Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc

Chương 214

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nơi này ít người thăm mộ hơn hẳn, ba người cũng đi nhanh hơn. Giang Minh Viễn đi đằng trước dẫn đường, hai phút sau, đã đến trước phần mộ đó.

Diện tích ngôi mộ không nhỉ, khoảng hai mươi ba mươi mét vuông, xung quanh ngôi mộ còn được dùng đá cuội xây thành bức tường, bên trong là một ngôi nhà nhỏ hai tầng kiểu Trung Quốc, ở lối vào có gắn một bia mộ, trên bia mộ viết tên của ông Giang và ngày sinh giờ mất, ở chính giữa phía trên của bia mộ có khảm một bức hình của ông Giang khi còn sống.

Bên nghĩa trang có người chuyên quét dọn mộ, nhưng người nhận lương làm việc dù sao cũng không cẩn thận tỉ mỉ, xung quanh phần mộ của ông Giang mọc lên một ít cỏ dại, những ngọn cỏ này ngoan cường bám rễ, cơn gió lạnh của mùa đông cũng không thể làm cho chúng khuất phục, vẫn mọc lên như thường.

Giang Minh Viễn đi đến trước bia mộ, đặt bó hoa trong tay xuống, đi đến nhổ sạch sẽ đám cỏ dại, lại quay về đứng trước bia mộ, lấy một chiếc khăn tay từ trong người lau sạch sẽ, lúc này mới quỳ xuống trước bia mộ: "Ba, chúc mừng năm mới."

Anh không nhiều lời, đơn giản nói mấy câu, rồi đưa tay kéo Tinh Tinh qua.

Tinh Tinh ngơ ngơ ngác ngác quỳ xuống bên cạnh ba, ánh mắt nhìn lên hình ảnh trên bia mộ, một lúc sau mới nhận ra chuyện gì: "Ba, đây là ông nội ạ?"

"Đúng vậy" Giang Minh Viễn xoa đầu cậu, ánh mắt dịu dàng ấm áp, anh bảo Tinh Tinh cúi đầu lạy ông nội, hạ giọng nói mấy câu, rồi dìu đứa nhỏ đứng dậy, lại kéo tay của Trình Hoan qua, nói với người trên bức ảnh: "Ba, đây là bạn gái con, sau này là vợ con."

DTV

Nguyệt

Hai người chưa kết hôn, Trình Hoan cũng không cần quỳ xuống trước ông Giang, chỉ đứng trước bia mộ củi người. Giang Minh Viễn quay người nhìn cô, trong mắt tràn ngập ý cười ấm áp, đến khi cô thẳng người dậy, người đàn ông lại quay lại nói với ba mình: "Sau này chúng con kết hôn rồi, con sẽ dẫn cô ấy đến kính trà ba"

Trước mặt ông Giang, Trình Hoan cũng không tiện nói gì, chỉ nhẹ nhàng véo anh một cái, trên mặt Giang Minh Viễn không có phản ứng gì, bàn tay nắm lấy tay cô càng thêm chặt.

Gió lớn, mấy người không ở lại phần mộ quá lâu, nói chuyện xong liền quay về, lúc đó bầu trời âm u, rất nhiều người đứng trước bia mộ đốt giấy, còn có cả tiếng nổ của pháo hoa. Tinh Tinh bị tiếng pháo hoa bất ngờ nổ dọa giật mình, trốn trong lòng Giang Minh Viễn không chịu xuống.

Về đến nhà, Trình Hoan tiếp tục chuẩn bị cơm tất niên, Giang Minh Viễn ở bên cạnh giúp đỡ, Tinh Tinh chạy lung tung khắp phòng, chốc chốc lại chạy vào nhà bếp lấy gì đó ăn, ăn xong lại ra ngoài chơi.

Ba giờ chiều, đã có nhà lục tục bắt đầu ăn cơm tất niên rồi, ở đây có tập tục, trước khi ăn bữa cơm tất niên thì phải đốt pháo. Thực ra bởi vì phòng chống nạn cháy rừng, dưới chân núi bị cấm không được đốt pháo hoa, nhưng sự quản lý ở nơi nhỏ lẻ cũng không khắt khe đến vậy, thế nên quy định này bình thường chỉ là trên văn kiện giấy tờ, từ lúc ăn cơm đã bắt đầu nghe thấy tiếng pháo hoa nổ không ngừng.

Lúc đầu Tinh Tinh cũng rất sợ tiếng pháo hoa, nghe nhiều cũng không sợ nữa rồi, còn hào hứng hỏi nhà mình có đốt pháo hoa không.

Giang Minh Viễn ngẩng đầu nói với cậu: "Nhà chúng ta ở gần núi quá, không đốt pháo được"

Nhà anh lưng tựa rừng núi, mùa đông thời tiết khô hanh, nếu không cẩn thận một chút thôi là sẽ gây ra cháy rừng, Giang Minh Viễn không quản được người khác, nhưng ít nhất mình không thể biết rồi mà vẫn cố ý vi phạm.

Anh nói vậy xong, đặt con tôm đã bóc vỏ vào trong đ ĩa, đưa cánh tay lên lau mồ hôi trên mặt. Tôm này được đánh bắt tươi sống rồi vận chuyển bằng đường hàng không qua, lúc đưa đến vẫn còn sống nhảy tưng tưng, lúc bóc mà không cẩn thận sẽ bị trượt ra khỏi tay, sẽ khiến bạn bóc đến đổ mồ hôi hột.

Giang Minh Viễn bóc xong một đ ĩa tôm, cả người trở nên vô cùng nhếch nhác, phần n.g.ự.c của bộ âu phục được cắt may ngấm một vệt nước đậm, đầu tóc cũng ướt từng sợi, còn đang nhỏ nước xuống.

Anh thở dài một hơi, bưng đ ĩa tôm đứng dậy đưa cho Trình Hoan, dùng nước rửa tay rửa đi rửa lại mấy lần, ngửi thấy vẫn còn mùi, bèn nói với Trình Hoan: "Anh đi tắm đã nhé"

Trình Hoan xua tay: "Đi đi, tiện tắm luôn cho con nữa"

Giao thừa có nghĩa là đón mới đưa cũ, lúc nhỏ Trình Hoan sống với ông nội, mỗi đêm ba mươi đều tắm rửa sạch sẽ mặc quần áo mới rồi mới ăn bữa cơm tất niên. Lúc nhỏ cô sẽ vui mừng vì những bộ quần áo mới, những món ăn ngon, lớn lên rồi không phải lo ăn lo mặc, những tập tục đó đã trở thành hồi ức tốt đẹp nhất, được cô nhớ mãi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc
Chương 214

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 214
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...