Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Không Lối Thoát

Chương 36

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày hôm sau lúc Cao Ca thức dậy đã là gần trưa. Người nằm bên cạnh sớm đã không thấy đâu, có lẽ đã đi làm.

Cao Ca phải thừa nhận các bộ phận trên người như muốn rời ra, sao khi cô vẫn còn cảm thấy toàn thân đau mỏi như muốn rã rời thì người anh có

thể không sao, đi làm rất đúng giờ.

Cô ngồi dậy ôm lấy chăn đờ ra, hết thảy tối qua đều giống như một cơn ảo giác, cô chẳng biết thẹn chủ động cầu hoan với Tả Thừa Nghiêu. Rõ

ràng anh mới là kẻ xấu uy hiếp cô, nhưng đến đêm khuya lại bộc lộ một

con người cô đơn lặng lẽ.

Cô hiếm khi thấy Tả Thừa Nghiêu hút thuốc, bây giờ nghĩ lại hình ảnh

ấy đúng là không chân thật, khiến cô nghi ngờ những điều đó chỉ tồn tại

trong tưởng tượng của cô.

***

Tả Thừa Nghiêu hết lòng tuân thủ lời hứa, anh không làm khó Cao Ca,

hôm sau cô liền quay lại bảo tàng tiếp tục công việc tu sửa các bức họa

cổ. Zack hoan nghênh sự quay lại của cô bằng một cái ôm thật chặt.

Khi Cao Ca ngồi vào vị trí cũ, cột tóc lên cao, lần nữa đối mặt tu

sửa các bức họa cổ dang dở, lòng cô thoáng bình tĩnh trở lại, vùi đầu

vào công việc, đắm chìm trong các cọ sơn và những người bạn cũ, có vẻ

như vậy có thể quên đi những khúc mắc với người đàn ông kia.

Thế nhưng đây cũng chỉ lúc ban ngày, ở trong phòng làm việc của viện bảo tàng.

Tình yêu giống như một lớp cửa sổ giấy, một khi quan hệ giữa nam và

nữ bị chọc thủng, sẽ không thể đơn thuần trở lại như lúc ban đầu. Mỗi

lần vô tình chạm vào, mỗi lần ngẫu nhiên nhìn nhau, đều giống như có một loại hấp dẫn lạ thường.

Tả Thừa Nghiêu không nhẫn nại thêm nữa, anh gần như phóng túng đòi

hỏi cơ thể Cao Ca, hầu như mỗi một đêm đều giày vò cơ thể cô đến tận nửa đêm.

Mà Cao Ca mỗi khi giật mình tỉnh dậy, luôn khinh bỉ bản thân sâu sắc. Cô nghĩ, nếu như đây là một cuốn tiểu thuyết, nhất định trong đó cô sẽ

là một người phụ nữ hư hỏng, đáng xấu hổ. Cô không có cách nào cự tuyệt

Tả Thừa Nghiêu, không phải là không có can đảm, không thể, mà là không

có cách nào, cũng giống như anh, cô đã bị mê hoặc bởi cơ thể của đối

phương.

Cô mất một thời gian khá lâu mới làm sạch cơ thể mình, phí công muốn

tẩy rửa tất cả dấu vết mà Tả Thừa Nghiêu lưu lại trong lòng và trên

người cô.

Cô không còn uống thuốc tránh thai nữa, bởi vì ngoại trừ cơn ác mộng

đêm đầu tiên sau bảy năm, Tả Thừa Nghiêu đều nhớ mang bao, bất luận

khoảnh khắc tình cảm mãnh liệt mà bọn họ không kìm nổi đến cỡ nào. Cao

Ca không biết nên cảm ơn anh, hay nên cười nhạo mình. Cô cho rằng, anh

chê cô bẩn. Cô đã từng mạnh miệng nói với anh rằng bảy năm qua cô có rất nhiều đàn ông, chưa kể đến việc bảy năm trước đây, cô còn thân mật chụp ảnh với những gã trai hầu rượu kia.

Cao Ca nghĩ, có lẽ Tả Thừa Nghiêu mãi mãi sẽ không tin tưởng, kỳ thực nhiều năm qua anh vẫn luôn là người đàn ông đầu tiên của cô, cũng là

người đàn ông duy nhất. Đương nhiên, cô cũng sẽ không nói cho anh biêt.

Trên thực tế, bọn họ không thường nói chuyện với nhau, ngay cả lúc

thân mật cũng chỉ thường xuyên im lặng cắn xé, hoặc những lúc bọn họ trò chuyện với nhau, cũng trực tiếp sử dụng phương thức nguyên thủy giữa

nam và nữ.

