Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Chương 23

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tôi tạm thời còn cười được, không cần

cô phòng bị thế này.”

* * *

“Tôi muốn bao Hạ Thiên Lưu! Tức khắc,

lập tức, NOW!” Đây là câu đầu tiên Hồ Bất Động hét trước mặt bà chủ Câu lạc bộ

Bạch Mã, khi lần thứ hai cô xông vào đó.

Bà chủ quán vùi đầu vào đống tài liệu chất như núi,

tay bưng hộp cơm, vừa xem tài liệu vừa cắn đũa, chẳng buồn ngẩng đầu lên nhìn

người trước mặt, chỉ ậm ờ đáp: “Ừ, ký hợp đồng nhé”.

“Phập”, một bản hợp đồng vứt toẹt

trước mặt Hồ Bất Động. Hôm nay, cô không thận trọng từng ly từng tí như hôm

trước nữa. Cô thở hồng hộc, vơ lấy bản hợp đồng trên bàn, tóm bừa chiếc bút,

không kịp xem xét, lật thẳng đến trang cuối cùng, thoăn thoắt ký tên mình vào,

rồi vứt hợp đồng lên bàn, hùng hổ nói: “Gọi anh ta đến cho tôi!”.

Cô tận dụng triệt để quyền lợi của khách hàng. Đôi mắt

cô như sắp nổ tung vì chờ đợi. T tinh thần tôn trọng nghề nghiệp của Hạ Thiên

Lưu đáng sợ đến mức khiến người ta phát điên. Hôm qua, cô dùng đủ mọi cách, mềm

có, rắn có, uy hiếp rồi dụ dỗ, dọa nạt rồi xu nịnh, anh đều không chịu hé môi

cười lấy một lần, chỉ lạnh lùng ngồi trên sô pha, dán mắt vào cuốn sách của

mình. Chẳng coi cô ra gì.

Phạn Đoàn thấy vậy cũng mủi lòng, bèn giúp cô lấy lòng

bố mình. Đúng là, khách hàng như cô không bằng thằng nhóc Phạn Đoàn. Thằng nhóc

nháy mắt đến lần thứ năm, cuối cùng kẻ đang vùi đầu vào cuốn sách kia cũng nhận

ra sự tồn tại của họ. Anh đứng dậy, bố thí cho họ một nụ cười. Khóe miệng anh

khẽ cong lên, quét ánh mắt qua hai người, khiến họ phải ôm lấy nhau, run lẩy

bẩy. Đó đâu phải mỉm cười. Cái đó giống bản án tử hình dành cho tội phạm hơn.

Chẳng khác nào đang cảnh cáo bọn họ muốn sống thì hãy lập tức ôm cổ cút ngay

vào chăn mà run rẩy với nhau.

Thấy vậy, Tiểu Phạn Đoàn lập tức không chút nghĩa khí

bỏ chạy thoát thân, về phòng mình, không thò mặt ra nữa. Hồ Bất Động bị chặt

đứt vây cánh, ai oán nhìn nụ cười đáng sợ kia một lát mới ngậm ngùi bỏ về

phòng. Tự giải tỏa nỗi đau khổ bằng trí tưởng tượng phong phú. Suốt đêm không

ngủ, hôm sau, mới sáng sớm cô đã vội vàng chạy thẳng tới câu lạc bộ trai bao,

trở thành vị khách đầu tiên trong ngày của họ…

Bà chủ câu lạc bộ vừa nhấm nháp bữa sáng vừa liếc nhìn

Hồ Bất Động. “Cô đã bao giờ thấy Thiên Lưu đi làm sáng chưa? Cậu ấy có quyền

ngủ nướng.”

“…” Đúng… đúng rồi! Hôm nay,

khi cô ra khỏi cửa, anh ta vẫn còn nằm ngủ ngon lành chẳng biết trời đất là gì.

“Vậy… vậy khi nào thì anh ta mới có thể phục vụ tôi?” Cô ỉu xìu như cô dâu mới

bị mẹ chồng mắng mỏ.

“Xếp hàng đi!”, bà chủ vừa ăn sáng vừa

miễn cưỡng nói.

