Chồng tôi năm nay năm mươi tuổi đang giữ chức vụ cục trưởng vậy mà ông ta bỗng nhiên quyết định nghỉ hưu sớm, chỉ để cùng nữ thi sĩ quen qua mạng đi phiêu bạt.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Tôi khuyên ông ta đợi thêm một thời gian cho đủ năm hẵng nghỉ hưu, như vậy tiền lương hưu còn có thể nhận được nhiều hơn.
Hơn nữa, con dâu sắp sinh, hai ông bà nội chúng tôi còn phải giúp trông cháu.
Nhưng ông ta lại nói, ông đã sớm chán ngấy cuộc sống ngày nào cũng lặp lại như thế này.
Ngay cả con trai và con dâu cũng đứng về phía chồng tôi, nói rằng người già cũng có quyền theo đuổi ước mơ.
Ồ hóa ra là vậy, thế thì tôi cũng học theo cách của chồng, đi theo đuổi ‘thơ và miền xa’.
Kết quả, chồng và con trai đều khóc, nói rằng họ hối hận rồi.
01
Tôi tên là Chu Minh Phương, năm nay bốn mươi chín tuổi.
Hôm qua, trong buổi tiệc sinh nhật năm mươi tuổi của chồng, ông ấy một người đang giữ chức vụ cục trưởng bỗng nhiên tuyên bố:
Ông muốn nghỉ hưu sớm!
Muốn cùng ‘tri kỷ tâm hồn’ của mình lái xe đi du lịch khắp nơi, theo đuổi thơ và tự do.
‘Tri kỷ tâm hồn’ cái khỉ gì chứ?
Chẳng phải chỉ là nữ thi sĩ lang bạt mà ông quen trên mạng hay sao!
Tôi vừa tức vừa hận, lập tức lật tung cả buổi tiệc sinh nhật được chuẩn bị công phu.
Thế nhưng chồng tôi, con trai và con dâu lại cùng nhau đứng ra trách móc tôi.
Chồng tôi nói: “Vì cái nhà này, tôi đã vất vả nửa đời người, cho dù làm đến chức cục trưởng, cũng chưa từng làm chuyện mờ ám bên ngoài, coi như đã không thẹn với bà và con trai rồi.”
Còn con trai tôi nói:
“Mẹ, dù sao cha cũng là cục trưởng, cha có lý tưởng, có hoài bão riêng. Mẹ nhìn lại mẹ đi, mỗi ngày ngoài giặt giũ nấu ăn thì chỉ biết dọn dẹp nhà cửa.”
“Cha sống cùng mẹ, chịu đựng ba mươi năm, bây giờ hai người đều đã già, mẹ cũng nên để cha con đi theo đuổi giấc mơ của mình rồi.”
Ngay cả con dâu cũng khuyên tôi rằng: “Mẹ, mẹ không thể ích kỷ như vậy được. Cha con cũng là con người, ông ấy cũng có lý tưởng của riêng mình. Cha muốn nhân lúc còn trẻ đi ra ngoài ngắm nhìn thế giới, có gì sai đâu?”
Tôi tức đến mức nước mắt cứ thế trào ra.
Các người đều không sai, vậy thì sai là ở tôi sao?
Tôi không cho chồng đi xa, là vì ông ta bị tiểu đường di truyền, huyết áp và mỡ m.á.u đều rất cao, cần phải khám và lấy t.h.u.ố.c định kỳ.
Hơn nữa, tôi không muốn chồng nghỉ hưu sớm, cũng là vì muốn tốt cho con trai và con dâu.
Chồng tôi là Cục trưởng Cục Văn hóa, chỉ cần ông ta còn ở vị trí này, thì con trai và con dâu tôi những người vừa mới thi đỗ công chức ít nhất sẽ không bị cấp trên làm khó dễ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/50-tuoi-chong-toi-yeu-nu-thi-si/1.html.]
Sau này con đường được biên chế của họ cũng sẽ thuận lợi hơn.
Huống hồ, con dâu tôi đã mang thai, còn nửa năm nữa sẽ sinh con.
Đến lúc đó, nếu cả tôi và chồng đều ở nhà, còn có thể giúp trông nom cháu nội, cháu ngoại.
Chồng tôi lương cao, phúc lợi tốt, thỉnh thoảng lại hỗ trợ thêm một chút, cũng có thể giúp giảm bớt phần nào gánh nặng cuộc sống cho đôi vợ chồng trẻ vừa mới lập gia đình.
02
Tôi hết lời khuyên giải, kiên nhẫn nói rõ từng nỗi lo của mình cho họ nghe.
Nhưng chồng tôi lại cười lạnh: “Nói tới nói lui, chẳng phải bà chỉ muốn dùng cái gọi là ‘gia đình’ này làm sợi xích, để trói tôi cả đời trong cái nhà này sao?”
Con trai cũng phụ họa theo cha: “Mẹ, mấy năm nay cha không dễ dàng gì, vì gia đình này mà hy sinh quá nhiều, mẹ hãy rộng lượng một chút, để cha được toại nguyện đi.”
Tôi tức đến mức bật cười: “Cha con mấy năm nay không dễ dàng? Vậy còn mẹ, mẹ dễ dàng lắm sao?”
Con trai mất kiên nhẫn nói: “Mẹ chỉ là một bà nội trợ, suốt ngày ở nhà, tiền trong nhà đều là cha kiếm. Mẹ ngoài chuyện giặt giũ, nấu nướng, thì còn biết làm gì nữa? Có gì mà khổ?”
Tôi trừng mắt nhìn con, không tin nổi vào tai mình.
Không ngờ đứa con trai mà tôi một tay nuôi lớn, lại có thể nói ra những lời như thế.
Những năm qua, chồng tôi chỉ lo vùi đầu vào công việc, bận rộn leo lên chức cao hơn.
Bao nhiêu việc trong ngoài nhà, đều do một mình tôi gánh vác.
Những năm tháng khó khăn nhất, khi cha mẹ chồng nằm viện, con trai thì còn đang học tiểu học.
Mỗi ngày tôi phải dậy từ năm giờ sáng, nấu bữa sáng cho chồng và con trai.
Rồi đưa con đi học, sau đó lại vội đến bệnh viện mang cơm cho cha mẹ chồng.
Tôi tất bật lo lắng, chăm sóc họ từng chút một – bưng bô, tắm rửa, lau người.
Buổi chiều lại phải đón con tan học, giặt giũ, nấu cơm, rồi kèm con học bài.
Khi chồng tôi ở cơ quan phong độ sáng sủa, dốc sức theo đuổi sự nghiệp.
Thì tôi giống như một người giúp việc già, xoay vòng suốt hai mươi bốn tiếng, cam chịu vất vả, phục vụ cho cả nhà không một lời than vãn.
Chưa đến bốn mươi tuổi, mà tôi đã lao lực đến mức trông như một bà cô năm, sáu chục.
Chồng tôi rõ ràng chỉ hơn tôi một tuổi, vậy mà nhìn còn trẻ hơn tôi cả chục năm.
Năm mươi tuổi rồi, mà vẫn tóc đen đầy đầu, ánh mắt sáng rỡ.
Thêm vào đó, ông còn biết chăm sóc bản thân, thường xuyên tập thể dục, mặc chiếc áo sơ mi trắng tôi cẩn thận ủi phẳng, trông vừa phong độ vừa nho nhã.
Khi xuất hiện trên bản tin truyền hình, ông còn được cư dân mạng khen là ‘vị cục trưởng điển trai nhất trong lịch sử’.
--------------------------------------------------