Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vực thẳm

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Tôi được “hộ tống” suốt chặng đường về.

Người tìm thấy tôi là một tổ chức nhiệt tình đã trở nên nổi tiếng trên Internet. Họ tuyên bố rằng sứ mệnh của họ là giúp đỡ những người già cô đơn.

Camera ghi lại, vẻ mặt tôi đờ đẫn, mẹ ngồi trên xe lăn ôm tôi khóc nức nở.

"Anh Anh ngoan, mẹ biết con sẽ trở lại mà! Mấy năm nay ba mẹ rất nhớ con, con biết không? Đừng giận ba mẹ nữa nhé?"

Ha, tôi năm đó mất nửa cái mạng mới trốn thoát khỏi ngôi nhà này. Vậy mà bây giờ tôi lại được cho là chỉ vì giận dỗi.

Mặc dù tay chân ba tôi không thể cử động, nói chuyện không rõ ràng nhưng vẫn có thể thấy rằng ông rất kích động.

Đối với người ngoài, đây quả là một cảnh đoàn tụ đầy cảm động.

[Bản edit thuộc về page Cung Thanh Vũ. Đứa nào reup đứa đó ẻ chảy suốt đời 凸(`0´)凸]

Những người từ ủy ban khu phố và văn phòng quận thay phiên nhau tới cửa, nói rằng sau này cần gì thì có thể liên hệ với họ.

Khi hàng xóm nghe tin tôi về, họ cũng kéo đến an ủi mẹ tôi. Nói con gái về là tốt rồi, sau này tương lai sẽ có hy vọng hơn!

Người đến người đi, ngôi nhà cũ không lớn, náo nhiệt suốt hai tiếng đồng hồ.

Sau khi người cuối cùng rời đi, mẹ tôi nhìn tôi với vẻ mặt u ám:

"Đi làm cơm đi. Sau khi ăn xong thì chúng ta sẽ tính sổ cẩn thận."

Trong lời nói cất giấu ẩn ý mà chỉ mình tôi mới có thể nghe ra, đây chỉ là sự bình yên trước cơn bão thôi.

Tôi bật cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vuc-tham/chuong-1.html.]

Đúng rồi, đây mới là người mẹ mà tôi biết.

2

Tôi nhanh chóng làm xong hai phần cơm rang.

Mẹ tôi nhìn rồi “chậc” một tiếng:

"Lần sau đừng cho nhiều thịt như vậy, dầu cũng xài bớt lại đi. Hành lá đều bị cháy hết, bộ mày không có mắt nhìn sao?"

“Dưa chuột này để trong tủ lạnh bao nhiêu ngày rồi mà mày vẫn cho vào. Cố phải muốn để tao với ba mày đau bụng không?”

"Làm cơm rang sao lại nấu cơm mềm thế này? Tao với ba mày đâu phải là không có răng, sao không nấu thành cháo luôn đi?"

"Củ cải chưa chần qua sao? Trông cứng quá."

"Ra ngoài xã hội ba năm cũng không thông minh hơn xíu nào. Con heo chắc còn không ngu bằng mày."

Phần cơm đơn giản bị bà chỉ trích từ trong ra ngoài, cuối cùng chuyển sang công kích cá nhân tôi, giống như trước đây.

Tôi mỉm cười im lặng nghe bà mắng.

Có lẽ bà cảm thấy hài lòng với sự hiểu chuyện của tôi, cuối cùng cũng dừng chửi mà cầm đũa lên.

"Mày mù à? Tay ba mày run như vậy làm sao mà ăn được, đi đút cho ông ấy ăn đi!"

Tôi đỡ ba ngồi vào bàn rồi múc một thìa lớn cho ông:

"Ba, ăn nhiều lên nhé."

Ba tôi hợp tác mở miệng ăn ngon lành, ăn hết miếng này đến miếng khác.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vực thẳm
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...