“Xếp hàng cái gì?”

“Vớ vẩn! Ai bảo cô tìm VIP chứ? Thời

gian của Thiên Lưu rất bận, cô phải đợi đến lúc cậu ó thời gian mới tiếp cô

được. Cho nên, xếp hàng đi.”

“Bà muốn tôi xếp hàng bao điếm sao?”

Cô trợn trừng mắt. Làm sao có thể ngờ lần đầu tiên đến bao trai, lại phải xếp

hàng chờ đến lượt cơ chứ!

“Cẩn thận với phát ngôn của cô. Tôi có

thể kiện cô tội xúc phạm nhân phẩm của người khác. Thiên Lưu nhà tôi không phải

là điếm!”

“Đúng. Tôi cũng cảm thấy không phải

tôi bao anh ta, mà là anh ta bao tôi. Tôi còn phải chi tiền mời anh ta đến bao

mình…”

“Hừ… Tiền là chuyện nhỏ, chỉ sợ cô

phải lấy cả người cô ra mà đền.” Bà chủ khua khua đôi đũa, nói nửa chừng.

“Bà có ý gì chứ?”

“Chẳng gì cả.” Đột nhiên bà hít một

hơi thật sâu. “Tôi đợi cô lần sau đến tìm tôi đấy. Hừ hừ…”

“Trực giác của tôi mách bảo rằng, bà

có âm mưu.”

“Đối với người như cô mà phải dùng tới

âm mưu sao? Hừ.” Bà ta gõ gõ vào bản hợp đồng cô vừa hạ bút ký bừa, “Dù cho cô

ký khế ước bán thân, cô cũng chẳng biết gì đâu nhỉ?”.

Vừa nghe thấy mấy chữ “khế ước bán thân”, mặt cô lập

tức biến sắc, cũng may bà chủ đính chính: “Haizzz, yên tâm! Lão nương từ trước

đến nay chưa từng làm cái trò lừa đảo bẩn thỉu. Cứ coi như muốn mua, cũng phải

là cô cam tâm tình nguyện mới được. Hừ hừ…”.

“Nghe bà nói, có vẻ như, một ngày nào

đó, tôi sẽ cam tâm tình nguyện bán thân cho bà vậy. Ha ha!”

“…” Bà ta không trả lời, chỉ

nhướng mày, chuyển ngay sang vấn đề tiếp theo. “Cô cảm thấy con trai tôi thế

nào?”.

“Á? Đùa gì vậy?” Đầu cô quay cuồng vì

tốc độ chuyển chủ đề của bà ta.

“Cô cảm thấy… nó có thích hợp làm trai

bao không?”

“Trác Duy Mặc?”

“Ừ.”

“Anh ta? Một tên phá gia chi tử như

anh ta không học nổi nghề cao quý như trai bao đâu.”

“Cô cũng cảm thấy nó kém cỏi sao?”

“Anh ta rõ là tên ngốc mà.” Cô biết

đương sự không có ở đây, liền công kích người ta không chút nể nang.

“Vậy cô cảm thấy nó thiếu điểm gì?”

“Đối với phụ nữ anh ta hoàn toàn không

tâm lý cũng không đến nỗi, tiêu tiền hào phóng, có cô nàng còn cảm thấy anh ta

chẳng khác nào mấy nhân vật nam chính trong tiểu thuyết ngôn tình. Nhưng mà,

đầu anh ta chứa toàn bã đậu. Con gái thích nghe những câu gì, anh ta không

biết. Con gái thích dùng đồ gì, anh ta cũng chẳng biết nốt. Tuy thay bạn gái

như thay áo, nhưng kỳ thực, anh ta chẳng hiểu thế nào là yêu.” Nói xong, cô còn

phụ thêm một nụ cười mỉa mai, khinh thường, chẳng cần biết kẻ bị xem thường kia

là con trai người ta, hay nói cách khác mẹ đương sự đang ở ngay trước mặt.

“Ừ, tôi cũng cảm thấy như vậy. Lúc nó

mười bốn tuổi, tôi đã phát hiện chiếc bao cao su đầu tiên trong ví của nó, liền

nghĩ rằng tương lai nó sẽ rất xuất chúng. Ai ngờ, lại bị một đứa xử nữ chê bai.

