Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vũ điệu dành riêng cho anh

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vào lúc tôi biến mất, sắc mặt Giang Chiếu dần trở nên lạc lõng.

Anh tự cười nhạo bản thân, rời khỏi sân bóng.

Chu Nguyệt vội vàng đứng dậy đưa bình nước màu hồng phấn cho anh.

“Giang Chiếu, mình đặc biệt mua nước chanh cho cậu đó, bổ sung chất điện giải.”

Giang Chiếu nhíu mày, không nhận lấy: “Tôi uống nước suối là được rồi.”

Chu Nguyệt bĩu môi, cố chấp không bỏ qua, cô ta trực tiếp nhét bình nước vào tay Giang Chiếu.

Nhóm thiếu niên huấn luyện chung ồn ào.

“A Chiếu, đây là tâm ý của con gái người ta đó! Mau uống đi!”

“Đúng đó, tụi này muốn uống còn không có đây.”

Giang Chiếu im lặng một lúc rồi lắc đầu từ chối.

“Tôi không uống.”

“Cậu ấy không uống.”

Tôi và anh gần như đồng thời lên tiếng.

Giang Chiếu kinh ngạc quay đầu, sợ hãi và vui mừng lộ rõ trên khuôn mặt.

“Tống Hiểu Hiểu?”

“Là mình.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vu-dieu-danh-rieng-cho-anh/chuong-7.html.]

Tôi lấy bình nước trong tay anh, đi đến trước mặt Chu Nguyệt trả lại cho cô ta.

“Chu Nguyệt, Giang Chiếu dị ứng chanh, không thể uống nước chanh.”

Khuôn mặt Chu Nguyệt đỏ bừng, khóe miệng cô ta giật giật, lắp bắp nói: “Vậy sao…”

“Ừm… Xem như tôi thay mặt A Chiếu nói cho cậu biết.”

Giang Chiếu không nói cho Chu Nguyệt biết mình dị ứng chanh, chỉ có tôi biết chuyện này.

Sự hiểu biết này khiến tôi hơi lâng lâng.

Sau khi tôi xuất hiện, ánh mắt Giang Chiếu không rời tôi dù chỉ một giây.

“Mình cho rằng cậu vẫn ghét mình.”

Tôi nhìn đôi mắt cong như trăng của anh, bật cười thành tiếng: “Sao mình bỏ được?”

“Hơn nữa, mình không đến, cậu sẽ bị…”

Chỉ nói đến đây Giang Chiếu đã hiểu.

Anh cười, xoa đầu tôi: “Thật tốt, may mà cậu không ghét mình.”

May mà tôi đã nghĩ thông.

“Giang Chiếu, buổi biểu diễn kỉ niệm ngày thành lập trường vào ba ngày sau, cậu sẽ đến đúng không?”

Buổi biểu diễn này là chuyện quan trọng nhất của tôi trước kì thi tốt nghiệp, liên quan đến việc tôi có thể vào học viện hay không.

Giang Chiếu chạm nhẹ vào chóp mũi tôi, cười một tiếng.

Xoài Nhác Giảm Cân

“Đồ ngốc, sao mình có thể vắng mặt được?”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vũ điệu dành riêng cho anh
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...