Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vũ Dạ Kỳ Đàm

Chương 49

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thấy được phản ứng của quả cầu, Miêu Tiêu Bắc bắt đầu khẩn trương, nếu như xà tộc rất lợi hại… ở đây tuy rằng không phải khu đô thành nhưng cũng rất đông đúc, nếu đánh nhau thì có thể sẽ như phim Godzilla, đừng gây ra thương vong thảm trọng a.

“Cái gì tới a?” Lão Dương cũng nghe ra cái gì đó, bèn hỏi, “Có người quen?”

“Ách… Không phải.” Miêu Tiêu Bắc tự nhủ, quên mất lão Dương ở chỗ này, một hồi nếu để ông ấy thấy thì phiền phức rồi… Vừa nghĩ tới đây, đột nhiên chỉ thấy lão Dương sững sờ ngồi tại chỗ, không hề nhúc nhích.

Tiêu Bắc nhích qua nhìn, chỉ thấy lão Dương ngơ ngác ngồi đó, giống như bị điểm huyệt.

“Lão Dương?” Tiêu Bắc vươn tay quơ quơ hai cái trước mắt ông, lão Dương không hề có chút phản ứng.

Tiêu Bắc nóng nảy, giơ tay đẩy đẩy Lam Minh bên cạnh, “Lam Minh, anh làm gì vậy? Lão Dương lớn tuổi rồi, chịu không nổi kích thích đâu!”

Lam Minh vẻ mặt vô tội, “Ta không có a, có thể là ngươi làm hay không?”

Miêu Tiêu Bắc sửng sốt hỏi, “Tôi? Chẳng lẽ do tôi vừa mới nghĩ…”

“Ngươi mới làm cái gì?” Lam Minh cười nhìn Miêu Tiêu Bắc đang luống cuống.

“Tôi… Tôi vừa nghĩ nếu lão Dương nhìn thấy anh đánh yêu quái vậy thì không xong.” Miêu Tiêu Bắc trả lời, “Cho nên vậy đó.”

“Tùy tiện suy nghĩ?” Lam Minh khó hiểu, vừa định ra ngoài, miệng lầm bầm, tên xà tộc kia cũng sắp đi rồi!

Miêu Tiêu Bắc kéo hắn, nói, “Vậy anh nghĩ cách đi a.”

Lam Minh suy nghĩ một chút, “Haiz, bằng không ngươi tùy tiện nghĩ lại, cái gì ‘Tỉnh lại a, khôi phục nguyên trạng’ các loại thử xem, ta đi xem tên xà tộc đó là ai!” Nói xong liền chạy ra ngoài.

Miêu Tiêu Bắc định đi theo xem xà tinh, nhưng lại lo lắng cho lão Dương, đứng ở nơi đó phân vân, bèn nói, “Lão Dương khôi phục nguyên trạng.”

Lão Dương không nhúc nhích.

Miêu Tiêu Bắc nghĩ đại khái không thể nói ra tiếng, bèn nhắm mắt lại nghĩ, “Lão Dương tỉnh lại.”

Mở mắt ra, lão Dương vẫn không nhúc nhích.

Miêu Tiêu Bắc nóng nảy, suy nghĩ một chút, chợt nghe được dưới lầu có động tĩnh, Miêu Tiêu Bắc không nén nổi hiếu kỳ, đi ra ngoài xem.

Chỉ thấy Lam Minh đứng ở cửa cầu thang, cúi đầu nhìn phía dưới, ánh mắt nghiêm túc, dường như đã phát hiện cái gì đó.

Miêu Tiêu Bắc nhẹ chân đi ra ngoài, tới bên cạnh hắn nhìn xuống, chỉ thấy dưới lầu, trước mặt biên kịch Nhạc Dương có một người đàn ông mặc tây trang đi giày da đang đứng.

Từ trên nhìn xuống, người đàn ông nọ rất cao, hình như hơn một mét chín, trông như người Đông Âu, mặc tây trang màu xám, hình dạng bởi vì nhìn từ trên xuống nên Miêu Tiêu Bắc không thấy rõ, chỉ cảm thấy mũi người nọ rất cao.

