Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yên Chi Thượng Hoa

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cách ngày mở cửa Chợ Hoa còn có năm

ngày, tuy rằng thời gian cấp bách, nhưng nghe nói nửa tháng trước, nơi

phố Hoa này đã bắt đầu rục rịch chuẩn bị, nghĩ đến hẳn là có người đã

sớm tìm đến quan Thái Thường Tự(*) rồi, mà người này, như thế nào đều

khiến cho Oản Oản cảm thấy có bóng dáng của Lan phu nhân. Nhiệt độ thay

đổi, kỳ thực sớm một tháng hay trễ một tháng cũng không khác nhau gì

mấy, nhưng nếu người đi tìm quan Thái Thường Tự nói vài câu lập lờ lấp

lửng, vậy bất kể là quan phủ hoặc là thương hộ, đều phải xem trọng rồi.

(* Thái Thường Tự: là cơ quan hành chánh cao nhất chưởng quản ban lễ nhạc

trong XH phong kiến, đời tần gọi là Phụng Thường, đến thời Hán đổi tên

thành Thái Thường Tự.)

Oản Oản cũng hiểu rõ, Chợ Hoa lần này chẳng

những là cơ hội để Lan phu nhân vực dậy Tầm Hương các, mà cũng là nhân

tố quyết định bản thân nàng ngày sau có thể trở thành người “chạm tay có thể bỏng” hay không, giá trị có thể tăng gấp bội hay không, dù sao sinh nhật mười lăm tuổi của nàng sẽ đến không lâu sau đó.

“Cô nương, phu

nhân vừa mới cho người đưa tới, vừa vặn có thể phối hợp với bộ y phục

mới kia.” Tử Hộ dẫn theo Quất Diệp đi đến, Oản Oản giương mắt lên, trong tay Quất Diệp quả nhiên đang cầm một cái hộp gỗ.

Từ ngày Lan phu

nhân giúp nàng chọn vải may y phục, đột nhiên giống như là đem nàng để ở trong lòng vậy, ngoại trừ y phục phải mặc vào ngày lễ Chợ Hoa, liên

tiếp mấy ngày, Lan phu nhân còn đưa tới mấy bộ đã may sẵn cùng với các

loại trang sức phối hợp. Xem ra, Lan phu nhân tựa hồ là muốn mượn ngọn

gió xuân – Chợ Hoa, nâng nàng lên vị trí của Linh Linh.

“Để đó đi.”

Oản Oản cũng không buồn nhúc nhích lấy một cái, cố gắng muốn nhìn rõ

mình trong gương, nàng không thể hiểu được, gương đồng mờ như vậy, các

nữ nhân nơi này làm sao mà vẽ được một đường lông mày nhỏ nhắn đây, thậm chí còn có người vì theo đuổi dạng lông mày nhỏ nhắn, mà đã cạo sạch

lông mày, một lần nữa vẽ lên lại.

“Cô nương tỉa mày, tại sao không gọi ta.” Tử Hộ phất phất tay, Quất Diệp rất biết ý đặt hộp gỗ lên sạp, rồi lui ra ngoài.

“Không cần.” Oản Oản nghiêng người tránh khỏi bàn tay của Tử Hộ vươn tới, cười nói: “Ta là người có tính tình cổ quái, không thích dạng lông mày một

đường đang lưu hành hiện nay, chỉ cần không có lông dư ra là được rồi.”

Tử Hộ thu tay, cũng cười, tiếp theo lại nhìn từ trên xuống dưới phần lông

mày mà Oản Oản đã sửa, không khỏi thở dài: “Cô nương thật sự là trang

điểm ra sao cũng thấy đẹp mắt, đôi mày lá liễu này, mặc dù không tân

trang nhiều lắm, nhưng cũng không tìm ra khuyết điểm.”

Oản Oản hơi

nhếch môi, thu hồi dao tỉa lông mày, cũng không đáp lời, mặc dù con

người nơi này lưu hành lông mày một đường nhỏ nhắn, nhưng cũng không

phải là tất cả mọi người đều sửa mi như vậy, ít nhất chủ cũ của khối

thân thể này, sẽ không phải là người theo đuổi “Thời thượng”, có đôi khi thích hợp với mình mới là đẹp nhất.

