Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vua Diễn Xuất Trong Giới Giải Trí

Chương 100

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc tiểu La vừa mới làm phóng viên giải trí, là một phóng viên thực tập của một tòa soạn giải trí bán chạy.

Người dẫn dắt cậu là tiền bối lão Ngô, là một phóng viên giải trí keo dán chó tiếng tăm lẫy lừng, nghệ sĩ nhà nào có chút biến động gì là lão Ngô có thể dựa vào đó mà chém gió thành bão.

Tiểu La có thể đi theo lão Ngô chạy tin tức khiến các phóng viên thực tập khác vào cùng đợt với cậu đều rất ghen tị, ghen tị vì không thể ôm được chiếc đùi này.

Trong lòng tiểu La, sư phó nhà mình dám đấu tranh với cường quyền, cái gì cũng dám nói, cho đến một ngày cậu vô tình chụp được tấm ảnh gia chủ Tịch thị và siêu cấp siêu sao Công Tây Kiều cùng nhau ăn cơm.

Thật ra thì cũng là trùng hợp, hôm đó họ hàng giàu có của cậu mời cả nhà đến Bách Vị Hiên ăn, cậu vốn chỉ định tận hưởng ăn uống thôi, nào ngờ lại vô tình phát hiện Tịch gia và Kiều thiếu sóng vai đi ra, thân là phóng viên giải trí, cậu cảm thấy hai người khá là thân mật, không giống bạn bè bình thường mà giống tình nhân hơn.

Ma xui quỷ khiến thế nào, cậu vội lấy điện thoại ra, trộm chụp cảnh hai người sóng vai bước vào xe xịn, cũng không biết có phải ảo giác của cậu hay không, trước khi Kiều thiếu lên xe, hình như có quay đầu lại nhìn về phía cậu ngồi.

Cơm nước xong, cùng ngày hôm đó cậu lập tức gửi mấy tấm ảnh này cho sư phụ, với năng lực của sư phụ, chắc chắn có thể tạo thành tin tức lớn, siêu sao quốc tế có quan hệ thân mật với gia chủ thế gia, mấy chuyện yêu đương này dễ bùng nổ lắm, chắc chắn sẽ thu hút người xem.

Kết quả, ngày hôm sau chẳng có tin tức nào được tung ra cả.

Ngày thứ ba cũng vẫn như cũ, không có gì.

Ngày thứ tư, thứ năm…

Rốt cuộc tiểu La cũng không nhịn được nữa, một tuần sau, lúc cậu và sư phụ đang ngồi xổm ở góc đường chuẩn bị chụp lén một diễn viên nữ và bạn trai, cậu đưa ra ngay thắc mắc của mình: “Sư phụ, mấy tấm ảnh lần trước cháu gửi chú, sao chú không dùng?”

“Dùng cái gì mà dùng,” Lão Ngô hung hăng hút một hơi thuốc, sau đó ném xuống đát, dùng chân đạp đạp vài cái, sau đó cúi người nhặt mẩu thuốc lá lên ném vào thùng rác, tức giận nói: “Cậu vừa gửi ảnh qua, tổng biên tập đã gọi điện đến bảo chúng ta không được đăng tin bậy bạ, cậu có gan đăng không?”

“Thần kỳ vậy?” Tiểu La kinh ngạc tặc lưỡi, đột nhiên nhớ đến ánh mắt của Kiều thiếu hôm đó nhìn mình, hóa ra Kiều thiếu thật sự đã phát hiện mình chụp ảnh, chỉ là ở đó nhiều người như vậy, làm sao Công Tây Kiều có thể nhận ra mình là người chụp ảnh chứ.

Quan trọng hơn là, nếu đối phương đã phát hiện chuyện mình chụp ảnh rồi, vậy tại sao lại không yêu cầu mình xóa ảnh đi mà lại ung dung rời đi?

“Thần kỳ?” Lão Ngô vỗ vỗ bụi bám trên tay áo mình, kéo khăn quàng trên cổ sát lại một chút, “Cho dù người ta không thần kỳ, không biết cậu chụp ảnh, nhưng cậu có dám đăng tin không?”

