Lão bản chủ quán căn bản không dám đối diện với Phi Tiểu Nhã, sợ hãi nói:
- Bảy tám tám mươi lượng, thấp nhất rồi!
Phi Tiểu Nhã cười dài nhìn hắn, sau đó chậm rãi vươn một tay, đặt trên quầy hàng, lập tức mở bàn tay nhỏ bé, để lại trên quầy hàng một vết chưởng ấn sâu tới ba tấc, trong chưởng ấn còn bốc lên khói xanh.
- Chủ quán, ngươi nói đầu của ngươi cứng? Hay là bàn gỗ này cứng đây?
Ngữ khí của Phi Tiểu Nhã vẫn hòa ái dễ gần như cũ, nhưng ai cũng có thể nhìn ra được dấu dưới nụ cười tươi tắn của nàng chính là bản tính ác ma.
- Bốn trăm lượng!
Chủ quán gật đầu như gà mổ thóc, hắn rốt cuộc đã nhìn ra được, nữ nhân này căn bản không phải chính mình có thể chọc vào.
- Thành giao!
Phi Tiểu Nhã sảng khoái lên tiếng, để bốn tấm ngân phiếu lên trên bàn, thả người nhảy xuống, kéo cánh tay Đường Phong thoải mái rời khỏi cửa hàng.
Đợi khi hai người đi thật xa, phía sau mới truyền tới tiếng hò hét của lão bản chủ quán:
- Bốn trăm lượng quá ít rồi, đây là cướp đoạt, đây là hành vi cường đạo a!
Khuôn mặt già của Đường Phong vô cùng âm trầm, hung hăng trừng mắt liếc nhìn Phi Tiểu Nhã.
Bảo chủ đại nhân ủy khuất nhìn hắn:
- Ngươi tức giận?
- Vừa cưỡng bức lại vừa sắc dụ!
Đường Phong khiển trách:
- Dù sao nàng cũng là cao thủ Thiên giai, dùng những thủ đoạn này để đối phó với người bình thường sao? Bọn họ chỉ là một ít sinh ý nho nhỏ, hơn bốn trăm lượng, đối với bọn họ mà nói có thể cần rất lâu mới có thể kiếm trở về.
Phi Tiểu Nhã không một chút bị sắc mặt của Đường Phong dọa nạt, tròng mắt vòng vo chuyển động, cười tới vô cùng hài long:
- Ngươi đang ghen đối với hắn sao? Ta có thể cảm nhận được!
- Tùy tiện ngươi nói!
Đường Phong chột dạ bật thốt.
- Được rồi, lần sau ta tuyệt đối không thi triển loại thủ đoạn này đối với bất luận nam nhân nào khác… Ngoại trừ ngươi… Chờ khi ta trở về Ô Long Bảo cho người mang theo chút bạc trả lại hắn, như vậy là được rồi.
- Không liên quan tới ta, nàng lăn qua lăn lại thỏa thích rồi, hiện tại sắc trời đã tối, trở lại khách sạn ăn một chút gì đó rồi chuẩn bị, chúng ta nên xuất phát!
- Uhm!
Phi Tiểu Nhã lấy ra khối trân châu màu đen, càng nhìn càng yêu thích, nhịn không được đặt trước ngực.
Trở lại khách sạn gọi tiểu nhị mang lên một chút thức ăn, may mắn chính là, tiêu dùng trong khách sạn thông thường tương đối ít, số bạc vụn còn thừa trong tay Đường Phong coi như đủ dùng, không nến mức phải ăn cơm bá vương.
Hơi sắp xếp chuẩn bị một chút, khi trời tối mịt hai người mới thừa bóng đêm lên đường trở về Ô Long Bảo.
Bất quá bè gỗ kia đột nhiên biến mất để Phi Tiểu Nhã thiếu chút nữa muốn hủy đi gian khách sạn bình dân này, bè gỗ kia là do nàng khổ cực vác từ biển tới tận nơi này, sao có khả năng đột nhiên biến mất?
Đường Phong không chút đắc ý, lập tức nói ra lý do trước đó đã chuẩn bị:
- Ta nhìn nàng vác quá khổ cực, đã tìm người mang bè gỗ tới Ô Long Bảo rồi!
Nói như vậy, trong lòng Phi Tiểu Nhã lại trở nên ngọt ngào như mật.
Từ trong khách sạn bình dân đi ra ngoài, sau lưng hai người là một đống lớn các loại, hầu hết đều là y phục, tuy rằng số lượng không ít, thế nhưng không năng lắm, hơn nữa so sánh với chiếc bè gỗ, mấy thứ này chí ít sẽ không tạo thành bất cứ gánh vác gì đối với hình tượng của cả hai người.