Thật làm tôi mất mặt.” Bà ta đặt hộp cơm trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn cô dò

xét, rất quái dị. “Haizzz, không ngờ, cô cũng hiểu mấy chuyện đó nhiều đấy chứ?

Có phải tối qua cô tắt điện thoại không?”

“… Tôi nói này, tư duy của

bà có thể không cần nhảy cóc nhanh như vậy không?”

“Hi hi, tôi đang định hỏi cô, bạn trai

trước của cô có phải là cái người luôn thích cười hi hi không?”

“…”

“Được rồi, được rồi! Xem ra tôi buộc

phải dạy dỗ thằng con bất hiếu này đến nơi đến chốn rồi, haizzz.” Bà chủ thở

dài, ngẩng đầu nhìn Hồ Bất Động đang chuẩn bị bỏ đi. “Ê, bạn trai trước đây của

cô có hứng thú làm trai bao không?”

“Bà muốn làm gì?”

“Không có gì! Tôi chỉ cảm thấy, cậu ta

rất được đấy, chỗ tôi cần người tài thế này. Nếu như cô gặp lại cậu ta, phiền

cô chuyển lời giúp tôi một tiếng. Nếu như cậu ta có hứng thú, giá cả

“Nhà anh ấy cái gì cũng thiếu nhưng

chỉ có tiền là không thiếu.”

“Giá cả tôi nói ở đây, cũng không hẳn

là tiền bạc. Gãi đúng chỗ ngứa của người khác là sở trường của tôi mà.”

“Nếu như tôi còn gặp lại anh ấy, nhất

định sẽ giúp bà chuyển lời.”

“Ừ, vậy cô mau biến đi, chớ làm phiền

tôi ăn sáng!”

“…”

Hợp đồng ký rồi, Hồ Bất Động nghiễm nhiên trở thành

khách hàng của Hạ Thiên Lưu. Nhưng ngày nào cô cũng phải khóc thầm nhìn anh bận

bịu tiếp các cô gái khác. Ngày nào anh cũng ra khỏi nhà với dáng vẻ khác nhau

và trở về với mùi nước hoa khác nhau. Mỗi ngày, khách hàng của anh ta đều thay

đổi nhưng có một điều không thay đổi đó là, cứ hết giờ làm là anh ta trở mặt.

Cô nhớ rõ, hôm đó, cô từ trường về tới nhà, thấy anh

ngồi trên sô pha nhếch miệng mỉm cười. Cứ tưởng rằng, cuối cùng cũng đến lượt

người khách hàng bị lãng quên trong xó nhà này rồi, liền định lớn tiếng hoan hô

và lao ngay đến bên anh. Nhưng trong tay anh cầm chiếc điện thoại không biết là

của cô ả nào tặng cho, anh giơ một ngón tay, đặt ở giữa môi, ra hiệu cho cô im

lặng, tốt nhất là tránh sang một bên, không được làm phiền anh làm việc. Cô

phồng miệng, cố vểnh tai lên nghe xem cô gái kia là ai mà dám tranh giành người

đàn ông cô thích. Có vẻ cô gái kia đang õng ẹo, nũng nịu, Hạ Thiên Lưu chỉ

nghe, thỉnh thoảng khẽ ậm ừ vài tiếng, tiếp chuyện cô ta một cách chuyên

nghiệp.

Cô nghe mà ghen nổ mắt. Đột nhiên, lại nghe thấy tiếng

“tít tít” báo hết giờ làm việc

“Em mặc kệ! Nói yêu người ta đi, nếu

không người ta sẽ chết cho anh xem!” Cô nghe rất rõ tiếng nũng nịu vọng ra từ

điện thoại. Nụ cười dịu dàng trên khuôn mặt Hạ Thiên Lưu cũng tức thì biến mất

khi vừa nghe tiếng chuông đồng hồ.

“Vậy cô đi chết đi.” Một câu nói lạnh

băng thốt ra từ miệng của kẻ mới phút trước còn mỉm cười dịu dàng kia.

