Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vương Hi

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta và Vương Hi đã ở trong ngôi làng này được mười mấy ngày rồi, mỗi ngày trôi qua đều giống như một giấc mơ.

Chúng ta không nhắc đến bất cứ chuyện gì của thế giới bên ngoài, cũng không nói về quá khứ hay tương lai, chỉ quan tâm đến hiện tại, ba bữa cơm, giấc ngủ, sống một cuộc sống bình dị.

Vương Hi đã có thể xuống giường, lúc này hắn đang rảnh rỗi, ngồi cùng đại thẩm trong đám gà con ồn ào làm đèn trời.

Gương mặt thanh tú nho nhã ấy, khoác lên mình bộ đồ vải thô, trong khung cảnh yên bình này, toát lên vẻ dịu dàng đến lạ.

Đêm giao thừa thả đèn trời là truyền thống của ngôi làng, Vương Hi nói muốn làm cho ta một cái.

"Ngài không làm cho mình một cái sao?" Ta hỏi.

"Vô nghĩa."

Vương Hi của năm năm trước thật đơn giản, còn Vương Hi của hiện tại, ta thực sự không thể nhìn thấu.

Một con chim bồ câu đậu xuống vai ta, ta đưa lưng về phía người trong sân, đứng bên hồ nước, tháo tờ giấy nhỏ buộc trên chân chim.

"Lừa gạt lấy lòng tin của Vương Hi, lấy được bản đồ bố phòng cấm quân ngày xảy ra cung biến."

Bà lão đi chợ về gọi ta: "Dao Dao." Bà ấy vẫy tay với ta, ta xé nát tờ giấy rồi ném xuống ao, mỉm cười đi tới.

"Đây là y phục mới phu quân con nhờ ta mua cho hai đứa, nhìn màu đỏ này, thật vui mừng."

"Hắn nhờ người mua sao?"

Ta liếc nhìn người đang chuyên tâm làm đèn trời trong sân, không biết nên nói gì.

Cung biến sắp xảy ra, hắn còn có tâm trí sắm sửa y phục mới, làm đèn trời... chẳng lẽ hắn cho rằng mọi chuyện đã nắm chắc trong tay?

"Phải đó, chẳng phải ngày mai là giao thừa rồi sao? Ở đây chúng ta giao thừa phải tắm rửa thay y phục mới."

Ban đêm tắt đèn, ta quay lưng về phía Vương Hi, hỏi hắn: "Người của huynh khi nào đến?"

Hắn từ phía sau ôm lấy ta: "Đừng nghĩ nữa, ngày mai là giao thừa, hãy tận hưởng ngày lễ."

Giống như bước trên cầu vồng tình cờ xuất hiện trên mây, rực rỡ phi thường, nhưng cũng có thể tan biến bất cứ lúc nào.

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

Ta tỉnh dậy trong tiếng pháo nổ rộn ràng, còn đang dụi mắt thì Vương Hi đã xuất hiện trước mặt ta với một thân hồng y rực rỡ.

Ta chưa từng thấy hắn mặc màu sắc sặc sỡ như vậy, khiến cho hàng lông mày thanh tú kia nhuốm thêm vài phần diễm lệ, vài phần hỉ khí.

Hắn véo má ta, đáy mắt ánh lên ý cười: "Ngoan nào, đừng ngủ nướng nữa, dậy tắm rửa thay y phục đi."

Sau khi thu dọn ổn thỏa, chúng ta ra ngoài chúc Tết hai vị lão nhân gia, bá mẫu cười nói chúng ta giống như đôi tân lang tân nương mới cưới ngày hôm nay.

Ấn đường ta giật giật, ta nhìn bản thân mình, rồi lại nhìn Vương Hi, quả thật là đỏ quá mức.

"Cứ coi như vậy đi." Vương Hi cười nói xen vào.

"Đừng nói bậy." Ta huých nhẹ vào tay hắn.

Hắn nhìn ta, trên mặt thoáng qua vẻ cô đơn.

Ngày hôm nay thật náo nhiệt, màn đêm buông xuống, từng nhà lần lượt xuống chân núi thả đèn trời, chúng ta cũng đi theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vuong-hi/chuong-17.html.]

"Dao Dao, hãy ước nguyện đi." Giữa dòng người chen chúc, Vương Hi giơ cao đèn trời, nhìn ta chăm chú.

Ta nhắm mắt lại, chắp hai tay, thành tâm cầu nguyện.

"Được rồi." Ta mỉm cười nói. Hắn châm nến, buông tay, gió thổi qua, chiếc đèn trời mang theo ánh sáng vàng nhạt chậm rãi bay lên cao, hòa vào bầu trời đêm sâu thẳm rộng lớn.

Ta ngẩng đầu nhìn, vô số đèn trời đung đưa, giống như những chiếc thuyền nhỏ nhấp nhô trên sóng biển.

Mong rằng con thuyền của ta sẽ không chìm.

Vương Hi cõng ta chậm rãi đi về, ánh đèn trên bầu trời chiếu xuống nhân gian, giống như những ngôi sao rơi rụng.

Ta dựa vào bờ vai rộng lớn của hắn, cọ cọ: "Ca ca, chúng ta bỏ trốn nhé?"

Nhân lúc giao thừa này, chúng ta bỏ trốn đi.

Không cần giải thích, không cần lý do, chỉ là nhất thời nổi hứng, cứ như vậy, bỏ trốn thôi.

Ta đợi rất lâu, chỉ nghe thấy tiếng gió, tiếng pháo, mãi không nghe thấy câu trả lời của hắn.

Kế hoạch lãng mạn bất ngờ của ta đã thất bại.

Vương Hi cõng ta về phòng, rời xa những ảo tưởng hão huyền.

Tiếng chuông chùa vọng lại từ xa, báo hiệu năm mới đã đến.

Tiếng pháo nổ rộn ràng ngoài cửa sổ, náo nhiệt và vui mừng.

Vương Hi tháo chuỗi hạt trên cổ tay trái, đeo vào tay ta.

"Dao Dao, năm mới bình an."

Ta bỗng nhớ lại cuộc trò chuyện khi trước, lúc ta cùng hắn đi lễ chùa.

"Chẳng phải huynh không tin thần Phật sao?"

"Cùng nàng tin một lần."

Ta cúi đầu hỏi hắn, giọng nghẹn ngào: "Bây giờ huynh đã tin thần Phật rồi sao?"

Ta nghe nói những năm này hắn quyên góp cho chùa không ít tiền.

Giọng nói của hắn bị tiếng pháo nổ át đi, lúc ẩn lúc hiện, trầm thấp và nặng nề.

"Có lúc ta nghĩ, có phải vì lúc trước cầu xin thần Phật trong lúc nguy cấp, nên mới không linh nghiệm."

Ta bỗng hôn lên môi hắn.

"Cầu xin thần Phật trong lúc nguy cấp, đổi lấy một đêm phu thê, được không?" Ta xúi giục.

Tân y đỏ xem như giá y, hôn lễ dang dở năm xưa, đêm nay ta sẽ bù đắp lại.

Vương Hi quả là người kiệm lời, hắn trực tiếp dùng hành động để đáp lại ta.

Hắn cúi người xuống, tay đỡ lấy gáy ta.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vương Hi
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...