Chúng tôi theo kế hoạch ban đầu, dàn dựng một vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi giả, và thành công đưa nữ thi về ngôi nhà đã được chúng tôi cải tạo đặc biệt vài tháng trước.
Ban ngày tôi giả vờ đi làm, nhưng thực tế là cùng đội ngũ ở một căn phòng khác theo dõi hành vi của cô ấy thông qua camera giám sát.
Buổi tối, tôi về nhà, sau khi cô ấy ngủ say sẽ tiến hành một loạt các kiểm tra cơ thể.
Một tháng sau tôi phát hiện, ngoài việc cơ thể ở trạng thái người c.h.ế.t, mọi điều kiện khác của nữ thi này đều không khác gì một cô gái bình thường.
Cô ấy có tính cách hoạt bát, tinh nghịch, thậm chí còn có chút vẻ ngây thơ đáng yêu của một cô gái nhỏ.
Sau khi xác nhận không có gì bất thường, công việc giám sát được giao cho đội của tôi, tôi tiếp tục công việc khảo cổ mộ.
Chỉ là sau một thời gian ở chung, tôi phát hiện ánh mắt của nữ thi nhìn tôi đã thay đổi.
Bắt đầu ngày càng lưu luyến, ngày càng trở nên phụ thuộc.
Tôi quy sự thay đổi này thành "hội chứng Oedipus".
Chỉ là tôi giữ một ý nghĩ thầm kín, không vạch trần chuyện này, mà để nó phát triển tự nhiên.
*Phức cảm Oedipus là một khái niệm tâm lý học mô tả xu hướng tình cảm của trẻ em, trong đó trẻ có mong muốn dành cho cha mẹ khác giới và cảm giác ghen tỵ, cạnh tranh với cha mẹ cùng giới.*
Nhưng tôi không ngờ ngày hôm đó tôi về nhà, cô ấy lại mặc một bộ đồ mát mẻ để đón tôi.
Tôi muộn màng nhận ra, mọi chuyện dường như trở nên hơi khó xử.
Lo lắng bị đồng nghiệp nhìn thấy, tôi vội vàng bế cô ấy vào nhà vệ sinh, nơi duy nhất trong nhà không có camera giám sát.
Tôi giả vờ không hiểu tình cảm của cô ấy dành cho tôi, hỏi cô ấy lý do.
Cô ấy trông có vẻ buồn, đôi mắt nhìn tôi đong đầy nước mắt.
Không hiểu sao, khoảnh khắc này tôi cảm thấy đồng cảm.
Tôi muốn ôm cô ấy vào lòng.
Nhưng tôi không thể.
Tôi là một nhà nghiên cứu, còn cô ấy, chỉ là đối tượng nghiên cứu của tôi, một nữ thi có giá trị văn vật cực cao.
Sau ngày hôm đó, tôi ít về nhà hơn.
Tôi lo lắng khi nhìn thấy đôi mắt không còn vui vẻ của cô ấy.
Cho đến khi quan tài số 4 được phát hiện, chúng tôi đã tìm thấy những đồ tùy táng ba trăm năm tuổi bên trong.
Vô số hình ảnh không kiểm soát được cuộn trào trong tâm trí.
Tôi chưa bao giờ tin vào thần linh.
Tuy nhiên, khoảnh khắc đó, tôi tin tưởng tuyệt đối.
Nữ thi không biết mình đang sống trong một lời nói dối.
Mỗi ngày cô ấy đều sợ tôi sẽ "nộp" cô ấy lên.
Tuy nhiên, tôi lại không thể nói cho cô ấy biết, tất cả những điều này vốn dĩ là một trò lừa bịp.
Sau gần nửa tháng đấu tranh, tôi đã đưa ra một quyết định hoang đường, trái với nguyên tắc của một nhà khảo cổ học: đưa cô ấy đi.
Một trái tim đã bị tổn thương ba nghìn năm, tôi muốn giúp cô ấy chữa lành.
Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, ngoại trừ cuộc điện thoại đó.
Nữ thi đã biết tất cả.
Cô ấy muốn tôi đưa cô ấy trở về.
Tôi nhìn những giọt nước mắt cô ấy cố nén, khoảnh khắc đó tôi mới nhận ra rằng mình đã yêu cô ấy từ lâu rồi.
Không liên quan đến quá khứ.
Tôi yêu cô ấy.
Một năm sau, nữ thi vẫn rời đi.
Cô ấy nói, tôi đã giúp cô ấy gỡ bỏ nút thắt trong lòng suốt ba nghìn năm, và cô ấy đã nhìn thấy tấm chân tình của tôi.
Tôi cười khổ, nếu tôi biết sẽ có kết cục này, thì thà rằng tôi để cô ấy mãi mãi hiểu lầm.
Sau khi cô ấy đi, tôi từ bỏ công việc ở trường, đến làm việc tại bảo tàng nơi cô ấy được an táng.
Ngày đêm canh giữ cô ấy.
Có người hỏi tôi: "Giáo sư Chu, vì sao ông lại luôn làm việc ở bảo tàng này?"