Đương nhiên phán đoán suy luận

này về sau cũng phải tùy thuộc vào kiểm nghiệm trên người những nam nhân kia, nếu như thẩm mỹ của đám ông chủ giàu có kia cũng đặc biệt như vậy, nàng cũng có thể quyết tâm thay đổi để làm hài lòng họ, nàng quả thật

người rất thức thời, không phải sao?

“Cô nương, bắt đầu từ tối nay

phải chuẩn bị ngâm thuốc nước rồi.” Tử Hộ lại gần, quỳ gối lên sạp, cẩn

thận bày quần áo cho Oản Oản. Quy củ của nơi này, các cô nương từng thời từng khắc đều phải thể hiện tư thái hoàn mỹ nhất, cũng chính vì như

thế, bên cạnh mỗi vị cô nương có giá trị xa xỉ, nô tỳ luôn là mệt nhất,

nhưng ngược lại, tiền lương hàng tháng cũng là cao nhất.

“Phu nhân có nói Chợ Hoa năm ngày sau, ta cần phải làm gì không?” Thuận tay cầm lấy

chiếc hộp gỗ trên sạp, Oản Oản thuận miệng hỏi.

“Cô nương chỉ cần đi

đến đó là được, còn lại không cần lo lắng.” Tử Hộ đầu tiên là nghi ngờ

liếc nhìn Oản Oản một cái, sau bèn cho rằng nàng đang lo lắng liền an

ủi.

“Không cần biểu diễn tài nghệ linh tinh sao?” Oản Oản hơi mở to

hai mắt nhìn, nàng cho rằng Chợ Hoa chính là một cái sân khấu chào hàng, mỗi mỹ nhân phô diễn bản lĩnh của mình để hấp dẫn ánh mắt, nhằm có thể

thu hút càng nhiều khách hơn.

“Cô nương của chúng ta học múa học ca,

cũng không phải là để cho đám tục nhân này xem.” Tử Hộ cười lắc đầu, quả nhiên là tiểu thư thế gia vọng tộc, chuyện của phố Hoa, đoán chừng

trước đây đều cho là lời truyền miệng.

Oản Oản trầm mặc, suy nghĩ này và kinh nghiệm từng trải của nàng là có xuất xứ, không nói ở hiện đại

đã từng đọc không ít tiểu thuyết không đáng tin: nữ chính phong tao

quyến rũ trong thanh lâu, vừa múa vừa hát, làm chấn kinh biết bao Vương

gia hoàng tử; Mà nói đến bảy kiếp trước của nàng, người nào đi ra để

bán, không phải liều mạng biểu hiện bản thân, thì cũng là tâng bốc bản

thân, đám ma ma tú bà hận không thể khiến cho nam nhân khắp thiên hạ đều có thể thấy được điểm sáng trên người các cô nương, vậy coi như cũng

đếm bạc không hết.

“Vậy chúng ta chỉ đứng đấy?” Oản Oản mờ mịt, không thể giống như cái cọc gỗ, cũng không phải là triển lãm trang phục.

“Phì…” Tử Hộ thấy bộ dạng ngây thơ của Oản Oản, không nhịn được cười nói: “Cô

nương quả nhiên thật hồn nhiên đáng yêu, trên Chợ Hoa tuy rằng không cần cô nương lên đài hiến nghệ, nhưng còn có vũ cơ và các cô nương của

những lâu khác.”

Oản Oản hiếm khi được nghe từ miệng Tử Hộ ý tứ hàm

xúc khinh bỉ, vội hỏi: “Ngoại trừ lâu chúng ta, các lâu khác đều phải

hiến nghệ sao?”

“Sao có thể chứ, những lâu có chút tiếng tăm, đều sẽ

không đi lên hiến nghệ, cũng chỉ có những tiểu viện ở phố Hoa, để câu

được nhiều khách mới khẩn cấp như vậy, lại không biết làm như vậy sẽ gây tổn thất, những cô nương xinh đẹp sẽ bị hạ giá.” Tử Hộ dịu dàng vuốt ve mái tóc Oản Oản, giải thích: “Cô nương phải nhớ kỹ, mặc dù đã vào thanh lâu, cũng nhất định phải tự tôn tự ái, chỉ khi mình xem trọng bản thân, thì người khác mới có thể để mình ở trong lòng.”

