Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Em Anh Dám Không?

Chương 19

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi mua đồ

xong, hắn lôi nó về nhà sớm để kịp chuẩn bị cho buổi tiệc sinh nhật. Nó

ngồi trên giường, lôi mấy bộ váy mà hắn mua cho nó khi nãy, coi tới coi

lui, nó quyết định mặc cái váy gợi cảm nhất. Cái váy cúp ngực, hở lưng,

ôm chặt vòng eo của nó. Sau khi mặc xong, nó đi ra cho hắn xem:

- Anh nhìn em có đẹp không?

- Em định quyến rũ ai trong bữa tiệc hả?

- Bộ nhìn em đẹp lắm hả?

- Em cứ đợi đến khi kết thúc bữa tiệc đi!

Hắn nắm tay nó đi xuống nhà. Trong nhà và ngoài sân đã có vài vị khách tới, vừa thấy nó và hắn, họ đều trầm trồ khen:

- Đẹp đôi thật!

Nó phổng mũi, nắm chặt tay hắn hơn. Bỗng nó khựng lại nhưng nhanh chóng kéo hắn đi, nó vẫy tay, đồng thời gọi:

- Huy, Thảo! Hai người tới lâu chưa?

- Tụi này mới tới! - Thảo tươi cười.

- Cậu đẹp thật đó! - Huy tấm tắc.

Nó mỉm cười nhìn Huy và Thảo:

- Cảm ơn Huy!

Hắn đứng sau lưng nó, vẫn nắm chặt tay nó như sợ nó sẽ bị ai đó cướp mất.

Vừa đúng sáu giờ, khách vào đông nghẹt, tất cả đều là đối tác làm ăn của ba hắn, kể cả nhưng người bạn cũ của ba nó cũng được mời tới. Đèn tắt, chỉ có những ánh sáng từ những cây nến cắm trên bánh kem tỏa ra, đây là

chiếc bánh kem hai tầng, và cũng là sinh nhật thứ mười tám nên có mười

tám cây nến được cắm trên bánh kem. Tất cả đều hát chúc mừng sinh nhật

nó và tặng nó những món quà đắt tiền. Nó hạnh phúc thổi tắt hết tất cả

các cây nến. Ba hắn đứng ở chỗ cao nhất dưới phòng khách, ông lên tiếng:

- Xin chào tất cả mọi người! Hôm nay là ngày sinh nhật của cháu Bảo Như,

là một người vô cùng quan trọng với Phong, cũng là con trai tôi! Ngay từ nhỏ cả hai gia đình rất thân thiết với nhau, chính vì thế nên cả hai

gia đình đã lập hôn ước cho hai cháu, đó là khi Bảo Như được mười tám

tuổi sẽ kết hôn với Phong. Xin cám ơn đã nghe!

Nó đơ người từ nãy đến giờ. Trong đầu nó bây giờ đang có rất nhiều câu

hỏi:“Hôn ước? Là sao chứ? Mình chẳng hiểu gì hết? Tại sao ba lại để cho

con một bất ngờ lớn như vậy?“. Hắn nhìn qua nó, hắn cũng chẳng thua gì

nó, cũng rất ngạc nhiên và cũng muốn hỏi ba hắn rất nhiều. Nhưng hạnh

phúc lại mau chóng làm cả hai quên đi sự tò mò này. Nó quay qua hắn,

miệng nở nụ cười hạnh phúc:

- Thật hả anh? Em có nghe lầm không anh?

Hắn lắc đầu, xiết chặt lấy tay nó:

- Em không nghe lầm đâu! Là thật đó!

Hắn ôm chầm lấy nó mà không để ý đến ánh mắt của mọi người đang nhìn nó và

hắn, gương mặt vui vẻ, nói những câu hạnh phúc để chúc mừng nó và hắn.

9 p.m...

Tiệc tàn, mọi người cũng về hết. Huy và Thảo cũng mệt mỏi nên đi về từ sớm.

Nó cũng mệt mỏi đi ra lan can đứng, từng cơn gió mạnh thổi qua đôi vai

của nó. Nó rùng mình:

- Lạnh thật!

- Vậy sao em lại đứng đây? - hắn cầm hai ly rượu đi lại kế nó.

Hắn đưa hai ly rượu cho nó, tháo cái áo vest của mình ra, hắn khoác lên người nó. Nó đưa hắn ly rượu:

- Cám ơn anh!

Nó đưa ly rượu lên miệng, hắn thì vẫn đứng nhìn nó. Bỗng hắn cúi xuống,

bồng nó lên tay. Nó ngạc nhiên, vùng vẫy trong vòng tay của hắn:

- Anh bỏ em xuống! Người khác nhìn kìa!

Hắn mặc kệ cho nó vùng vẫy, đưa nó lên phòng sẵn tiện khóa luôn cái cửa, hắn quăng nó xuống giường. Thở phào:

- Em nặng thật!

- Tự nhiên anh bồng em lên phòng chi vậy?

- Em đã nói với anh khi nào em mười tám tuổi anh làm gì em cũng được mà! - hắn cười đểu.

- Em có nói hả? Khi nào vậy? Tại sao em lại không nhớ vậy ta?

- Em không nhớ cũng chẳng sao! Chỉ cần anh nhớ là được!

Nói rồi, hắn cúi xuống, nó nằm bên dưới hắn vùng vẫy. Hắn giữ chặt hai tay

nó lại, bắt đầu đặt môi mình lên môi nó. Hắn tách răng nó ra, cho lưỡi

của mình vào quấn lấy lưỡi nó. Nó vùng vẫy, không phải vì nụ hôn của hắn mà là vì tay hắn đang chu du khắp cơ thể nó. Nól dùng hết sức đẩy hắn

ra:

- Anh...thôi đi!

- Anh không thích!

Hắn chẳng nói thêm câu nào nữa, tay lần mò xuống nơi mở của cái váy. Sau

khi cái váy được cởi ra, nó cũng bị cuốn theo nhịp của hắn. Nó lột hàng

nút trên áo của hắn, cơ thể rắn chắc hiện ra trước mặt nó. Hắn cũng chăm chú nhìn vào làn da trắng nõn của nó, không có vết sẹo nào cả. Hắn tiếp tục vòng tay ra sau lưng nó, cởi áo ngực của nó. Và vài phút sau, cả

hai đều không mặc gì trên người, đều bị cuốn theo một nhịp. Nó bấu chặt

vai hắn:

- Anh...đau...

Nói rồi, nó cắn môi để chịu đựng cơn đau này, hắn cúi xuống:

- Em không cần phải cắn môi đâu!

Hắn hôn nó, liếm hết những giọt máu chảy ra trên môi nó. Đêm đó, trong

phòng của cả hai không còn tiếng đùa giỡn như mọi ngày nữa mà thay vào

đó là tiếng rên sau mỗi lần ra vào của nó, tiếng hắn thở vì mệt.

Xin lỗi mấy bạn mình ra chap trễ, lý do thì cũng như lần trước, mình lo coi phim. Mấy bạn tha lỗi cho mình.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Em Anh Dám Không?
Chương 19

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...