Tôi cảm thấy anh ta đơn thuần chỉ là đang lôi kéo làm quen, nên nói: “Không cần đâu.” Quen biết anh, tôi đã không muốn lắm rồi.

Anh ta cười vẻ hiểu biết: “Tôi biết là cô không tin, nhưng cũng phải nói lại, cô gái kia không cần thiết phải quen biết.”

Ngữ khí của anh ta chẳng dễ chịu gì, tôi cảm thấy anh ta chắc chắn bị cô

gái kia đá rồi. Xem ra người ở trước mặt này thực sự cũng là một đại

thiếu gia đào hoa, cuộc sống riêng tư rất phong phú, hoặc là rất hỗn

loạn. Loại người này tuy không phải khẩu vị của tôi nhưng trong tình

huống thông thường vẫn tương đối biết tiến lui, sẽ không đơn phương làm

khó cô gái nào. Con gái qua lại với loại người này chỉ cần cẩn thận một

chút thì sẽ không xảy ra sai lầm gì. Đương nhiên nếu như nhân cách của

anh ta cực kỳ thối nát, vậy thì lại rẽ sang một hướng khác rồi.

Vương Khải thấy tôi thất thần, không hài lòng nói: “Cô lại đang nghĩ cái gì

đấy? Nghĩ xem có phải là tôi có ý đồ gì với cô không à?”

Tôi ngượng ngùng ho một tiếng, nói: “Không có.”

Anh ta cười cười chẳng để ý, nói: “Cô nghĩ cũng chẳng sao, dù gì tôi sớm đã có ý đồ với cô rồi.”

Đối với người mặt dày vô sỉ như thế này, tôi thực sự chẳng có cách nào, đành nói: “Tôi không thích đùa kiểu này.”

“Vậy chúng ta đổi chủ đề khác.” Anh ta muốn nói nữa nhưng đột nhiên điện

thoại đổ chuông. Anh ta đành móc điện thoại từ trong túi ra: “Xin lỗi,

tôi nhân điện thoại.”

Tôi cúi đầu vừa uống cocktail, vừa cười

thầm trên sự đau khổ của anh ta, vì phí điện thoại đáng thương kia. Phải biết là người ở Trung Quốc gọi điện thoại qua Maldives, mỗi phút cũng

phải mất đến hai mươi tệ.

Nhưng mà rất nhanh, tôi đã phải trả giá cho sự thiếu đạo đức của mình.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vợ Ơi Theo Anh Về Nhà
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...