Sững sờ một lúc lâu, Oản Oản quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, thái dương vẫn chói mắt như vậy, chiếu lên làm mắt ẩm ướt…

Ở trong chăn lăn qua lộn lại một hồi, Oản Oản day day huyệt thái dương,

nằm nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ, chân trời chỉ còn hiện lên ánh sáng

mờ nhạt, bên tai đã không còn tiếng tranh cãi ầm ĩ náo động khi nãy, mọi thứ dường như đều yên tĩnh, nhưng nàng vẫn không ngủ được.

Oản Oản

hít một hơi thật sâu, hàng mi thật dài hơi cong rung động hai cái, nhìn

mảnh sân nhỏ như đang say ngủ ngoài cửa sổ, đầu óc nhất thời trống rỗng. Mấy ngày nay, con đường trước cửa sổ nàng, quả thật rất bận rộn, lắp

khung, dựng biển, đã treo lụa đỏ lên, còn có không ít tiểu quan lại

giống như “Nhân viên giữ trật tự đô thị” của kiếp trước thay ca tuần

tra, ồn ào mãi đến hôm nay mới xem như là hoàn tất xong xuôi, chỉ còn

chờ đêm mai Chợ Hoa khai trương.

Chợ Hoa không những có tính đặc thù

đối với những người làm công việc “Phục vụ” như các nàng, mà còn có sức

hấp dẫn không nhỏ, ngay cả ngày bình thường, con phố Hoa này, căn bản

một đại cô nương hay nàng dâu nhỏ cũng không có, mấy ngày nay dựng đài

sân khấu, cư nhiên cũng xuất hiện lác đác vài người có lá gan lớn.

Kỳ thực hiện nay, phong tục của dân chúng nước Thần coi như cũng cởi mở,

thậm chí có vài nữ tử ra ngoài cũng không cần che che giấu giấu, chỉ cần có vài người đồng hành, nhà giàu thì đi cùng với nha đầu, hộ vệ gì đó,

cũng không có người nói gì. Nhưng con nhà tử tế mà đi đến phố Hoa thật

đúng là hiếm thấy, cũng bởi vì gần tới ngày khai trương Chợ Hoa, thế

nhân mới có thể khoan dung một chút, mỗi năm một lần ở nước Thần, đây

cũng là cơ hội duy nhất để những thiếu nữ và nàng dâu kia có thể nhìn

trộm kỹ nữ thanh lâu một tẹo.

Oản Oản chậm rãi bò ra từ trong ổ chăn, gần Lập Thu, trời vẫn nóng bức, vì ở phía bắc, nên ban đêm coi như cũng mát mẻ, cho nên nàng đơn giản chỉ mặc áo đơn, để chân trần, bước xuống

giường đến bên cửa sổ, nhẹ nhàng mở rộng cánh cửa sổ ra, nửa thân mình

tựa vào bên cửa sổ, dõi theo nơi xa xa dần dần khuất trong bóng tối,

nghĩ đến tối mai, trong lòng cũng dâng lên một chút mong chờ không rõ…

“Công tử… Công tử…”

Bỗng nhiên, một giọng nói của trẻ em đè nén lại, truyền đến từ xa xa, Oản

Oản giật mình một cái, vốn định đóng cửa sổ lại lảng tránh, lại không

hiểu vì sao, ma xui quỷ khiến lại khẽ hướng ra bên ngoài tìm kiếm. Nào

biết vừa ló đầu ra, lại chạm phải một đôi con ngươi trong suốt lấp lánh

như ánh sao.

Người nọ đang đứng ở đầu đường cách Lâm Hà viện không

xa, trong tay cầm đèn lồng đủ màu tám cạnh, cây đèn kia mỗi một mặt đều

có một màu khác nhau, có hoa cỏ, có hình nhân, màu sắc sáng rõ, bị ánh

nến từ trong đèn chiếu lên, khuôn mặt của người nọ tỏa ra vầng sáng rực

rỡ.

Oản Oản hít vào một ngụm khí lạnh, nàng chưa bao giờ từng thấy

một người xinh đẹp như vậy, nếu không phải lúc này hắn đang mặc y phục

của thiếu niên, lại mang theo vài phần anh khí của nam tử, hơn nữa nàng

đã có mấy đời từng trải, thì thậm chí nàng còn tưởng rằng, vị kia có khả năng là một thiếu nữ phẫn nam trang, còn là một thiếu nữ tuyệt sắc,

diễm quang bắn ra tứ phía.

