Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Thì Sống, Hận Thì Chết

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày trước, người bên kia đã nói với tôi rằng chỉ cần anh ấy nói ra ba từ ấy, tôi sẽ sống lại.

Có lẽ đã lâu, tôi thậm chí quên mất mình có đặc quyền này.

Cho đến khi cơ thể tôi bắt đầu phát sáng, tôi mới chợt nhận ra!

Liệu tôi thật sự sẽ sống lại sao?

Đột nhiên, một âm thanh vang lên trong đầu tôi:

“Nhớ kỹ, tuổi thọ của ngươi chỉ có một năm! Một năm!”

Tôi sờ vào tay mình, vào mặt mình, thật sự có thể chạm được! Có nhiệt độ!

Dù còn bao nhiêu thời gian, dù chỉ còn một ngày, tôi cũng sẵn lòng!

“Lâm Hạo!”

Tôi hét lên tên anh ấy, anh ấy cũng bị cảnh tượng không thể tin này làm hoảng sợ!

Nhưng sự hoảng sợ qua đi nhanh chóng. Anh ấy chạy đến ôm chặt lấy tôi: “Uyển Nhi? Là em thật sao?

“Anh nhớ em quá! Bao nhiêu năm rồi, sao em chỉ cho anh một giấc mơ thôi? Chắc chắn là anh đang mơ…”

“Uyển Nhi, xin lỗi, anh đáng lẽ phải phát hiện ra tình trạng của em, xin lỗi…”

Lâm Hạo ôm tôi rất chặt, như sợ tôi sẽ biến mất vào giây phút sau. Tôi cũng ôm anh ấy, siết chặt.

“Người phải xin lỗi là em! Em lẽ ra phải nói sự thật cho anh biết, nếu không anh cũng sẽ không đau khổ như vậy!

“Lâm Hạo, em cũng yêu anh! Yêu anh! Huhu…”

“Anh chắc chắn là đang mơ! Ai mà làm anh tỉnh giấc, anh nhất định sẽ đuổi việc!”

“Không, đây không phải mơ! Lâm Hạo, anh hãy cảm nhận nhiệt độ của em, em đã sống lại! Chỉ cần anh nói anh yêu em, em sẽ có một năm tuổi thọ! Đây là sự cho phép từ bên kia!”

Lâm Hạo vuốt ve khuôn mặt tôi, anh muốn nhớ thật kỹ: “Cô bé ngốc này, sao lại nói chuyện bậy bạ như vậy. Anh thật muốn giấc mơ này mãi mãi không thức dậy! Chắc chắn là tình yêu của anh với em đã làm cảm động trời đất, nên mới có giấc mơ thật đến vậy.”

11

Tôi bật cười trong nước mắt. Đúng vậy, có ai tin được chuyện như thế này lại xảy ra, nhưng nó đã thật sự xảy ra.

Những ngày sau đó, Lâm Hạo mất mấy ngày mới tin rằng tôi đã thực sự sống lại.

Còn bố tôi, khi gặp tôi, ông cứ nghĩ rằng đó là cô em gái nhỏ Trịnh Phương đóng giả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-thi-song-han-thi-chet/chuong-9.html.]

Sau này, tôi cũng kể câu chuyện của mình cho Trịnh Phương nghe, cô ấy hứa sẽ giữ bí mật này.

Dù biết rằng mình chỉ có một năm ngắn ngủi, nhưng chúng tôi đã trân trọng từng ngày. Không ai buồn bã, bởi tất cả đã từng thực sự rời xa nhau, nên từng phút giây hiện tại đều quý giá.

Chẳng bao lâu sau, Lâm Hạo dẫn tôi và bố đến một thành phố xa lạ. Anh ấy từ bỏ mọi công việc để toàn tâm toàn ý bên tôi.

Chúng tôi còn tổ chức một lễ cưới đơn giản trước sự chứng kiến của bố. Mỗi ngày đều ngọt ngào như mơ.

Không bao giờ phải lo về tiền bạc, Lâm Hạo đưa tôi và bố đi khắp mọi miền đất nước, ngắm nhìn những cảnh đẹp và thưởng thức đủ loại món ăn ngon.

Là vợ của anh ấy, tôi không còn gì để nuối tiếc.

Một năm sau, chúng tôi chào đón sự ra đời của hai đứa trẻ, một cặp song sinh long phụng.

Cả hai cùng đặt tên cho bọn trẻ là Dịch Dịch và Đường Đường.

Rất nhanh, thời gian của tôi đã hết.

Dù trong lòng có bao nhiêu điều không nỡ, nhưng đây không phải là điều chúng tôi có thể thay đổi.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com

Con người không nên tham lam, ông trời đã cho tôi một cơ hội được sống lại, tôi đã rất mãn nguyện. Bố tôi và Lâm Hạo cũng vậy.

Ngày chia tay, Lâm Hạo nói với tôi rằng anh sẽ chăm sóc hai đứa trẻ thật tốt và dành cả phần đời còn lại để làm nhiều việc ý nghĩa hơn cho cuộc đời này.

Tôi khuyên anh anh ấy tìm một người vợ khác để cùng chăm sóc các con, nhưng anh ấy từ chối.

Anh ấy nói rằng, với khả năng của anh ấy bây giờ, đừng nói hai đứa, dù có hai trăm đứa cũng chẳng thành vấn đề.

“Chồng à, bố à, các con yêu quý của mẹ, em phải đi rồi, mọi người hãy tự chăm sóc mình nhé.”

“Con gái à, con cứ yên tâm! Bố chỉ vài năm nữa là sẽ đến bên con thôi!”

“Vợ à, anh có lẽ phải chờ thêm vài năm nữa mới đến tìm em. Nhớ kỹ, đừng uống canh Mạnh Bà bên cầu Nại Hà nhé!”

Ôm lấy bố, người đàn ông của đời mình và hai đứa trẻ, cơ thể tôi dần trở nên mờ ảo.

“Hai người cứ yên tâm! Em tin ông trời sẽ lại cho chúng ta cơ hội được đoàn tụ! Bố, bố hãy bớt hút thuốc đi! Chồng à, anh cũng đừng thức khuya mãi như vậy!

“Các con của mẹ, hãy nhờ vào bố và ông ngoại nhé!

“Tạm biệt, hai người đàn ông tôi yêu nhất đời!”

(Kết thúc)

-

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Thì Sống, Hận Thì Chết
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...