Tôi nói: "Vì người yêu của tôi, đang an giấc ngàn thu tại đây."
Cô ấy đã đợi tôi ba nghìn năm.
Vậy thì tôi sẽ ở đây canh giữ cô ấy.
Đời đời kiếp kiếp.
***
Ngoại truyện Hậu thế.
Nữ thi ba nghìn năm tuổi được an táng trong bảo tàng thành phố lân cận đã được phục dựng lại dung mạo.
Có người còn đăng ảnh lên mạng.
Nữ thi có dung mạo thanh tú, thông minh, rất xinh đẹp.
Tất nhiên, đây không phải là lý do khiến tôi phải đặc biệt nhắc đến.
Lý do chính là nữ thi này lại trông giống hệt tôi!
Bị sự tò mò thôi thúc, tôi một mình đến thành phố lân cận quyết định tìm hiểu cho rõ.
Không biết tại sao, vừa bước vào bảo tàng, toàn thân tôi đã bị bao trùm bởi một cảm giác quen thuộc đến choáng váng.
Tất cả các vật phẩm trưng bày trong phòng triển lãm, tôi nhìn thấy đều rất quen thuộc.
Nhưng rõ ràng tôi là người có điểm lịch sử kém nhất trong tất cả các môn học, điều này thật khó tin.
Tôi bám vào tủ kính, nhìn vào tấm thẻ tre đang mở trước mặt.
Trên đó viết bằng nét chữ cứng cáp: "Thê tử của tôi, Úy Đào."
Nước mắt "ào" một cái chảy xuống.
Cảm giác này quái lạ đến c.h.ế.t tiệt.
Ngay lúc bản thân tôi cũng đang cảm thấy khó hiểu, vai đột nhiên bị vỗ nhẹ.
Tôi giật mình quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi nhíu mày, mặt đầy vẻ khó chịu.
Anh ta mặc đồng phục màu đen, trông giống như nhân viên bảo tàng.
"Đây."
Tôi nhìn, là một chiếc khăn giấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/3000-nam-cua-mot-nu-thi/chuong-10.html.]
Tôi vội vàng nhận lấy, sau khi xì mũi mạnh một cái mới nói: "Cảm ơn."
Kết quả là vẻ mặt của người này càng khó chịu hơn.
"Là để cho cô lau kính."
"À?"
Anh ta chỉ vào tấm kính trong phòng trưng bày, tôi nhìn theo, trên đó in rõ lớp phấn nền của tôi khi tôi bám vào, thậm chí ở chỗ mắt còn có hai giọt nước mắt trong suốt.
"Thật, thật xin lỗi."
"Thôi bỏ đi."
Người đàn ông ho nhẹ một tiếng: "Chu Diễn, giám đốc bảo tàng, rất vui được gặp cô."
Tôi chớp mắt, nhìn anh ta, rồi cũng cười theo.
"Chào anh, tôi là Mạc Ly, rất vui được gặp anh."
***
Truyện linh dị lẻ trên kênh tui:
❤殺殺❤️ Chị tôi bị đối xử tàn nhẫn đến c.h.ế.t, nhưng mẹ tôi lại cho trai làng vào làm bậy với chị ❤殺殺❤️
Chị tôi bị đối xử tàn nhẫn đến c.h.ế.t.
Trước khi trút hơi thở cuối cùng, chị cầu xin mẹ tôi hãy đặt t.h.i t.h.ể chị vào quan tài để an táng.
Nhưng trong làng có một quy định: phụ nữ chưa kết hôn thì không xứng được dùng quan tài.
Để thực hiện tâm nguyện của chị, anh rể tương lai của tôi, trong lúc thức canh đêm, đã lén chạm vào cơ thể lạnh ngắt và cứng đờ của chị.
❤殺殺❤️ THAM GIA CHƯƠNG TRÌNH THỰC TẾ Ở HÒN ĐẢO MA ÁM ❤殺殺❤️
Tôi là một ngôi sao mờ nhạt trong giới giải trí.
Khi tham gia một chương trình thực tế ngoài trời, tôi vô tình phát hiện một khu nghĩa trang kỳ lạ.
Trên những bia mộ đều khắc tên của các khách mời trong chương trình lần này.
Để giữ mạng sống, tôi đã tốt bụng chia sẻ những lá bùa tự chế của mình cho mọi người.
Nhưng đối thủ một mất một còn tôi lại cười nhạo: “Một nữ minh tinh sa đoạ thành kẻ lừa đảo giang hồ, thật mất mặt.”
Nhưng cô ta không hề biết, trên bia mộ của cô ấy còn có một dòng chữ nhỏ.
[Mất ngày 25 tháng 8 năm 2023.]
Hôm nay đã là ngày 23 tháng 8.
❤殺殺❤️ HOÀNG ĐẾ TỪ BỎ NGAI VÀNG, TU LUYỆN TÀ THUẬT ĐỂ BIẾN TA THÀNH CƯƠNG THI ❤殺殺❤️
Ta là phi tần được Hoàng đế sủng ái.
