Dạo gần đây dưới lòng đất của chúng tôi hơi bị bất ổn.
Tổ ấm của mấy ông hàng xóm bên trái, bên phải tôi đều bị dọn sạch.
Tôi chôn sâu nhất, may mắn thoát nạn.
Thế nhưng sáng nay tỉnh dậy, mắt phải tôi cứ giật liên hồi, luôn có một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên đến tối, tôi nghe thấy tiếng động ồn ào từ phía trên.
Chưa kịp phản ứng lại thì một chiếc xẻng lớn "rầm" một cái suýt chút nữa đập vào mặt tôi.
Tôi ngây người trong chốc lát, rồi sau đó nhanh chóng đối mặt với một người đàn ông trẻ tuổi.
Anh ta mặc một bộ đồ bảo hộ bên ngoài, bên dưới thấp thoáng chiếc quần kaki ống bó, và một đôi ủng màu nâu sẫm.
Trông cũng không tệ.
Chỉ là cái cách làm việc này hơi thô bạo, suýt chút nữa làm tôi bị hủy dung.
"Công cụ gây án" trong tay phải của đối phương vẫn chưa hạ xuống, tay trái anh ta dùng đèn pin chiếu vào mặt tôi.
Ánh sáng bất ngờ làm mắt tôi chớp chớp, ngay sau đó tôi thấy trên mặt đối phương lộ ra vẻ kinh ngạc.
Tôi lúc này mới chợt nhớ ra, với tư cách là một nữ thi ngàn năm, hình như tôi không thể có biểu cảm trên mặt.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên MonkeyD ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Thế là tôi vội vàng nhắm mắt lại, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Bỗng nhiên từ xa vọng tới tiếng của một người trẻ tuổi khác: "Giáo sư Chu, trong quan tài số 2 phát hiện rất nhiều gấm vóc lụa là, châu báu và đồ gốm."
Nghe vậy, tôi vô thức cau mày.
Những thứ cậu ta nói là toàn bộ gia tài của tôi!
Chẳng lẽ họ sẽ lấy đi hết, không để lại cho tôi một món nào sao?
Tôi thực sự không yên tâm, lén lút mở một mắt ra định xem xét tình hình.
Kết quả phát hiện người đàn ông trước mặt lại vẫn chưa đi.
Lại một lần nữa bốn mắt nhìn nhau.
Thật là ngượng ngùng.
Tôi đang do dự không biết có nên nói vài câu giải thích hay không, thì bỗng nhiên phát hiện người trước mặt... cười.
Khóe miệng mím chặt khẽ nhếch lên không chút dấu vết, lông mày khẽ nhướn, thậm chí còn đổi tư thế đầy hứng thú nhìn tôi.
Anh ta cười như vậy, tôi lại thấy sợ.
Trong lòng tôi thầm nghĩ, gã này chẳng lẽ là một tên biến thái sao.
Đang miên man suy nghĩ, anh ta bỗng nhiên lại gần, duỗi tay sờ lên mặt tôi: "Tình trạng da dẻ vẫn mịn màng như da em bé, trắng như mỡ đông, bảo quản cực tốt, thú vị."
Nhìn thì nhìn đi, còn động tay động chân gì vậy cha.
Tôi không nhịn được hất tay người này xuống, tiện thể lườm anh ta một cái.
Anh ta cũng không sợ, trực tiếp quay đầu lại: "Trần Cốc, lát nữa mang hết đồ trong quan tài về phòng thí nghiệm. Còn t.h.i t.h.ể này... cứ tìm đại một ít formaldehyde mà ngâm đi."
Nghe xem, lời này có phải là lời người nói không?
Tôi trực tiếp ngồi dậy: "Vị bằng hữu này, ngâm formaldehyde có phải là hơi tùy tiện quá không, anh không sợ nửa đêm tôi gõ cửa nhà anh sao?"
Lần này nụ cười của đối phương càng rạng rỡ hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/3000-nam-cua-mot-nu-thi/chuong-1.html.]
"Thi thể ngàn năm vậy mà lại biết nói chuyện? Càng ngày càng thú vị rồi đây."
Xác nhận rồi, gã này đúng là một tên biến thái!
***
Tôi đi cùng xe của đội khảo cổ.
Trước khi đi, tên biến thái hạ giọng nói với tôi rằng, nếu người khác biết t.h.i t.h.ể biết nói, chắc chắn sẽ nhốt tôi vào phòng thí nghiệm để nghiên cứu đủ thứ, khiến tôi c.h.ế.t cũng không được yên thân.
Mức độ nghiêm trọng của chuyện này tôi ít nhiều cũng biết.
Một tên biến thái tôi đã không đối phó nổi rồi, nếu lại thêm mười tám tên nữa, ai mà chịu nổi.
Thế là tôi lại nằm xuống quan tài, nhắm mắt tiếp tục làm nữ thi ngàn năm.
Đường núi gập ghềnh.
Với tư cách là cổ vật quý giá nhất, tôi được hưởng đãi ngộ xa hoa riêng một chiếc xe.
Trong khoang xe, ngoài tôi và tên biến thái ra, không còn ai khác.
Tôi thực sự rất bí bách, lén lút hé nắp quan tài một khe nhỏ: "Bảo này, tôi có thể ra ngoài hóng gió một chút không?"
Anh ta ngước mắt nhìn tôi một cái, không nói gì.
Tôi mặc định anh ta đã đồng ý, vui vẻ vén nắp quan tài lên, ngồi dậy.
Dù sao cũng đã bị phát hiện rồi, tôi một tay chống cằm nhìn người đó: "Anh tên gì?"
"Chu Diễn."
Tôi chắp tay cúi đầu: "Giáo sư Chu, hân hạnh hân hạnh."
"Cái cách xưng hô hiện đại này cô biết cũng không ít nhỉ."
Có lẽ sự vô tư của tôi đã lây sang Chu Diễn, giọng anh ta thêm vài phần trêu chọc: "Mồ mả bị đào lên cả rồi, nhưng nhìn cô thế này có vẻ tâm trạng vẫn khá tốt."
Nói cứ như thể người đào mồ mả tôi lên không phải là anh ta vậy.
Đang trò chuyện, bỗng nghe thấy phía trước phát ra tiếng động dữ dội.
Lực mạnh đến nỗi suýt chút nữa làm rã luôn cả bộ xương cốt già nua này của tôi.
Chiếc xe bỗng dưng dừng lại.
"Sao vậy?"
Chu Diễn sắc mặt nghiêm nghị: "Nằm yên trong quan tài đi, tôi ra xem thử."
Nói rồi anh ta đứng dậy xuống xe.
Đợi một lúc lâu, Chu Diễn vẫn chưa quay lại.
Tôi chớp mắt, lại đẩy nắp quan tài ra, đi đến cửa sổ nhìn ra ngoài qua tấm kính.
Phía trước xảy ra t.a.i n.ạ.n xe cộ, một nhóm người bị dân làng trên núi vây quanh, giữa đường là mấy con dê bị xe đ.â.m c.h.ế.t nằm thẳng cẳng.
Nhìn quanh một vòng, bốn phía không có ai, đúng là cơ hội tốt để bỏ trốn.
Tôi quyết đoán, kéo cửa xe mở ra rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Sống trên ngọn núi này đã ngàn năm, địa hình xung quanh không ai quen thuộc hơn tôi.
--------------------------------------------------