Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yên Vũ Nguyệt Sắc

Chương 40

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiêu Di thản nhiên chỉnh y phục, cười nhẹ nói: “Ta sớm chuẩn bị xong rồi, ngươi dẫn đường đi.”

Phó tòng kia kinh ngạc nhìn y một cái, cúi đầu: “Thỉnh Lục thiếu gia cùng nô tài đi.” Nói xong, đi phía trước dẫn đường.

Tiêu Di theo sau hắn, xuyên qua hoa viên, một đường đi đến phía trước chính sảnh. Từ xa, có thể trông thấy phía trước chính sảnh đã được quét tước không nhiễm một hạt bụi, cũng hoàn toàn yên tĩnh, hoàn toàn không có sự náo nhiệt như những năm trước. Ở cửa lại không thấy hạ khách nào, thậm chí cũng không có giăng đèn kết hoa, trái lại, đại môn còn đóng chặt, chút âm thanh cũng không có.

Tiêu Di nghi hoặc ngẩng đầu lên đánh giá chung quanh. Từ nhỏ đến lớn, nay vẫn là lần đầu tiên, ngày mười lăm tháng sáu lại có thể không thấy ai tới chúc mừng. Rốt cuộc là nguyên nhân gì đây? Y nghĩ nửa ngày, thủy chung vẫn không lý giải được.

Phó tòng kia ở trước cửa thì dừng lại, gõ môn, đề thanh kêu lên: “Lão gia, Lục thiếu gia đã đến.”

Một thanh âm thấp trầm từ bên trong cửa truyền ra: “Ân, để y vào.” Một câu nói này rất chậm, ngữ khí cũng rất lạnh.

Tiêu Di tâm không khỏi một trận trầm xuống. Lúc Tiêu Phức Lâm nói chuyện chậm như vậy, thường là lúc hắn đang phi thường tức giận, đang dốc sức kiềm chế lửa giận của mình. Xem ra, sự tình của bản thân và Tần Nguyệt Miên thật sự đã làm hắn phẫn nộ đến không nhẹ, nhất định phải cẩn thận ứng phó.

Y một bên nghĩ như vậy, một bên đẩy cửa ra, đi vào.

Bên trong âm trầm, liêm tử (rèm) bốn phía cũng kéo lại. Tuy rằng ngoài cửa sổ đã là ánh mặt trời sáng rõ, nhưng ánh sáng ấy lại cơ hồ không thể xuyên qua trong phòng này. Mấy ánh đèn trên tường sáng lên, yếu ớt mà chiếu sáng bên trong phòng.

Tiêu Di ngẩng đầu nhìn lại, Tiêu Phức Lâm ngồi ngay ngắn tại giữa đại sảnh, sắc mặt cực kỳ trầm lặng, bên cạnh còn ngồi cả mấy vị lão nhân, đều là nguyên lão của Tiêu thị, không biết đã bao nhiêu tuổi. Bọn họ xuất hiện ở đây, cũng không phải chuyện gì quá kỳ quái, dù sao, hôm nay cũng là sinh thần Tiêu Phức Lâm, ở Tiêu gia tuyệt đối là một đại sự. Nhưng là, xem điệu bộ này, sự tình đương nhiên không chỉ đơn giản như vậy.

Tiêu Di trong lòng rùng mình, biết ngày hôm qua lời Tiêu Thầm nói không sai, sự tình quả thật có chút không ổn, thế nhưng y cũng không quá lo lắng, y nếu không thẹn với lương tâm, lại có cái gì mà giải thích không rõ đây?

Tiếp tục nhìn kỹ, đại phụ nhân cùng mấy vị thiếu gia cũng ngồi phía dưới, mấy đệ đệ nhỏ tuổi cúi thấp đầu không dám nhìn y, Tiêu Thầm lại hướng y đắc ý cười, một bộ dạng tiểu nhân đắc chí.

Tiêu Phức Lâm nặng nề mà ho khan một tiếng.

Tiêu Di vội vàng thu hồi tầm mắt, cúi đầu hành lễ: “Cha, ta đã trở về.”

“Ngươi là về từ lúc nào?”

“Đêm qua. Ta thấy sắc trời đã tối, không muốn quấy rầy cha, nghĩ muốn sớm hôm nay lại đến vấn an.”

Tiêu Phức Lâm hừ lạnh một tiếng: “Ngươi không qua vấn an, ngược lại đi quản việc riêng của nhị ca ngươi, còn dám điểm huyệt đạo hắn, để ở trong phòng, đúng không? Võ công ngươi hiện tại đã đạt được, chỉ biết lấy mạnh hiếp yếu, ngay cả luân thường cũng không để ý sao?”

Tiêu Di hít một hơi, y biết, lúc này Tiêu Thầm nói không chừng đã muốn che không nổi nụ cười châm biếm trên mặt, đang đợi nhìn y gặp xúi quẩy, nhưng mình cũng không thể kích động, loại chuyện này dù sao cũng là bình thường như cơm bữa. Y bình tĩnh nói: “Cha, ngài có điều không biết, đêm qua nhị ca có ý đồ cường bạo nha hoàn trong phòng tứ ca, ta là nhìn không thuận, lúc đó mới…”

Tiêu Thầm lúc này xen vào lời y: “Tứ đệ cũng đã đáp ứng ta rồi, ngươi ở đây lộn xộn làm gì?”

Tiêu Di ngẩng đầu trừng mắt nhìn hắn, đang muốn nói thi Tiêu Phức Lâm bỗng mở miệng nói: “Chẳng qua chỉ là nha hoàn, ngươi liền dám vì vậy mà xúc phạm huynh trưởng sao? Ngươi rốt cuộc có biết cái gì gọi là ‘trung hiếu lễ nghĩa ‘ không? Hay là nói, ngươi ngay cả gia quy Tiêu gia đều quên sạch rồi?”

Tiêu Di biết đa biện cũng vô ích, cúi đầu nói: “Vâng, ta đã biết sai. Bất quá, ta cũng là nhìn thấy nha hoàn liều chết giãy dụa, sợ nàng vạn nhất nghĩ không thoáng, sau lại tự vẫn, sự tình nếu truyền ra, sợ là đối thanh danh Tiêu gia bất hảo, lúc ấy mới nhất thời xúc động.”

Tiêu Phức Lâm nghe xong, sắc mặt mới thoáng dịu đi một chút.

Đại phu nhân ở một bên nhìn, không lạnh không nóng nói chen vào: “Thầm nhi muốn một nha hoàn, chính là bôi nhọ Tiêu gia, kia Lục thiếu gia cùng một nam nhân dây dưa không rõ, lại tính là cái gì? Bản thân thấp hèn, không biết xấu hổ sao?”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yên Vũ Nguyệt Sắc
Chương 40

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 40
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...