***

Thời điểm lạnh nhất mùa đông, Cao Ca nhận được điện thoại của ba.

Từ sau khi cô bị hôn mê ở nhà họ Cao, đây là lần đầu tiên ông Cao gọi điện thoại cho Cao Ca. Cô không biết nên dùng loại tâm trạng gì để đón

nhận cuộc điện thoại từ người thân thiết này. Tong tiền thức, cô đã sớm

tin những lời Tả Thừa Nghiêu nói, nhưng trong ý thức, cô vẫn đang cố

gắng tự lừa dối mình. Liên quan tới tình cảm, cho dù là tình thân hay

tình yêu, Cao Ca đều giống như một con bạc sắp bị thua sạch, biết rõ dốc hết xuống sẽ bị táng gia bại sản, lại không cam lòng tiếp tục đầu tư,

cứ vọng tưởng sẽ ôm được thắng lợi trở về. Cô ôm hi vọng hão huyền trong lòng , nếu cô hi sinh bản thân, nhẫn nhịn, có phải sẽ có thể đổi được

khát vọng tình yêu mà mình mong muốn?

Giọng nói của ông Cao vẫn hòa nhã dễ gần như vậy, hoàn toàn giống như một người cha hiền. “Tiểu Ca, gần đây dự án Thành phố hàng không mới

khởi động, ba quá bận rộn chưa thể quan tâm con, không phải con đang

giận ba đấy chứ? Tại sao lâu lắm rồi không về nhà thăm ba.”

“Xin lỗi, ba, viện bảo tàng đang gấp rút đuổi kịp tiến độ, sắp xếp

rất nhiều bức họa muốn bọn con tu sửa, cho nên không về, là con không

đúng.”

“Lần trước giữ con ở lại ăn cơm, kết quả là lúc ba thức dậy đã không

thấy tăm hơi con đâu, nghe dì Khưu của con nói con có việc gấp đi trước, cũng bởi vì mấy bức tranh đó sao?”

Cao Ca sửng sốt một chút, không ngờ ba lại chủ động nhắc tới chuyện

này. Cô rất muốn nói căn bản không phải như vậy, hôm đó cô bị hôn mê rồi đưa đến tay Mạnh Dao, thiếu chút nữa bị cưỡng bức, bị chết đuối, sau đó bị Tả Thừa Nghiêu uy hiếp, ép buộc. Nhưng cuối cùng cô vẫn không nói

ra.

Cô muốn từ chính miệng ba nghe được đáp án thế nào đây?

Giận dữ vì cô mà lấy lại công bằng sao? Ngay lập tức ba sẽ đuổi Khưu

An Khiết ra khỏi nhà họ Cao sao? Không, không thể. Bởi vì dù sao bà ta

cũng là mẹ hai đứa con của ba, nhất là Cao Nhạc Văn, con trai duy nhất

của ba.

Ba sẽ lập tức ngừng hợp tác cùng Cửu Châu sao? Không, không thể. Bởi

vì một không biết gì về kinh doanh như cô cũng có thể nhìn ra đó là một

miếng thịt béo bở.

Huống chi kẻ đầu têu mọi chuyện nói không chừng lại là người cha đáng kính của cô.

Cao Ca cảm thấy khắp người đều lạnh toát vì sự tỉnh táo hiếm thấy này của mình.

Cô nản lòng thoái chí nói: “Đúng vậy, ba à. Chính là vì mấy bức tranh đó.”

“Tiểu Ca à, người trẻ tuổi các con dù bận rộn cũng nên chú ý sức

khỏe, con đã quên lần trước nhắc nhở ba thế nào sao? Làm thế nào để dỗ

dành ba đi kiểm tra?”

“Ba, ba đi kiểm tra rồi sao? Báo cáo thế nào ạ?”

“Đang muốn nói cho con để con bớt lo lắng đây. Bác sĩ Tống nói là

khối u lành tính, bây giờ không cần phải mổ, trước tiên dùng thuốc để

khống chế là được. Chẳng qua nếu lần này không phát hiện kịp thời, nói

không chừng chẳng mấy chốc phát triển thành ác tính. Tiểu Ca, ba phải

cảm ơn con, con là phúc tinh của ba, nếu không phải con, ba cũng sẽ

không kịp thời đi kiểm tra và điều trị.”