Tiểu La há hốc mồm, nửa tháng trước lão Ngô có đăng một bài gây sốc về một ảo đế mới lên nào đó là đồng tính mà lại đi lừa kết hôn người khác, lúc đó ảnh đế đó có uy hϊếp lão Ngô đủ thứ, còn tìm người đánh ông, ông vẫn cắn răng tung tin này ra, sao lần này lại sợ.

Như nhìn ra học trò của mình không hiểu, lão Ngô mới thở dài một hơi, trong lòng lạnh băng: “Chúng ta là phóng viên giải trí nhưng cũng phải có đạo đức.

Trong giới cũng không phải không có ai từng chụp ảnh nghệ sĩ đồng tính, nhưng cậu có thấy có ai đánh trống khua chiêng chưa? Mặc dù cũng có người không có não tung ra, nhưng đến hôm sau ảnh cũng biến mất, cũng không ai tin tưởng.”

“Tại sao?” Tiểu La thắc mắc hỏi, “Cho dù Tịch gia lợi hại đến mức nào, nhưng thế lực của anh ta cũng đâu thể nào bao phủ được cả nước?”

“Cậu còn trẻ, không biết nặng nhẹ.

Quan hệ của Kiều thiếu và Tịch gia tốt, thường hay đến nhà nhau ăn uống, ở lại, cả nước này ai quan tâm đến giới giải trí đều biết hết, ảnh chụp này của cậu đã sớm có người chụp rồi, chỉ là ai lại tin chứ? Trừ phi cậu có thể chụp được cảnh giường chiếu của bọn họ, nhưng bên cạnh Tịch gia và Kiều thiếu luôn có vệ sĩ thoắt ẩn thoắt hiện, cậu làm gì có bản lĩnh đó.”

“Huống chi Kiều thiếu này nhân khí rất cao trong giới phóng viên giải trí chúng ta.

Bình thường có phỏng vấn gì, cậu ta luôn có thái độ rất tốt, có thể phối hợp được gì thì sẽ cố gắng phối hợp, người ta là siêu sao quốc tế, cũng không hề chảnh chọe.

Cậu ta không lừa hôn ai, không nɠɵạı ŧìиᏂ, không chơi thuốc phiện, không làm chuyện trái pháp luật, không ức hϊếp người mới, bình thường nhiệt độ tin tức cũng cao, có địa vị cao trong giới nghệ thuật, vì nước làm vẻ vang, chúng ta đi hắc cậu ta khác gì tự vả vào mặt người nhà?” Lão Ngô có chút kiêu ngạo mà ra vẻ, tôi là phóng viên giải trí yêu nước đó có được không?

Vốn ngành giải trí của Hoa Quốc không khởi sắc là mấy, vất vả lắm mới xuất hiện một Công Tây Kiều, trong nước hay ngoài nước đều làm nên trò, thậm chí năm ngoài vừa mới được giải Oscar nữa.

Đây chính là người đầu tiên của Hoa Quốc nhận được giả Oscar cho phim điện ảnh, không phải là người X gốc Hoa, cũng không phải là con lai nước X và Hoa, mà là người Hoa Quốc chính gốc.

Ngay cả truyền thông nước ngoài cũng phải thừa nhận Công Tây Kiều, chẳng lẽ phóng viên trong nước như bọn họ lại tự bôi tro lên mặt mình, này không được gọi là không có não mà gọi là không biết xấu hổ.

Tiểu La có chút hoài nghi, Công Tây Kiều thật sự sự tốt như sư phụ nói sao? Làm một fan mới, cậu có chút cảm giác ghen tị với loại người cao phú soái như Công Tây Kiều.

Cho nên sau này khi cậu trở thành phóng viên có thâm niên rồi, rốt cuộc cũng có tư cách phỏng vấn Kiều gia, mới cảm nhận được cái gì gọi là mị lực.

Lúc Công Tây Kiều mới ra mắt, bởi vì kỹ thuật diễn xuất tinh tế, khí chất tao nhã, gia đình có điều kiện, lại đọc đủ loại sách, cho nên mới được fan và giới truyền thông gọi là “Kiều thiếu”, chỉ là sau khi anh càng ngày càng nhận được nhều giải thưởng quốc tế, được gọi là diễn viên quốc tế rồi, danh hiệu trong giới của anh lại biến thành “Kiều gia”.

