Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

XUÂN PHONG NHƯ HOA

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bách Lý Kính Trầm không nói gì nữa, mà đưa tay ra nâng cổ tay ta, đỡ ta dậy.

Ta nuốt nước miếng, cả đêm không ngủ khiến đầu óc choáng váng, lại không dám dùng sức vào người Bách Lý Kính Trầm, bước chân loạng choạng, cố tình ngã vào lòng hắn.

Bàn tay Bách Lý Kính Trầm vốn đang đỡ ta liền trượt xuống eo ta, ta lúc này mới mượn lực đứng vững.

Một mùi hương thanh mát thoang thoảng lướt qua chóp mũi, Bách Lý Kính Trầm ánh mắt trầm xuống, không chút cảm xúc nhếch mép: "Cô nương thật phóng khoáng, với ai cũng có thể lao vào lòng."

Không phải, ngươi nghe ta giải thích... nếu là kẻ xấu xí thì ta cũng không phóng khoáng như vậy đâu.

Đương nhiên, những lời này ta không dám nói ra, mà nhanh chóng rút khỏi lòng hắn.

"Bách Lý công tử, thế tử hắn... không sao chứ?"

Chỉ khi Hách Liên Phù Tô còn sống mới có thể chứng minh ta vô tội, chính như câu nói "còn núi xanh ắt có củi đốt".

Trước sinh mạng, mọi thứ đều là phù du.

Vừa dứt lời, khuôn mặt vốn bình tĩnh của Bách Lý Kính Trầm xuất hiện một vết nứt.

Hắn đứng thẳng người, nhìn chằm chằm vào mặt ta: "Mấy ngày nay nàng không đến tìm ta, chính là bận rộn chuyện này sao?"

Ta rụt cổ né tránh ánh mắt của hắn, như đà điểu.

Nhưng nhìn Bách Lý Kính Trầm còn tâm trạng thảo luận chuyện này với ta, vậy thì chứng tỏ Hách Liên Phù Tô chưa chết.

Cắn răng, ta quyết định nói thẳng: "Bách Lý công tử, trước kia đều là hiểu lầm, đều là lỗi của ta, ngài muốn đánh muốn mắng ta cũng không oán than. Chỉ xin công tử nguôi giận."

"Hiểu lầm?"

Giọng nói của Bách Lý Kính Trầm không nghe ra vui buồn, dường như đang cẩn thận nghiền ngẫm ý nghĩa trong câu nói này.

"Cô nương nói là mấy ngày nay giả bệnh, hay là chỉ những chuyện trước kia?"

Ta thấy hình ảnh nhỏ bé của mình trong mắt hắn, ẩn chứa một loại cảm xúc kiềm chế nào đó.

"Đều, đều là..."

Ta hít sâu một hơi, đầy áy náy chờ đợi sự trừng phạt của hắn.

Im lặng một hồi lâu, Bách Lý Kính Trầm đưa tay lên, ta vội nhắm chặt mắt lại, chờ đợi một cái tát giáng xuống.

Nhưng tai ta bỗng nhiên thấy ngứa, là đầu ngón tay ấm áp đang vuốt ve những sợi tóc rối của ta, vén ra sau tai.

Giọng nói của hắn ôn hòa như thường lệ: "Chờ ta quay lại đón nàng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xuan-phong-nhu-hoa/chuong-4.html.]

Hả?

Đón ta... là ý gì?

Ta mở mắt ra, tay hắn lại thuận thế giữ lấy cổ ta kéo về phía trước, đầu ta rơi vào n.g.ự.c chàng.

Tiếng tim đập mạnh mẽ rõ ràng đến mức ta thậm chí có thể cảm nhận được từng đường nét gồ ghề của nó... A, dừng lại, dừng lại!

Bách Lý Kính Trầm vốn luôn giữ lễ, đây là lần đầu hắn vượt quá giới hạn với ta như vậy, dù ta mặt dày nhưng cũng không khỏi đỏ mặt, tim đập như trống.

Chỉ một lát, hắn đã buông ta ra, khôi phục lại dáng vẻ thần tiên thoát tục thường ngày, chỉ là trong mắt có thêm chút dịu dàng nhuốm màu dục vọng.

Ngực như bị thứ gì đó đánh trúng, ta ngơ ngác nhìn hắn, nhất thời quên cả nói.

hắn không phải nên tức giận sao?

6

Vì bị tình nghi hạ độc, sau khi Bách Lý Kính Trầm rời đi, ta bị nhốt vào nhà kho của Thuần vương phủ.

Lúc sắp c.h.ế.t đói, Hách Liên Phù Tô tới.

Hắn một mình vào phòng, sắc mặt tái nhợt, xách ta dậy, đưa tới trước mặt ta một bát cháo trắng.

Ta không dám ăn, ai biết có phải hắn đang nhân cơ hội trả thù hay không.

Hắn cũng không vội, nói bằng giọng điệu mỉa mai: "Chết đói rồi thì làm sao câu dẫn bản thế tử nữa?"

Ta đang hấp hối bỗng giật mình ngồi dậy, kinh ngạc nhìn hắn.

Chuyện này ngoài cha ta, Chiêu Chiêu và ta ra, không còn ai biết, làm sao hắn biết được?

Hắn xoay xoay bát cháo trong tay, cười đầy ẩn ý: "Nàng thật sự định câu dẫn bản thế tử?"

Hả? Dọa ta à?

Bất chấp sắc mặt ta dần sụp đổ, hắn tiếp tục nói: "Bản thế tử biết độc không phải do nàng hạ, chuyện này coi như bỏ qua. Xem như nàng đã chịu khổ mấy ngày nay, bản thế tử miễn cưỡng cho nàng một cơ hội, mấy ngày này chuyển đến vương phủ, làm bạn đọc cho bản thế tử."

Còn có chuyện tốt như này nữa sao?

Làm bạn đọc, chắc chắn ngày nào cũng gặp mặt, chẳng phải sẽ có rất nhiều cơ hội ở riêng với nhau sao?

Chút ủy khuất này thì tính là gì? Chẳng là gì cả!

-

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
XUÂN PHONG NHƯ HOA
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...