Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vô Tận Luân Hồi

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh ta cuộn tròn trên sườn đồi đầy hoa dại, trên n.g.ự.c là tấm bia mộ của em gái và sợi dây buộc tóc đã đứt của tôi.

Tôi cố gắng đặt anh ta nằm thẳng, hai tay duỗi xuôi theo người như cách người ta vẫn làm khi chôn cất, rồi ngồi ngẩn ngơ bên cạnh.

"Thì ra nam chính cũng c.h.ế.t được à." Tôi chán nản nói, "Vậy nhiệm vụ của tôi phải làm sao đây?"

Hệ thống: "Tất nhiên là đến kiếp sau rồi."

Thế là tôi nhắm mắt mở mắt cái đã thấy mình ở một nơi xa lạ. Ngẩn ngơ một lúc, cơn giận bùng lên ngùn ngụt.

"Hệ thống c.h.ế.t tiệt! Nói mau cái gì gọi là kiếp sau hả?!"

Hệ thống cố tình giả nai: "Cái này tôi cũng không biết nữa."

Khinh! Còn giả ngu với tôi. Nếu cứ không cứu được nam chính thì chẳng phải tôi sẽ phải đầu thai hết kiếp này đến kiếp khác, mãi mãi không có hồi kết sao?

Nhưng chưa kịp chửi bới hệ thống thì đùng một cái, một con khỉ từ đâu bay tới, nhảy phóc lên vai tôi rồi chui tọt vào tóc, nằm im re.

Kít kít kít!

Vừa mừng vừa lo, tôi quay đầu lại thì thấy trên cổ nó đeo một tấm thẻ đá quen thuộc, ngay cả sợi dây cũng là nửa sợi dây buộc tóc quen thuộc của tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vo-tan-luan-hoi/5.html.]

Mắt tôi rưng rưng ôm chầm lấy con khỉ: "Anh đến tìm tôi phải không?"

Hệ thống: “Không phải, nó chỉ là một con khỉ thôi, nam chính của kiếp này đang ở ngay sau bạn kìa.”

Tôi lập tức nín khóc, quay đầu lại với vẻ mặt lạnh tanh, quả nhiên nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.

Không, nói là quen thuộc thì cũng không hẳn, nhưng tôi nghĩ, nếu mặt khỉ mà lộ ra thì chắc cũng na ná như thế này.

Cách đó không xa, một người đàn ông tóc đen mắt đen, mình khoác tấm da thú đơn giản, lưng đeo cung tên đá, đang nhìn tôi chằm chằm với vẻ sửng sốt.

Nhưng dù sao thì cũng đã mặc quần áo rồi.

Anh ta lẩm bẩm gì đó, miệng cứ mấp máy, nói thứ tiếng tôi không hiểu.

Hệ thống dịch đồng thời cho tôi: “Anh ta hỏi bạn có phải thần tiên không.”

Tôi: "..."

“Nếu cô không phải thì chính là kẻ thù, anh ta sẽ b.ắ.n c.h.ế.t cô đấy.”

"Ta là!" Tôi dõng dạc đáp, "Ta chính là thần tiên đến cứu các ngươi!"

Chàng trai tên Kỳ, là thành viên của một bộ lạc vô danh, hằng ngày làm nhiệm vụ săn b.ắ.n và tuần tra.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vô Tận Luân Hồi
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...