Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yến Diêu Vân

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mười sáu tuổi năm ấy,   tôi nhận sự ủy thác của công tử Dần, âm thầm đến  Tần quốc.

Trước khi đi, tôi nhìn nhìn vết thương trên cổ tay, không rõ Yến Đan ngày đó dùng bao  nhiêu phần sức lực, có thể làm cho tôi đau đến giờ này ngày này, mà gương mặt chàng lại nhìn không ra chút tâm trạng?

Tôi cáo biệt Dần, cũng không quay đầu lại, cứ thế giục ngựa rời đi.

Hàm Dương phồn hoa làm cho tôi không thể không cúi đầu nể phục Tần vương, nhưng tôi sẽ không quên mục đích khi đến đây. Tôi  sai người dò hỏi thăm rõ ràng thói quen cuộc sống  của thừa tướng Tần quốc Lý Tư, biết được hắn có khi yêu thích tản bộ, liền thuê một tên trộm nhỏ, thừa dịp hắn thưởng thức đồ cổ thì đánh cắp túi tiền của hắn, lại  đến khi hắn ăn uống no nê ở Lưu Hương các xong quẫn bách tìm người tương trợ. Vì thế hai người nâng cốc với nhau, trò chuyện thật vui.

Lý Tư thường xuyên mời tôi nhập phủ, đàm luận chi biến thời cuộc,  việc thiên hạ. Nửa tháng sau, tôi danh chính ngôn thuận, vào ở  Lý phủ.

Một ngày,   đương lúc nhàm chán, tôi ở trong phòng đánh đàn,  cho đến nay còn chưa có cơ hội gặp mặt Yến Đan, trong lòng không khỏi  buồn bã cất tiếng hát.

“Ức Quân không giống Giang Lâu Nguyệt, thế sự như mộng công dã tràng...”

Bỗng nhiên có người vỗ tay hoan nghênh khen ngợi, tôi cứ nghĩ là  Lý Tư vì thế mỉm cười ngẩng đầu, đã thấy một nam tử dựa cửa mà đứng, mi như viễn sơn(2), ánh mắt như kiếm.

Trái tim tôi đập rộn ràng, đoán rằng người này cũng không phải hạng người hay cợt nhả.

Hắn lập tức lại ca thán: “Đáng tiếc quá mức dịu dàng, thiếu vài phần khí phách nam nhi.”

Tôi nhợt nhạt cười. Đẩy tay đàn  về phía trước, trong không khí khi có gió dập mưa rền,  vạn con ngựa giẫm chạy, lại khi có sóng to gió lớn, muôn nghìn hạc bay lượn.

Trong mắt nam tử kia lại  vài phần khen ngợi, cùng tôi chậm rãi mà nói.

Hắn là  bạn của Lý Tư, tên là  “Duẫn Văn Chính”. Đến thăm, không ngờ Lý Tư không ở trong phủ, vốn muốn rời đi, chợt nghe tiếng đàn trong suốt dễ nghe, nhịn không được đến vừa hay bắt gặp.

Tôi bảo người dâng trà, nói chuyện với nhau thao thao về chiến lược quân sự, trong lòng nhất thời kính nể, cũng mang tất cả những hiểu biết của mình ra.

Hắn nghe xong tôi nói,  ra vẻ đánh giá.

Từ đó về sau, hắn thường xuyên đến Lý phủ cùng tôi tâm tình. Tôi nói cho hắn tôi là người  Yến quốc, lại chưa cho hắn biết tôi là Công Tử Tuyên  của Yến quốc.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yến Diêu Vân
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...