Một nghìn năm sau khi c.h.ế.t, mộ của ta bị người ta đào lên.
Máy xúc chỉ một nhát đã phá nát mũ phượng mà ta đã tốn bao công sức mới giành được.
Ta tức đến nỗi biến thành xác sống tại chỗ, đuổi theo phát điên khắp công trường. Kết quả là bị một đạo sĩ đi ngang qua thu vào trong hồ lô.
Đang lúc ta đang suy nghĩ làm sao để đục một lỗ trên hồ lô để thoát ra thì bên tai ta vang lên một giọng nói thầm.
【Thứ này trông giống hệt quý phi đã mất sớm của ta, chỉ là mắt hơi đỏ một chút. 】
Mắt ta đỏ? Mắt ta đỏ là vì tức giận đấy!
Khoan đã, giọng nói này... Ta kinh hãi ngước nhìn gương mặt vị đạo sĩ.
Bệ hạ, người giấu ta tu luyện tà thuật trường sinh bất lão sao?
❤殺殺❤️ Tôi nhặt được 26 vạn trong thùng rác, không biết đó là tiền mua mạng ❤殺殺❤️
Ngày lễ tình nhân, tôi nhặt được 26 vạn tiền mặt trong thùng rác. Sau khi mang về nhà, em họ tôi bảo đây là tiền mua mạng, bảo tôi mau vứt đi.
Sau khi tôi vứt tiền đi, nửa đêm em họ lại lén đi nhặt về.
Nhìn em họ hôm nay mua LV, ngày mai mua Balenciaga, tôi mỉm cười.
Bởi vì đúng là tiền mua mạng thật.
Là tiền tôi bỏ ra để mua mạng sống của em họ tôi.
❤殺殺❤️ XUYÊN LÀM NỮ PHỤ TRONG TRUYỆN KINH DỊ, TÔI HẸN HÒ ONLINE VỚI LỆ QUỶ DÍNH NGƯỜI ❤殺殺❤️
Năm thứ 18 xuyên sách, tôi yêu qua mạng một tiểu ca ca.
Giọng tiểu ca vừa ngọt ngào vừa quyến rũ, đêm nào cũng gọi video với tôi trước khi ngủ, tiếc là anh ấy chỉ online vào ban đêm.
Cho đến khi tôi va phải một bạn học, cô ấy kinh hoàng nhìn tôi: "Điện thoại của bạn âm khí nặng quá, bạn bị thứ không sạch sẽ bám theo rồi!"
Tôi sợ đến run cầm cập, chợt nhớ ra, cuốn sách mình xuyên vào là một cuốn tiểu thuyết kinh dị!
Tôi vội vàng vứt điện thoại đi ngay trong đêm.
Nhưng tôi không biết, bạn trai trên mạng không liên lạc được với tôi, đã hoàn toàn phát điên.
[Tâm Tâm, tối nay gọi video nhé?]
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên MonkeyD ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
[Sao không trả lời tin nhắn của anh?]
[Mười phút rồi, Tâm Tâm đang làm gì vậy?]
[...Muốn bị phạt sao?]
...
[Tâm Tâm, anh đến tìm em đây.]
❤殺殺❤️ LÀM QUỶ ĐÈ GIƯỜNG, TÔI ĐƯỢC TỔNG TÀI ÔM ẤP HÀNG NGÀY, KHỎI CẦN CHẠY KPI ❤殺殺❤️
Tôi là một tiểu quỷ chuyên trách việc đè người, để kiếm miếng ăn, tôi cứ nhằm một vị tổng tài mà ngày nào cũng đè.
Lý do thì không có gì phức tạp, chỉ là tổng tài sinh hoạt rất điều độ, thường đi ngủ sớm.
Vì hoàn thành công việc tốt, sau này tôi không cần đi làm mỗi ngày nữa, tần suất đến thăm tổng tài cũng ít đi.
Kết quả là một ngày nọ, tổng tài tức giận túm lấy tôi chất vấn: "Sao không đến nữa, em nuôi nhân tình bên ngoài rồi à?"
❤殺殺❤️ Bì Thi Đấu Với Tiểu Đạo Sĩ ❤殺殺❤️
Tôi kết hôn với một kẻ phạm tội cưỡng hiếp.
Sau khi cưới, tôi luôn giữ đúng bổn phận của người phụ nữ, luôn đợi anh ta ngủ rồi mới tẩy trang, rồi lại trang điểm lại trước khi anh ta thức dậy.
Chồng tôi livestream khoe khoang, nói rằng phụ nữ thì nên tự giác như vậy.
Có một bình luận cảnh báo anh ta:
[Chạy đi, chỉ có bì thi mới trang điểm vào nửa đêm, da của nó càng nát, lớp trang điểm càng dày, ngày thay da ăn thịt người cũng không còn xa đâu!]
Tôi che mặt cười một cách quỷ dị.
Ôi, quên che khuyết điểm, vết thi ban lại lộ ra rồi.
--------------------------------------------------