Bóng đêm phủ đại địa, cước bộ của hai ngươi đều rất nhanh, lộ trình ba trăm dặm lấy tốc độ của cả hai người tính toán, hừng đông muốn tới Ô Long Bảo coi như dư dả thoải mái.
Thế nhưng còn chưa hoàn toàn rời khỏi Mặc Thành, bước chân của Đường Phong đột nhiên dừng lại, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên quay đầu nhìn phía bắc.
- Làm sao vậy?
Phi Tiểu Nhã cũng dừng bước, nghi hoặc hỏi thăm.
- Không có gì!
Đường Phong cau mày, chậm rãi lắc đầu:
- Đi!
Vẻ mặt bảo chủ đại nhân rất nghi hoặc nhìn Đường Phong, tuy rằng biết vừa rồi nhất định đã xảy ra chuyện gì đó, thế nhưng Đường Phong không nói, nàng cũng không dám hỏi lại, nữ nhân phiền toái luôn luôn khiến người khác ghét bỏ, điểm này Phi Tiểu Nhã so với bất cứ người nào đều rõ ràng, nàng không thể tạo thành bất cứ ân tượng không tốt nào đối với Đường Phong.
Lúc ra khỏi Mặc Thành, Phi Tiểu Nhã quan sát cẩn thận, càng lúc càng thêm xác định Đường Phong đã nhận thấy có chuyện gì rồi, thế nhưng bằng vào năng lực nhận biết và thực lực của cao thủ Thiên giai như nàng cũng không hề cảm thụ được bất cứ nguy hiểm nào xung quanh, điều này không khỏi khiến bảo chủ đại nhân nghi hoặc không thôi.
Xác thực Đường Phong cảm nhận được một chút chuyện rồi, chỉ bất quá chuyện này chỉ mình hắn cảm nhận được, tuy rằng thực lực của Phi Tiểu Nhã rất coa, nhưng còn chưa đủ điều kiện này.
Đó chính là cảnh báo của thần binh.
Trong nháy mắt vừa rồi, Linh Khiếp Nhan nói cho hắn biết một chuyện, có một thần binh khác tại phía bắc phương viên chừng nghìn dặm.
Trong kiên thức của Đường Phong, hắn chỉ biết Lý Đường đế quốc tổng cộng có hai thanh thần binh, một thanh là Viêm Nhật Kiếm của Tần Tứ Nương, một than là Thủy Hàn Kiếm trong truyền thuyết của Tuyết Nữ.
Tứ Nương không có khả năng xuất hiện trong phương viên nghìn dặm phía bắc, nguyên nhân bởi vì Tiểu Manh Manh còn nhỏ, nàng không có khả năng để Tiểu Manh Manh một mình ra ngoài, bình thường lúc gặp chuyện đều là Tiếu thúc chủ ngoại, mà nàng chỉ phụ trách chăm sóc Tiểu Manh Manh.
Chẳng lẽ là Tuyết Nữ? Đường Phong đã sớm nghe được nữ tử truyền kỳ này trong miệng Thang Phi Tiếu, trong lòng đối với nàng có chút ước mơ hướng tới, một mình một người xông vào hàng loại tông môn lớn nhỏ trộm linh đan diệu dược, chưa bao giờ thất thủ qua, một nữ nhân cường đại như vậy, tự nhiên được người khác tôn sùng. Dưới sự truyền nhiễm của Tiếu thúc, Đường Phong đối với nữ nhân này coi như có không ít hảo cảm, tuy rằng chưa từng gặp gỡ, thế nhưng trong đầu Đường Phong đã sớm có hình dáng tưởng tượng đối với Tuyết Nữ.
Từ hành vi nàng đến thăm rất nhiều môn phái lớn nhỏ để trộm linh đan diệu dược có thể suy đoán được, bản thân nàng không phải là người thích làm chuyện này, vô cùng có khả năng là cần những linh đan diệu dược này để làm gì đó, nàng không giết người, nhiều lắm chỉ đả thương kẻ cản đường, loại hành vi này cũng có thể nói rõ ràng, nàng không phải là loại người thị sát.
Nói thật ra, Đường Phong rất muốn được gặp nữ tử truyền kỳ này một lần, đây là cảm giác rất không có tên, rất không có lý do.
Bất quá, không phải nghe đồn Tuyết Nữ ẩn cư tại nơi băng hàn cực bắc hay sao? Thời điểm bình thường không có khả năng xuất hiện trên đại lục, trừ phi nàng lại muốn trộm linh đan diệu dược nào đó rồi.
Rốt cuộc có phải Tuyết Nữ? Trong lòng Đường Phong rất nghi ngờ.
Nếu như dựa theo suy đoán về hai thanh thần binh trong Lý Đường đế quốc đến suy đoán, xác thực là Tuyết Nữ không cần phải nghi ngờ, nhưng từ suy xét về tính khả năng, khả năng này cực kỳ bé nhỏ.