Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

XUÂN HỶ QUY LAI

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khoảnh khắc nắm lấy con bướm, tay ta không kìm được mà run lên.

Đôi cánh hoa bướm hai bên không đối xứng.

Cái này…

Ta nhận ra!

Rõ ràng là trâm cài tóc của Chỉ Nhi.

Ta và Chỉ Nhi cùng nhau đi qua bao năm tháng, tình nghĩa chẳng khác gì tỷ muội ruột thịt.

Chiếc trâm này là một trong số ít trang sức nàng có.

Năm đó ta lâm bệnh, không có tiền chữa trị.

Chỉ Nhi đã mang chiếc trâm này đến tiệm cầm đồ đổi tiền mua t.h.u.ố.c cho ta.

Sau khi khỏi bệnh, ta liều mạng lao vào làm ăn buôn bán.

Cuối cùng cũng chuộc lại được nó từ tiệm cầm đồ.

Về sau, ta biết mình là thiên kim thật của phủ họ Lâm.

Chính vì mối giao tình sống c.h.ế.t ấy, ta nắm tay Chỉ Nhi, kéo nàng cùng ta đến Lâm phủ.

Từ nay về sau, chúng ta sẽ không còn phải sống cảnh bữa no bữa đói nữa.

Sau khi vào phủ, thấy ta chịu ấm ức, Chỉ Nhi đã đứng ra thay ta bênh vực trước mặt huynh trưởng:

“Lâm Hành Chi, huynh có mù không? Bỏ mặc chính muội muội ruột thịt của mình, lại đi coi trọng Lâm Doanh Doanh hơn!”

Chỉ vì câu nói ấy, Chỉ Nhi bị giam lỏng.

Lại còn bị mẫu thân và huynh trưởng của ta khiển trách.

“Một con nha đầu bán hoa chưa từng thấy việc đời thì biết cái gì!”

“Doanh Doanh mới là kim chi ngọc diệp của Lâm gia, nàng ấy hiểu lễ nghĩa, hiền thục đoan trang, sao có thể đem so với kẻ thô bỉ lưu lạc bên ngoài được.”

Trong lòng ta uất ức vô cùng.

Lưu lạc bên ngoài không phải lỗi của ta.

Không được hưởng nền giáo d.ụ.c tốt cũng không phải lỗi của ta.

Sau khi trở về phủ, ta cũng đã cố gắng học tập không ngừng, để khiến bản thân trở thành một tiểu thư biết lễ nghĩa, cử chỉ tiến thoái đều đúng mực.

Thế nhưng dù có cố gắng thế nào, ta vẫn chẳng thể lọt vào mắt người nhà.

Từ trong hồi ức, ta bỗng bừng tỉnh.

Chiếc trâm cài tóc của Chỉ Nhi, vì sao lại ở trong tay ma ma?

“Ma ma, chiếc trâm này…?”

Ma ma cài chiếc trâm lên búi tóc của ta.

“Tiểu chủ, không nên hỏi nhiều.”

“Mọi sự trên đời đều có sắp đặt và tạo hóa của riêng nó, thiên cơ không thể tiết lộ.”

4

Trong đại điện tuyển tú, Lâm Doanh Doanh nhìn thấy ta trong một thân y phục trắng nhã.

Sắc mặt nàng ta lập tức trở nên dữ tợn.

“Lâm Linh, bộ váy vàng của ngươi đâu rồi! Ngươi sao dám ăn mặc như thế này để diện thánh!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xuan-hy-quy-lai/2.html.]

Ta không thèm để ý đến nàng ta, chỉ lặng lẽ đứng ở phía sau hàng người.

Ngược lại là nàng ta, vì ồn ào trong đại điện, bị ma ma tổng quản quở trách một câu:

“Nữ nhi nhà ai mà ầm ĩ như vậy, chớ để thất lễ trước điện.”

Lâm Doanh Doanh vội vàng im miệng, chỉ nghiến răng trừng mắt nhìn ta một cái.

Sau khi vào điện diện thánh, ta hơi căng thẳng.

Cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng về phía thánh thượng.

Thánh thượng cất lời:

“Ngươi chính là thiên kim mà Lâm gia mới tìm về? Vì sao y phục lại giản dị đến vậy, chỉ có chiếc trâm cài tóc kia, trông lại rất linh động. Ngẩng đầu lên, để trẫm nhìn xem.”

Ta theo tiếng gọi ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải ánh nhìn của thánh thượng.

Nhìn rõ dung mạo của người, ta suýt nữa thì kêu lên thành tiếng.

Chỉ… Chỉ Nhi…

Dù khoác trên người trang phục nam tử, nhưng đôi mày đôi mắt ấy… rõ ràng chính là Chỉ Nhi.

Chẳng lẽ… Chỉ Nhi cũng đã trùng sinh?

Thấy ta kinh ngạc đến tròn mắt, Chỉ Nhi khẽ nháy mắt với ta.

“Hôm nay các tú nữ khiến trẫm nhìn đến hoa cả mắt, chỉ có Lâm Linh là khiến người ta cảm thấy khác biệt.”

“Cứ để lại đi.”

Ta được phong làm Quý nhân ngay tại chỗ, ban phong hiệu ‘Mịch’.

Còn Lâm Doanh Doanh của kiếp này, cũng nhờ bộ Tô thêu trên người mà được tuyển chọn.

Chỉ là, phẩm cấp của nàng ta thấp hơn ta.

Chỉ được phong làm Lâm Đáp ứng.

Tin tức sắc phong rất nhanh đã truyền về Lâm phủ.

Hai nữ nhi cùng lúc được chọn vào cung.

Mẫu thân và huynh trưởng đều vô cùng kinh ngạc.

Chẳng lẽ ta không bị dị ứng sao?

Khi biết được phẩm cấp của ta và Lâm Doanh Doanh, bọn họ lại càng nhìn nhau sững sờ.

Phẩm cấp của ta, lại cao hơn rất nhiều so với Lâm Doanh Doanh, kẻ mà bọn họ nâng niu như bảo bối.

Ngẫm nghĩ về tất cả những điều không thể tin nổi ấy, ta đột nhiên hiểu ra.

Sở dĩ ban cho ta phong hiệu “Mịch”, là vì Chỉ Nhi cũng đang khổ sở tìm kiếm ta.

Cuộc “tìm kiếm” của kiếp này, cuối cùng cũng không còn là ta đi tìm một Lâm gia không đáng nữa.

Mà là ta và Chỉ Nhi, tìm thấy nhau.

Từ giờ khắc này trở đi, chúng ta sẽ cùng nhau viết lại kết cục của kiếp trước!

5

Đêm đầu tiên dọn vào ở tại Xuân Hy Đường.

Ta là người đầu tiên được lật thẻ bài xanh.

“Chúc mừng Mịch quý nhân.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
XUÂN HỶ QUY LAI
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...