Kỳ thực, Cao Ca đã sớm đoán được cơ thể của ba sẽ không sao, bây giờ, nghe thấy ba nói ra, cô nghĩ cô nên rất vui vẻ, dù cho trước đây ba

dùng sức khỏe của mình lấy cớ lừa cô, cô cũng nên vui mừng không phải

sao? Ít nhất ba vẫn khỏe mạnh, chả nhẽ cô còn mong muốn ba thật sự bị gì hay sao?

Nhưng cô cũng không thể giả bộ giọng điệu vui vẻ, cô chỉ nói: “Ba, ba không sao là con an tâm rồi.”

Ông Cao cũng giống như nhận ra điều gì đó, ông ta ngừng một chút rồi

nói tiếp: “Tiểu Ca, có phải con đang ở cũng Tả Thừa Nghiêu phải không?

Lúc chúng ta cùng hợp tác, nghe cậu ta nói bọn con đang ở cùng nhau, cậu ta nói vì sự chân thành của cậu ta cuối cùng cũng làm con cảm động, là

thật sao?”

“Là thật, ba từng nói ba cũng cảm thấy anh ấy không tồi mà.”

“Tiểu Ca, vẫn là câu nói kia, nếu con không thích cậu ta, hoặc cậu ta làm gì có lỗi với con, không đối xử tốt với con, hãy nói cho ba biết,

ba nhất định sẽ giúp con làm chủ, sẽ bảo vệ con.”

Cao Chí Viễn nói rất chân thành, giống như thực sự là vậy. Vì vậy, có lẽ Cao Ca lại tự lừa dối bản thân nhiều hơn một chút.

Hai cha con rảnh rỗi hàn huyên vài câu, cuối cùng ông Cao nói: “Ngày

kia là tiệc cuối năm của công ty, đến lúc đó con và Tả Thừa Nghiêu cùng

nhau tới đây đi. Cũng lâu rồi ba chưa gặp con, để ba xem Tiểu Ca nhà ta

có được cái tên nhóc kia nuôi mập chút nào không.”

Cao Ca nhận lời.

Vì cuộc điện thoại này, cả ngày tâm trạng Cao Ca đều có chút sa sút.

Có rất nhiều vết thương cũng như thế này, khi bạn không muốn nghĩ nữa thì vẫn có thể miễn cưỡng làm con đà điểu, nhưng một khi người đó xuất

hiện, bạn sẽ phải đối mặt.

Tậm trạng như vậy kéo dài tới tận buổi tối khi Tả Thừa Nghiêu trở về.

Hiếm có là anh lại cảm nhận được vẻ trầm lặng của cô, hay là anh đã biết trước gì đó nên chủ động nói chuyện với Cao Ca

“Ngày kia là bữa tiệc cuối năm của Cao Thị, ba em mời chúng ta cùng đi.”

“Tôi biết, buổi chiều ba đã gọi điện thoại cho tôi.”

Sau màn một hỏi một đáp, hai người lâm vào trầm mặc, giống như tình cảnh không còn gì để nói.

Cô nghĩ muốn dừng cái đề tài này tại đây, ai ngờ một lúc sau, Tả Thừa Nghiêu lại nói: “Nếu như em không muốn đi, tôi có thể giúp em từ chối.”

Cao Ca kinh ngạc liếc nhìn Tả Thừa Nghiêu. Cô không muốn thừa nhận

tình cảnh bi thương của mình ở trước mặt anh, vẫn miệng hùm gan sứa nói: “Đây là tiệc cuối năm của Cao Thị chúng tôi, tôi họ Cao, đương nhiên

phải đi.”

Sau đó Tả Thừa Nghiêu cũng không nói gì.

Chẳng qua đêm nay, anh không quấy rầy đòi hỏi cô nữa, giống như trước đây, ôm lấy cô đi vào giấc ngủ, như đang ôm một báu vật hiếm thế trên

đời.

Trong phút chốc, Cao Ca lại có một loại ảo giác, là ảo giác chứ không phải cảm giác, vì dường như nó không nên xảy ra. Tả Thừa nghiêu ôm cô,

giống như là lặng lẽ trấn an cô, cho cô sự ấm áp và điểm tựa. Rõ ràng là cô nên dành được điều đó từ một người thân yêu, nhưng hết lần này tới

lần khác lại là một người đàn ông không biết là kẻ thù hay người yêu.

Nhưng mặc kệ thế nào, đêm nay, cô nằm trong ngực người đàn ông kia ngủ rất ngon.

Chuyện của ngày kia, để ngày kia rồi hẵng nói, cho dù cô lại phải nhìn thấy Khưu An Khiết, Cao Lạc Thi, và ba…

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Không Lối Thoát
Chương 36

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...