15
Khi rời khỏi bệnh viện, tôi chạm mặt Trịnh Tử Việt.
Từ sau đêm triển lãm tranh, chúng tôi hoàn toàn không liên lạc gì.
Gặp lại, bầu không khí có chút ngượng ngập.
“Ôn Nghênh, em đến bệnh viện làm gì vậy?”
“Thăm một người bệnh.”
“Ồ ồ, không phải bị bệnh là tốt rồi.” Cậu ta gãi đầu, “Chị anh làm việc ở đây, anh đến tìm chị.”
Chị gái của Trịnh Tử Việt là phó chủ nhiệm ở bệnh viện này.
Không còn gì để nói tiếp.
Tôi nhấc chân định rời đi, thì Trịnh Tử Việt lại mở miệng.
“Ôn Nghênh, em với sếp anh… là thật à?”
“Là thật.”
“Hai người quen nhau khi nào?”
“Khi tôi du học ở nước ngoài.”
“Thật tốt.”
Cậu ta lộ vẻ ghen tị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-lai-trong-hon-nhan/chuong-15.html.]
“Thật ra thì… anh đã bắt đầu thích em rồi.”
Tôi khựng lại, nhìn về phía cậu ta.
Trịnh Tử Việt thực ra cũng không tệ.
Nếu không đem ra so với Tần Mặc, cậu ta cũng là một trong những anh chàng đẹp trai hiếm có.
Thường xuyên thi đấu ở nước ngoài, cậu mang theo khí chất tự do phóng khoáng mà người khác không có.
“Chỉ tiếc là, sự yêu thích của anh… đến không đúng lúc.”
Tay đua ấy khẽ nở một nụ cười buông xuôi.
Trà Đá Dịch Quán
“Chúc em hạnh phúc.”
Tôi khẽ gật đầu, rồi bước ngang qua cậu ta.
Xe của Tần Mặc đỗ cách đó chỉ năm mét.
Tôi mở cửa xe.
Sau đó cả người gần như bị anh kéo mạnh vào lòng.
Nhưng đây không phải một cái ôm bình thường.
Tần Mặc siết rất chặt, như thể muốn siết đau tôi vậy.
“Hắn nói gì với em?”
Giọng khàn khàn, vang lên ngay bên tai, như đập thẳng vào màng nhĩ tôi.
--------------------------------------------------