“Cậu La, ngại quá, tôi tới muộn,” Kiều gia đã ngoài ba mươi nhưng vẻ ngoài thì vẫn như mới 26, 27 vậy, lúc cười lên còn có thể sưởi ấm lòng người khác, tiểu La theo bản năng mà đưa hai tay ra bắt tay Công Tây Kiều, “Là tôi đến sớm, mời Kiều gia ngồi.”

Hai người buông tay nhau ra, tiểu La lén nhìn đồng hồ, lúc này vẫn còn cách giờ hẹn năm phút, là bởi vì mình đến sớm nên Kiều gia mới đến sau mình.

“Cậu khách sáo quá rồi, gọi tôi là tiểu Kiều là được.” Kiều gia cởϊ áσ khoác ra, đưa cho trợ lý phía sau, sau đó ngồi xuống sô pha đối diện với tiểu La, “Bây giờ bắt đầu luôn chứ?”

“Được.” Tiểu La gật đầu, phỏng vấn chính thức bắt đầu.

Được nói chuyện phiếm với Kiều gia là chuyện cực kỳ vui vẻ, kiến thức của anh sâu rộng nhưng không hề giống mọt sách, ngôn từ hài hước cũng không khiến người ta cảm thấy bản thân mình thấp kém, phỏng vấn xong, tiểu La lại cảm thấy như có gì đó chưa xong.

Tiễn Kiều gia xuống lầu, cậu thấy một chiếc xe đang chờ ở cửa, còn Tịch gia thì đứng trước cửa xe.

Cậu yên lặng nhìn hai người chăm chú, nhìn thấy hai người cười với nhau rồi xoay người bước lên xe, đột nhiên cậu lại nhớ đến mấy tấm ảnh mà hồi mới vào nghề cậu chụp được, cảm thấy lúc đó mình có chút buồn cười.

Hi vọng hai người có thể trăm năm hảo hợp, hạnh phúc cả đời vậy.

Có một vài người vốn nên được sống hạnh phúc.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Mang theo tiền vốn tiến vào đoàn phim
Chương 2
Chương 2: Cảnh quay đầu tiên
Chương 3
Chương 3: Người nhà
Chương 4
Chương 4: Phong vân trên Weibo
Chương 5
Chương 5: Đóng máy
Chương 6
Chương 6: Địch ý
Chương 7
Chương 7: Rating
Chương 8
Chương 8: Phỏng vấn
Chương 9
Chương 9: Tôi là ba ruột!
Chương 10
Chương 10: Tình thế đảo ngược
Chương 11
Chương 11: Ngoài ý muốn
Chương 12
Chương 12: Ghi hình trực tiếp
Chương 13
Chương 13: Lời mời kịch bản
Chương 14
Chương 14: Casting
Chương 15
Chương 15: Đoàn phim mới
Chương 16
Chương 16: Lời mời của đài quốc gia
Chương 17
Chương 17: Casting ở đài truyền hình quốc gia
Chương 18
Chương 18: Nghi ngờ
Chương 19
Chương 19: Đoàn phim
Chương 20
Chương 20: Bùng nổ doanh thu
Chương 21
Chương 21: Weibo phong ba
Chương 22
Chương 22: Đưa về nhà
Chương 23
Chương 23: Mời?
Chương 24
Chương 24: Tính kế
Chương 25
Chương 26
Chương 26: Thăm bệnh
Chương 27
Chương 27: Người phát ngôn
Chương 28
Chương 28: Weibo
Chương 29
Chương 29: Nổi tiếng
Chương 30
Chương 30: Chụp ảnh quảng cáo
Chương 31
Chương 31: Lam nhan họa thủy
Chương 32
Chương 32: Khởi động phim mới
Chương 33
Chương 33: Đóng băng
Chương 34
Chương 34: Ăn cơm chung
Chương 35
Chương 35: Tính kế
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 100
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...