Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

VỰC THẲM TRĂNG SÁNG

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kiều Uyển tức đến trợn trừng mắt, định phản kháng thì bị ông ta đá một cú ngã lăn ra đất.

Mẹ tôi vội lấy tay che mắt tôi lại rồi bế tôi lên xe.

Chào các cậu đến nhà của Ngạn.

Đọc xong hoan hỉ cho tớ xin vài dòng cmt nhen.

Theo dõi tớ tại fanpage "Bỉ Ngạn Vọng Nguyệt" để cập nhật truyện mới nhaaa

Còn Kiều Uyển thì chạy chân trần đuổi theo sau xe, vừa chạy vừa khóc gào trong tuyệt vọng.

Cho đến khi họ không thể đuổi theo chúng tôi được nữa.

Ba tôi rời mắt khỏi gương chiếu hậu, cau mày hỏi: "Con bé đó bị vấn đề thần kinh à?"

Mẹ tôi đáp: "Có ba mẹ như vậy, nó mà lớn lên bình thường mới là chuyện lạ. May mà ngay từ đầu mình không nhắc đến chuyện tài trợ chứ không thì gia đình đó dính lấy mình như cao dán chó, gỡ không ra."

Ba tôi gật đầu, tỏ vẻ đồng tình.

Tôi chớp mắt hai lần, hàng mi khẽ cụp xuống.

Kiều Uyển không hề biết rằng ba mẹ tôi rất coi trọng việc học hành và môi trường bạn bè của tôi.

Sau khi tận mắt chứng kiến gia đình cô ta, họ chắc chắn sẽ không để tôi có bất kỳ liên quan gì đến cô ta.

Trước khi chúng tôi rời đi, đại diện ủy ban thôn đến gặp.

Thôn Đỉnh Tây vừa nghèo vừa hẻo lánh, có quá nhiều đứa trẻ không được đến trường. Nếu bỏ lỡ cơ hội lần này, không biết đến bao giờ mới có người khác đến giúp.

Bà ấy đưa cho ba mẹ tôi một danh sách.

Mỗi đứa trẻ trong danh sách đều có ảnh và thông tin gia đình đi kèm.

Bà hy vọng ba mẹ tôi có thể tài trợ cho một vài em được tiếp tục đi học, dù chỉ giúp được một em thôi cũng quý.

Sau chuyện với nhà Kiều Uyển hôm qua, ba mẹ tôi thật ra có phần e ngại.

Nhưng trước ánh mắt tha thiết của vị đại diện, họ không nỡ từ chối.

Tôi đứng bên cạnh lật xem danh sách, giả vờ như vô tình nói: "Ba mẹ ơi, hôm trước còn có anh trai này cùng cứu con nữa đó."

Ba mẹ tôi nghe vậy liền quay sang nhìn.

Đại diện ủy ban thôn vừa thấy đứa trẻ tôi chỉ, gương mặt lập tức rạng rỡ: "Thì ra là A Viễn, đứa bé này đang học lớp ba, mấy hôm trước thi khảo sát đứng đầu cả thị trấn đấy."

"Mẹ nó từng là sinh viên đại học, quê ở đây, sau vì bố nó bị tai nạn gãy chân khi làm ở công trường nên chị ấy phải bỏ việc ở thành phố về quê chăm sóc. Sau đó kết hôn, sinh con, rồi ở lại luôn đến tận bây giờ."

Ba mẹ tôi bàn bạc một hồi, cuối cùng cũng xuôi lòng.

Họ nói ngày mai sẽ đến nhà Tống Chi Viễn xem thử.

Tôi thì nằng nặc đòi đi ngay để cảm ơn anh trai đã cứu mình.

Không chiều theo tôi thì không được nên ba mẹ đành lái xe đi.

Kiếp trước, người cứu tôi thoát khỏi tay bọn buôn người đúng là Tống Chi Viễn.

Lúc Kiều Uyển kéo tôi chạy, Tống Chi Viễn đã liều mình ôm chặt lấy tên buôn người không cho hắn đuổi theo chúng tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vuc-tham-trang-sang/chuong-2.html.]

Tôi từng định gọi người đến cứu anh.

Nhưng Kiều Uyển nói với tôi rằng tên buôn người đó là họ hàng của Tống Chi Viễn, bọn họ giả vờ diễn kịch để lừa tiền ba mẹ tôi.

Tôi đã tin cô ta.

Lần gặp lại Tống Chi Viễn là khi tôi vừa vào đại học.

Anh quay về trường với tư cách là cựu sinh viên xuất sắc để diễn thuyết.

Lúc đó, trong trường rộ lên đủ kiểu lời đồn về Tống Chi Viễn.

Người ta nói anh là học bá kiêm nam thần duy nhất trong lịch sử trường B.

Anh học ngành thiết kế nội thất, từ năm nhất đã đi làm thêm kiếm tiền.

Năm tư chưa tốt nghiệp đã được nhiều công ty lớn mời gọi.

Sau khi tích lũy đủ kinh nghiệm và mối quan hệ, anh nghỉ việc để khởi nghiệp và nhanh chóng trở thành tên tuổi hàng đầu trong ngành.

Tôi chưa bao giờ nghĩ một người như vậy lại có thể tỏ tình với mình.

Nhưng vì hiểu lầm từ hồi nhỏ, tôi đã từ chối anh ngay trước mặt mọi người.

Mãi đến khi Tống Chi Viễn đến dự đám tang của tôi.

Từ những lời mỉa mai, châm chọc của Kiều Uyển tôi mới biết hôm đó sau khi chúng tôi chạy thoát, Tống Chi Viễn bị tên buôn người đánh gãy chân, đến mức suýt nữa phải tàn tật suốt đời.

Tên buôn người đó hoàn toàn không hề có quan hệ gì với anh.

Hình ảnh cuối cùng trong ký ức của tôi là ở hậu trường lễ trao giải dành cho những người nổi tiếng trên mạng, Tống Chi Viễn đã dùng bút máy đ.â.m thẳng vào giữa trán Kiều Uyển.

Kiếp trước anh đã trả thù thay tôi, kiếp này đến lượt tôi bảo vệ anh.

Tại bệnh viện, ba mẹ Tống Chi Viễn đón tiếp chúng tôi rất niềm nở.

Sau khi tìm hiểu tình hình, ba mẹ tôi lập tức giúp anh làm thủ tục chuyển viện.

Họ còn mời bác sĩ chuyên khoa xương khớp giỏi nhất từ bệnh viện tuyến trên đến hội chẩn.

Sau khi xác nhận rằng chân của Tống Chi Viễn có thể hồi phục hoàn toàn, ba mẹ anh rơm rớm nước mắt cảm ơn ba mẹ tôi.

Trước giường bệnh, tôi hỏi Tống Chi Viễn: "Anh có đau không?"

Anh lắc đầu.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh: "Hôm đó cảm ơn anh nhiều lắm. Anh nhất định phải mau khỏe lại nhé."

"Anh sẽ cố. Em tên gì?"

"Thẩm Mạn."

"Anh là Tống Chi Viễn. Cái này trả em."

Anh mở bàn tay ra, bên trong là chiếc kẹp tóc của tôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
VỰC THẲM TRĂNG SÁNG
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...