“Tút.” Điện thoại bị dập mạnh, vứt lên

mặt bàn, anh dựa lưng vào ghế sô pha, với lấy cặp kính trên mặt bàn, rồi đeo

lên sống mũi, lật lật cuốn sách đang đọc dở, nhàn nhã đọc…

“…” Nhìn dáng vẻ ung dung,

thản nhiên của anh mà cô toát hết mồ hôi lạnh, gắng sức nuốt nước bọt, hết sức

thông cảm với cô gái kia. Chắc cô ta còn chưa hết há hốc nhìn điện thoại, không

dám tin vào tai mình nữa, càng không biết nên chết đi hay ngồi khóc. Xem ra lần

trước anh chỉ vứt cô lại rồi bỏ đi là đã rất nể mặt rồi… Hóa ra, anh ta phũ

phàng hơn cô tưởng nhiều. Càng ngày cô càng cảm thấy một phút hồ đồ bỏ tiền bao

một trai bao thực sự là hành động không sáng suốt. Không biết bây giờ trả hàng,

có coi là vi phạm hợp đồng không và phải trả bao nhiêu tiền vi phạm hợp đồng

nhỉ?

“Cô về rồi à?” Một tiếng có thể coi

như lời chào hỏi thoát ra từ miệng Hạ Thiên Lưu.

“Hả? Ừ… he he…” Bây giờ anh ta không

cười, tốt nhất cô nên tránh xa một chút. Đây không phải mẫu đàn ông cô thích.

“Cô có rảnh không?” Câu này có thể coi

là lời hẹn hò của anh ta không nhỉ?

“…” Cô ngây ra. Anh ta không

hề mỉm cười mà, xem ra vẫn chưa đến lượt cô hưởng thụ đâu, cô hoàn toàn không

có hứng thú khi anh ta không cười. “Anh muốn làm gì?”

Anh nghiêng khuôn mặt đang đeo kính, nhìn thẳng vào

cô, định mở miệng nói gì đó nhưng lại thôi, mắt cụp xuống, lông mày chau lại.

Cô nhìn thái độ trầm tư của anh, không hiểu anh đang phân vân điều gì ghê gớm

đến vậy? Dường như đang có một cuộc tranh đấu tư tưởng rất nghiêm túc. Nói

chuyện với cô thực sự vất vả vậy sao? Cô thừa nhận nhiều lúc cô ương bướng, không

nữ tính, cũng không đẹp như anh. Nhưng cái bộ dạng như căm ghét ai đó của anh

là sao chứ? Khi anh không cười, có cho không cô cũng chẳng thèm…

Cô đang cúi đầu, lầm rầm trách móc anh thì lại nghe

tiếng anh cất lên lần nữa. Không hiểu vì giọng nói lạnh lùng như băng của anh

hay vì nội dung của câu nói đó khiến toàn thân cô đông cứng…

“Tôi còn thừa hai tấm vé xem phim,

muốn đi xem không?”

“…”

“Đi không?” Anh cứng nhắc lặp lại câu

hỏi.

“…” Bây… bây giờ là thế nào

vậy? Anh ta đang phục vụ khách hàng, hay là Hạ Thiên Lưu, anh ta đang mời cô đi

xem phim? Nếu như là phục vụ cô, anh ta nên nở nụ cười mê hồn và dịu dàng nói

với cô mới đúng chứ. Đằng này, anh ta vẫn lạnh nhạt như vậy là có ý gì? Lẽ nào

là Hạ Thiên Lưu, anh ta mời cô đi xem phim? He he… Cô chưa từng thấy thiên thần

muốn mời nữ sinh đi xem phim, bọn họ thường chỉ phụ trách diễn phim thôi.

“Đi không?” Lần này nhỏ nhẹ hơn một

chút.

“…” Nghe giọng điệu của anh

ta mỗi lúc một dịu dàng hơn, cô len lén ngước mắt lên, muốn nhìn cho kỹ xem rốt

cuộc có phải anh đang tiếp khách hay không. Bọn họ vẫn nên duy trì quan hệ giữa

trai bao và khách hàng thì tốt hơn…

“Muốn đi không?” Giọng nói của anh lại

dịu dàng hơn chút nữa, kèm theo đó là một nụ cười nhã nhặn bay đến trước mặt

cô.

