Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

VÔ TÂM BÁI QUAN ÂM

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chiêu Kỳ không lên tiếng, nhưng ánh mắt lại dừng trên ngón tay ta đang nắm cổ tay hắn.

Cười.

"Được."

Chiêu Kỳ dường như tâm trạng rất tốt, từ từ rút tay về, đỡ ta đến trước gương, tự mình cầm lược ngọc chải tóc cho ta.

"Vậy Trẫm sẽ tha cho nàng ta."

Tiểu cung nữ giữ được mạng, liên tục dập đầu tạ ơn, dập đầu rất mạnh.

"Cút."

Chiêu Kỳ đuổi hết cung tì, chải tóc cho ta.

Chải rất xấu.

Hắn cúi người, nhìn ta và hắn phản chiếu trong gương, "Chỉ cần Hoàng hậu ngoan ngoãn, Trẫm có thể làm bất cứ điều gì cho nàng."

Ta không nói gì.

Gần đây có tin tức về thuốc giải của Hồi Sát Tán, Chiêu Kỳ luôn rất bận, ngồi một lúc rồi vội vã rời đi.

Ngày hôm sau.

Cung tì hầu hạ ta rửa mặt đã thay người, ta thuận miệng hỏi, "Cung nữ hôm qua đâu?"

Cung tì mới đến khẽ đáp, "Bẩm nương nương, nàng ấy hôm qua vì bước chân trái vào điện trước... bị Hoàng thượng đánh chết."

Ta ngây người.

Trước mắt lại hiện lên khuôn mặt tái nhợt của tiểu cung nữ.

Chiêu Kỳ vẫn không tha cho nàng ấy.

Trong lòng Chiêu Kỳ, mạng người luôn rẻ như cỏ rác.

16.

Trụ trì qua đời.

Lão trụ trì đã tám mươi tuổi, bị áp giải đến Tề Quốc lại bị ép làm việc nặng nhọc, đêm mưa hai ngày trước trượt chân ngã.

Không qua khỏi mấy ngày.

Ta nhận được tin chạy đến Tân Giả Khố, từ xa đã nghe thấy tiếng khóc than.

Huyền Dặc quỳ ở phía trước, sống lưng thẳng tắp.

Chàng đỏ mắt, không nói một lời.

Dường như chỉ cần một giây tiếp theo sẽ trực tiếp vỡ vụn.

Huyền Dặc sau khi sinh không lâu đã bị cha mẹ ruột bỏ lại ở cổng chùa, được lão trụ trì nhặt về nuôi lớn, hai đời dưỡng dục, đối với chàng vừa là thầy vừa là cha.

"Huyền Dặc..."

Ta chậm rãi bước lên, muốn vỗ vai chàng, nhưng tay vừa giơ lên giữa không trung, đã thấy Tuệ Không bên cạnh đột nhiên quỳ xuống.

Cậu ta khóc nấc lên, lúc này quỳ trước mặt ta, cúi đầu thật thấp, "Tham kiến Hoàng hậu nương nương!"

Ta sững người.

Hoàng hậu nương nương...

Không ai biết, ta căm ghét danh xưng này đến nhường nào.

Tuệ Không tuổi còn nhỏ, nhiều năm chưa từng xuống núi, gần đây trong cung tận mắt chứng kiến quá nhiều cảnh sinh ly tử biệt, sớm đã sợ mất mật, lúc này quỳ trước mặt ta, vai run rẩy.

Có cậu ta dẫn đầu, các hòa thượng còn lại nhìn nhau, cũng cúi rạp người, quỳ lạy ta.

Bàn tay ta cứng đờ giữa không trung từ từ thu về.

Cho đến khi, Huyền Dặc cũng quay đầu nhìn ta.

Ta căng thẳng nhìn chàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vo-tam-bai-quan-am/chuong-6.html.]

Ta rất sợ chàng cũng sẽ quỳ xuống trước mặt ta, thần phục, trán chạm đất gọi một tiếng Hoàng hậu nương nương.

May mắn thay, chàng không làm vậy.

Chàng chỉ đưa tay về phía ta, giọng khàn đặc, "Qua đây, tiễn trụ trì đoạn đường cuối cùng."

Ta vội vàng bước qua, quỳ xuống bên cạnh chàng, hướng về t.h.i t.h.ể của trụ trì lạy ba lạy.

Nhưng.

Lạy thứ ba, lại bị người ta ngăn cản.

Chiêu Kỳ nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, không cho ta lạy tiếp, "Đứng dậy."

Ta không nhúc nhích.

Hắn đột ngột kéo ta dậy, "Trẫm bảo nàng đứng dậy!"

"Nàng là Hoàng hậu của Trẫm, thân phận ngàn vàng sao có thể quỳ lạy một hòa thượng?"

17.

Sau khi lão trụ trì qua đời, Huyền Dặc càng thêm trầm mặc.

Chàng bị Chiêu Kỳ giam cầm trong cung, dạy cung nhân tụng kinh niệm Phật, Chiêu Kỳ giỏi nhất là tra tấn người khác, hắn vừa muốn từng chút hủy hoại tín ngưỡng của chàng.

Vừa ép chàng ngày ngày tụng đọc kinh Phật vừa tra tấn chàng.

Gần đây ta rất ít khi gặp chàng.

Mà nay đã hơn một tháng kể từ khi ta và Chiêu Kỳ trúng độc, độc tố đã có dấu hiệu lan rộng.

Chiêu Kỳ điên cuồng tìm kiếm thuốc giải.

Gần đây, tam hoàng tử của Thương Nguyệt Quốc đến thăm, nói rằng hắn có tin tức về thuốc giải của Hồi Sát Tán.

Chiêu Kỳ lập tức mở tiệc chiêu đãi, trong yến tiệc mời các triều thần, ca múa chậm rãi, bầu không khí hòa hợp.

Cho đến khi -

Ta không thông báo cho Chiêu Kỳ, chủ động thay y phục, theo tiếng nhạc du dương bước lên đài yến tiệc.

Vết thương trên mặt chưa lành, ta dùng một tấm lụa mỏng che mặt.

Khăn lụa đỏ tung bay.

Ánh mắt lướt qua, ta nhìn thấy trong mắt tam hoàng tử Thương Nguyệt Quốc có vài phần kinh diễm.

Cũng nhìn thấy sắc mặt âm trầm của Chiêu Kỳ.

Và cả...

Ánh mắt căm ghét của Quốc sư Tề Quốc.

Quốc sư khi còn trẻ theo lão quân chủ chinh chiến, lập quốc, có uy tín cực cao trong triều.

Mà ông ta cũng không ít lần dâng sớ chỉ trích ta, nói ta là họa thủy làm loạn triều cương, lưu lại hậu cung sớm muộn gì cũng là hậu họa.

Khúc nhạc kết thúc, ta theo nhịp trống tiến lên, dải lụa trong tay áo, nhẹ nhàng rơi vào lòng tam hoàng tử.

Hắn cầm dải lụa lên, đưa lên mũi ngửi, ánh mắt nóng bỏng.

"Hoàng thượng."

Hắn không hề kiêng dè đề nghị, "Ta nói cho ngài biết tung tích của thuốc giải, không biết có thể mặt dày xin ngài một người không?"

Chiêu Kỳ đã đoán được, ánh mắt âm u lướt qua ta, trầm giọng hỏi.

"Người nào?"

Quả nhiên.

Tam hoàng tử chỉ về phía ta.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
VÔ TÂM BÁI QUAN ÂM
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...