Kia hàng lông mày rậm không chút thô kệch, kia sống mũi thẳng đẹp đẽ tinh xảo, và cả kia cánh môi xinh đẹp ướt át

như hoa cánh hoa đẫm sương, càng không cần nói đến làn da khi sương tái

tuyết kia (*), cùng với đôi mắt khiến cho Oản Oản phải run lên từng hồi, lúc này, dưới ánh đèn tươi sáng rực rỡ, một vùng nơi đó tỏa ra ánh mờ

mờ ảo ảo.

(* Khi sương tái tuyết: khi dễ hạt sương, ức hiếp bông tuyết, ý chỉ làn da còn trắng mịn hơn hạt sương, bông tuyết)

Mỹ nhân, đúng là đẹp đến khuynh quốc khuynh thành, Oản Oản nhịn không được thầm tán thưởng, hắn xinh đẹp rực rỡ, cũng không phải kiểu xinh đẹp tục khí như Oản Oản của kiếp trước, hắn xinh đẹp quyến rũ, cũng không giống như loại lẳng lơ của các cô nương trong lâu. Cho tới bây giờ nàng mới

biết, cư nhiên trên đời này lại có một thiếu niên xinh đẹp như loài hoa

anh túc đỏ: kiều diễm, tuyệt mị, có một loại hấp dẫn đến chết người như

thế.

Đè lại lồng ngực đập rộn ràng, Oản Oản hoảng loạn muốn quay đầu

đi, thấy thiếu niên kia đã chầm chậm đi tới, vầng sáng của cây đèn màu

kia đong đưa qua lại, chiếu lên y phục màu xanh lục của thiếu niên kia,

mà khóm trúc xanh trên y phục màu xanh lục kia không biết được thêu bằng chất liệu gì, hiện lên ánh xanh mờ nhạt lăn tăn.

Oản Oản tự biết

không thể tiếp tục như vậy nữa, nàng biết rõ ràng, bản thân chỉ bị bộ

dáng của thiếu niên hấp dẫn, chứ không phải sinh ra tình ý gì, bây giờ

nàng chỉ cần tỏ ra dường như không có việc gì đóng cửa sổ lại, cách ly

được người nọ ở bên ngoài, hai người sẽ lại như lúc trước, trở thành hai đường thẳng song song vĩnh viễn không gặp nhau.

Nhưng cố tình không

biết vì sao, cánh tay cầm song cửa sổ của Oản Oản lại cứng đờ như vậy,

mắt thấy người nọ đã đi đến bức tường vây ngoài viện, ngửa đầu đối diện

với nàng. Oản Oản cảm thấy tim như muốn ngừng đập, hai gò má nóng hừng

hực, trong đầu giống như bị rút sạch dưỡng khí vậy, từng trận choáng

váng.

Thiếu niên kia giương mắt nhìn nàng, nhưng không nói lời nào,

ngay tại lúc Oản Oản cảm thấy thời gian như ngừng trôi, hắn bỗng nhiên

quay đầu nhìn về đầu ngõ đối diện, rồi sau đó nở một nụ cười yếu ớt

không rõ ràng, mới gật đầu với Oản Oản một cái, rồi xoay người rời đi.

Chỉ chốc lát sau, một nam đồng từ đằng xa xa chạy tới, đuổi theo thiếu niên kia, miệng còn lẩm bẩm không ngừng, thiếu niên kia cũng không lên

tiếng, chỉ thoáng dừng lại đợi nam đồng đuổi kịp, liền giơ tay sờ sờ

đỉnh đầu nam đồng, rồi sau đó, hai người một trước một sau, biến mất

trong tầm mắt Oản Oản.

Mãi cho đến khi người hoàn toàn biến mất, Oản

Oản mới từng ngụm từng ngụm hút không khí, nàng cũng không biết mình bị

làm sao, tuy rằng trước kia chưa thấy thiếu niên xinh đẹp như vậy, nhưng không đến mức khiến cho nàng – một bà già không có hứng thú gì với nam

sắc – lại động tâm mãi không thôi, hay là… Oản Oản sờ lên ngực mình,

khối thân thể này cũng không phải là của nàng.

Nghĩ vậy, một trận gió lạnh sau lưng, Oản Oản giật mình một cái, luống cuống đóng cửa sổ lại,

sau đó thành thành thật thật chui vào ổ chăn, lại miên man suy nghĩ một

trận, rồi mới mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi…

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yên Chi Thượng Hoa
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...