Vừa thấy nụ cười ngọt ngào khác hẳn núi băng ngày

thường của anh, cô lập tức thở dài, yên tâm phần nào. Anh nhẹ nhàng gấp sách

lại, đứng dậy nhìn cô.

Cô lau mấy giọt mồ hôi lạnh túa ra trên trán vì bị anh

dọa hết hồn, trưng ra một nụ cười gượng gạo. “Có phải cuối cùng cũng đến lượt

tôi rồi không? Bây giờ là anh đang tiếp khách à?”

“…” Anh chỉ cười, không gật

cũng chẳng lắc, thò tay với chiếc áo khoác ngoài bị vứt bừa trên sô pha, ra cửa

đi giày.

“Muốn đi, muốn đi! Tôi đương nhiên

muốn đi. Anh đợi tôi một chút, tôi đi lấy áo khoác. Tối rồi, bên ngoài rất

lạnh!”

Cô mừng quýnh lao về phòng mình, không phát hiện Phạn

Đoàn đang thò đầu ra khỏi phòng.

“Bố, con phải làm bài tập rất vất vả

thế mà hai người lại chạy ra ngoài chơi!”

“…”

“Bố, bố làm gì mà đứng nghệt mặt ra ở

đó thế? Rõ ràng vừa nãy còn cười tươi như vậy…”

“…”

“Ưm, đừng mình con như vậy mà. Lần

trước bố ký tên cho con trên bài thi đẹp quá, cô giáo môn thư pháp của bọn con

ngưỡng mộ bố vô cùng… He he…”

“…”

“Con đã chuyển chủ đề rồi, sao bố vẫn

còn nhìn con vậy? Ồ, chị Hồ sắp ra rồi…” Thằng nhóc thấy cửa phòng Hồ Bất Động

khẽ động đậy, đang định rụt đầu lại thì chợt nghĩ ra chuyện gì đó. Nó tinh quái

liếc nhìn ông bố mặt đăm đăm, lạnh lùng của mình, lém lỉnh hỏi: “Bố, tự ghen

với chính mình, cảm thấy thú vị chứ?”

Nói xong, nó tự rút vội về phòng không dám thò mặt ra

ngoài nữa.

Hồ Bất Động chạy ra khỏi phòng, vội vội vàng vàng đi

giày. Nhìn nụ cười vẫn thoáng trên môi Hạ Thiên Lưu, cô cắn môi, hỏi: “Ưm, tôi

có thể nắm tay anh không?”.

Anh giơ tay đến trước mặt cô, mặc cho cô ôm lấy cánh

tay lạnh băng và bắt đầu chui vào lòng mình, chẳng chút đắn đo. Dường như cô đã

quyết định phải gỡ lại vốn, phải tận hưởng anh cho đã mới chịu.

Một tràng cười như châm chọc phát ra từ lồng ngực anh,

cô sợ hãi, tưởng rằng anh lại hết giờ làm, liền ngẩng đầu lên nhìn.

“Tôi tạm thời còn cười được, cô không

cần thiết phải đề phòng vậy đâu.” Anh cúi đầu xuống, nghênh đón ánh mắt thăm dò

của cô chẳng chút lẩn tránh.

“Ồ… he he…” Cô nghe câu nói ngang tàng

đó lại đi kèm nụ cười tủm tỉm của anh, rõ thật chẳng có chút nào ăn ý cả. Còn

chưa kịp suy nghĩ, bước chân của anh đã bắt đầu hướng về phía trước.

“Tôi ghét bị lỡ mất phần đầu, đi nhanh

chút.>

“… Ừ!” Cô ậm ừ đáp lại. Anh

kéo cô băng băng xuống lầu. Bàn tay anh nắm hờ lấy tay cô, chỉ cần kéo mạnh một

chút là tuột ra ngay. Có vẻ hôm nay anh ta hơi tắc trách thì phải. Con gái

thường có cảm giác không an toàn, không thể nắm chặt hơn chút sao? Thật là!

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Em Thật Xui Xẻo
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...