Cậu nhìn Lam Minh, như là hỏi… Có phải gã đó không?

Lam Minh gật đầu, đưa hạt châu trên tay cho Miêu Tiêu Bắc xem, chỉ thấy hạt châu đỏ như lửa, còn nóng rực.

Miêu Tiêu Bắc nhíu mày, xem ra đúng rồi.

Lam Minh bỏ hạt châu vào balo, Cổ Lỗ Y đang ngủ gật, một hạt châu nóng hổi rơi vào, nó vừa lúc ôm lấy cọ tới cọ lui, hiển nhiên, Cổ Lỗ Y đặc biệt thích những thứ gì đó nóng nóng.

Miêu Tiêu Bắc chỉ thấy người nọ đưa cho biên kịch một tấm danh thiếp, Nhạc Dương nhận lấy, trò chuyện với gã vài câu, người đàn ông nọ thanh toán tiền, cầm lấy một túi trà chuẩn bị rời đi, trước khi đi, ngẩng đầu nhìn thoáng lên.

Vừa ngẩng đầu Miêu Tiêu Bắc đột nhiên chú ý tới con mắt của gã —— Rắn!

Đây là phản ứng đầu tiên của Miêu Tiêu Bắc! Người nọ chính là một con rắn, hơn nữa, Miêu Tiêu Bắc còn đột nhiên nghĩ tới một việc, người đàn ông này hình như cậu từng gặp rồi… Nhìn hơi quen nha.

Người nọ đang nhìn Miêu Tiêu Bắc, chợt nghe Nhạc Dương nói, “Vị này chính là diễn viên chính trong vũ kịch lần này.”

“Vâng.” Người đàn ông nọ gật đầu, mỉm cười, “Miêu Tiêu Bắc sao, nghe danh đã lâu, trông ngoài đời còn đẹp hơn cả trên TV.”

Miêu Tiêu Bắc run lên một cái, tự nhủ, nói đẹp trai thì chết à, đẹp cái đầu ngươi!

“Như vậy, chờ mong lần hợp tác tiếp theo.” Người nọ xoay người đi.

Miêu Tiêu Bắc có chút hiếu kỳ vì sao gã không thấy được Lam Minh, nhưng nhìn lại đã không thấy Lam Minh đâu nữa.

“Ủa?” Miêu Tiêu Bắc ngây ngẩn cả người, liền quay đầu tìm, nhưng thấy Lam Minh đã trở về phòng tự bao giờ.

Miêu Tiêu Bắc muốn đi vào theo, lại thấy được Nhạc Dương dưới lầu đang chậm rãi đi lên.

Miêu Tiêu Bắc càng gấp hơn, vội chạy vào kéo Lam Minh nói, “Tới tới!”

Lam Minh có chút khó hiểu, hỏi cậu, “Tới đâu?”

“Nhạc Dương lên đây, lão Dương còn chưa động đậy được!”

Lam Minh nhìn nhìn lão Dương, hỏi Miêu Tiêu Bắc, “Ngươi còn chưa nghĩ ra biện pháp sao a?”

“Chưa.” Miêu Tiêu Bắc lo lắng, “Ông ấy bất động rồi làm sao bây giờ?”

Lam Minh ho khan một tiếng, “Hm, thật ra ta cũng có biện pháp.”

“Thật sao?” Khi Miêu Tiêu Bắc nói, đã nghe được tiếng bước chân đi lên lầu, tự nhủ, xong, sắp bị Nhạc Dương phát hiện rồi! Chợt thấy Lam Minh mỉm cười, cúi đầu hôn nhẹ lên khóe môi cậu, cười hỏi, “Biết vì sao ta thích chọc ngươi không?”

Miêu Tiêu Bắc sửng sốt, bèn cảm thấy khóe miệng ướt ướt mềm mềm, chỉ thấy gƼ nhích.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 49
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...