Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vương Gia Quá Khí Phách, Vương Phi Muốn Vùng Lên

Chương 19

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trở lại phòng mình, Vũ Nhạc đóng thật mạnh cánh cửa ngăn cách với bên ngoài. Thân thể nữ nhi

nhỏ bé nhìn có vẻ kiên cường, lúc này đã hoàn toàn sụp đổ, nước mắt

không khống chế nổi rơi xuống. Cơ thể nàng dựa vào cánh cửa, chậm rãi

trượt xuống mặt đất, hai đầu gối cong lên, vùi mặt sâu vào hai đầu gối,

gào khóc…

Nửa năm, thời gian gần nửa năm, nàng phát hiện ra là

nàng không muốn thừa nhận cũng không được, từ lúc đầu thân phận không rõ lai lịch, đến thân thể củi mục, cho tới bây giờ là thiếu nữ quần áo lụa là, mỗi bước nàng đi đều là hành trình gian khổ, không phải nàng không

muốn mạnh mẽ, mà là không thể mạnh mẽ. Con đường duy nhất của nàng là

mang mặt nạ thiếu nữ quần áo lụa là đi khắp nơi rêu rao, chỉ có như vậy

mọi người mới không để ý nàng là củi mục. Nhưng hôm nay nàng mới phát

hiện ra tất cả chỉ là lừa mình dối người, nàng quá ngây thơ rồi, mặc dù

khoác lên người quần áo lụa là nhưng nàng vẫn là nàng, chuyện không thể

tu luyện linh lực là sự thật…Trong thế giới Huyền Vũ này, nàng chính là

một phế nhân, một thứ củi mục không thể tồn tại.

Khóc tới lúc mệt mỏi, Vũ Nhạc mở cặp mắt còn sưng như quả hạch đào. Mặc dù nàng là nữ

đặc chiến viên hiện đại thì thế nào chứ? Đến thế giới Huyền Vũ này, cũng chỉ là anh hùng không có đất dụng võ, chẳng lẽ đời nàng cứ như vậy bị

hủy hoại sao? Không, không được, tuyệt đối không thể, trong từ điển của

nàng trước nay không hề có hai từ “chịu thua”, nàng không cần oan ức tủi nhục sống như vậy cả đời, nàng muốn đứng lên…Bỗng nhiên, ánh mắt nàng

đảo qua trên tủ ở góc phòng, con ngươi trong suốt hiện lên chút ánh

sáng. Nghĩ ngợi một hồi, Vũ Nhạc thận trọng cầm hộp gỗ tử đàn bị nàng bỏ quên suốt nửa năm, sau khi mở ra nhìn, chiếc nhẫn kia so với nửa năm

trước cũng không khác mấy, không có điểm nào thay đổi. Nàng không tin đồ mẫu thân để lại sẽ là thứ bỏ đi, không được, nàng muốn thử một lần,

không tiếc bất kỳ giá nào, nàng cũng muốn thử một lần.

Dùng hơi

lửa? Không được; dùng nước nóng, không được…Lúc này nàng đã muốn dùng

thử thập đại khổ hình Mãn Thanh, nàng bất lực đem chiếc nhẫn để lên trên bàn, giận dữ chỉ vào nó: “Ngươi, muốn như thế nào mới phát huy tác dụng đây? Hay để ta khen ngươi? Nha? Vật nhỏ? Ta xin ngươi, trong thiên hạ

này ngươi là chiếc nhẫn đẹp nhất, đeo ngươi trên ngón tay, nhất định có

thể áp đảo bốn phương, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, vật nhỏ?” Rồi quan sát nửa ngày, thấy nhẫn vẫn như cũ không thay đổi chút gì, Vũ Nhạc lần này hoàn toàn chán nản, trực tiếp lấy dao chích trên ngón tay mình, nhỏ một giọt máu lên chiếc nhẫn, miệng than thở: “Nếu không được thì

lão nương sẽ đem ngươi nung lên!” Ngoài sức tưởng tượng, nàng vừa dứt

lời, quanh thân chiếc nhẫn hiện ra ánh sáng màu tím chói mắt, Vũ Nhạc

nheo mắt, có chút khó tin trừng mắt nhìn chiếc nhẫn: “Ngoan ngoãn đi,

chẳng lẽ máu của ta thực sự có tác dụng? Vì sao nửa năm trước lại vô

dụng chứ?”

Theo ánh sáng màu tím không ngừng chuyển động, màu đất nguyên bản của nhẫn bị bóc đi, lộ ra hình dáng tuyệt đẹp, mà tia sáng

kia tốc độ nhanh chóng giúp nàng chữa trị vết thương, đến khi một chiếc

nhẫn hoàn mỹ nằm trong lòng bàn tay, Vũ Nhạc vẫn có chút mơ hồ khó hiểu: “Chuyện gì thế này, mình lại có thể tự chữa trị? Mà ngay cả vết tích

trên áo ta vừa đập xuống cũng biến mất giống như kì tích? Tiểu giới,

ngươi đang làm cái gì thế?”

“Chủ nhân, người cuối cùng đã nhớ tên của ta sao?” Một giọng nói đột nhiên dạ thưa vang lên bên tai Vũ Nhạc,

nàng giật mình trượt mông ngã xuống, ngây ngốc ngồi trên mặt đất, vẻ mặt ngạc nhiên nhìn bốn phía: “Là ai? Là ai đang nói chuyện?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 91: .2:
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vương Gia Quá Khí Phách, Vương Phi Muốn Vùng Lên
Chương 19

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...