Nghe chồng và con trai từng lời từng chữ chê bai, oán trách tôi, tôi không kìm được mà cúi đầu nhìn xuống chiếc áo phông rộng đã giặt đến bạc màu trên người mình.
Cùng với đó là đôi bàn tay chai sạn, những ngón tay cong quẹo, biến dạng.
Những chiếc áo phông tôi mặc vốn là đồ cũ của chồng và con trai, cổ áo đã giãn ra hết cỡ.
Nhưng tôi nghĩ chồng và con trai đi làm, cần phải ăn mặc chỉnh tề, thể diện một chút.
Vì vậy, tôi cố gắng tiết kiệm từng đồng, để dành tiền mua quần áo hàng hiệu trong trung tâm thương mại cho họ.
Còn bản thân thì chỉ mặc lại đồ họ bỏ đi.
Chồng tôi bị tiểu đường di truyền, con trai lại kén ăn.
Để hai cha con được ăn no và ăn ngon, tôi dày công nghiên cứu các món ăn, mỗi ngày đều chuẩn bị cho họ thực đơn đủ dinh dưỡng.
Những vết chai trên tay, cùng những ngón tay cong vẹo, đều là dấu tích của mấy chục năm nấu nướng, hầm canh mà thành.
Thấy tôi cúi đầu im lặng không nói gì, con trai lạnh lùng cười một tiếng, rồi kéo tay cha nó đi ra ngoài.
“Mẹ, nếu mẹ còn tiếp tục làm loạn như vậy, đến lúc cha muốn ly hôn, thì đừng trách con đứng về phía cha.”
“Con sẽ đưa cha về nhà con ở vài hôm, mẹ ở nhà tự mình bình tĩnh lại đi.”
03
‘Rầm’ một tiếng, cánh cửa bị đóng sầm lại.
Qua cánh cửa ấy, tôi và chồng cùng con trai dường như bỗng thuộc về hai thế giới khác nhau.
Tôi ngã gục xuống ghế sô-pha, không kìm được mà bật khóc nức nở.
Thật ra, tôi đã sớm phát hiện chồng có điều gì đó bất thường bên ngoài.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Nửa năm trước, trên giá sách của ông ấy bỗng xuất hiện hai quyển tập thơ in rất tinh xảo.
Bìa tập thơ là hình một nữ nhà văn trang điểm nhẹ, dáng vẻ dịu dàng đằm thắm.
Cô ta còn có một bút danh rất nên thơ — ‘Ôn Uẩn’.
Tôi tưởng chồng chỉ đơn giản là bỗng thích thơ ca.
Vừa hay, hồi trẻ tôi cũng từng thích làm thơ, nên trong bữa cơm, tôi thử bắt chuyện cùng ông ấy vài câu.
Không ngờ chồng tôi lại tỏ rõ vẻ khó chịu: “Bà là một bà nội trợ, thì biết gì về thơ ca chứ?”
“Đừng có giả vờ hiểu biết, nói ra chỉ khiến người ta chê cười!”
Nói xong, ông ta ném bát đũa xuống, quay người về phòng làm việc, ôm tập thơ của ‘Ôn Uẩn’ đọc tiếp.
Từ đó, tôi dần nghe được ngày càng nhiều tin đồn về chuyện ‘đồng điệu tâm hồn’ giữa chồng tôi và ‘Ôn Uẩn’.
Chồng tôi lấy danh nghĩa của Cục Văn hóa, tổ chức cho Ôn Uẩn một buổi ký tặng sách hoành tráng.
Ông còn giúp cô ta xin được hết quỹ sáng tác này đến quỹ khác.
Rồi lại lấy lý do ‘thu hút nhân tài’, lập hẳn cho cô ta một phòng làm việc riêng.
Ôn Uẩn cũng không hề thua kém, trên tài khoản mạng xã hội, cô ta công khai tương tác thân mật với chồng tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/50-tuoi-chong-toi-yeu-nu-thi-si/2.html.]
Người hâm mộ bình luận rôm rả, ai nấy đều khen rằng chồng tôi và Ôn Uẩn mới thật sự là ‘tri kỷ tâm hồn’.
Rằng họ là ‘cao sơn lưu thủy ngộ tri âm’ — tri âm tri kỷ giữa dòng đời vội vã.
Là phiên bản hiện đại của Bá Nha và Chung Tử Kỳ.
Còn tôi thì sao?
Tôi cũng từng là một cô gái trẻ yêu thơ ca, thích chụp ảnh, tràn đầy nhiệt huyết với nghệ thuật.
Vậy mà vì chồng, vì gia đình này, tôi lại trở thành ‘bà nội trợ’, ‘bà nấu cơm’ trong miệng họ.
Ngồi trên ghế sô-pha, tôi cứ lật đi lật lại tấm ảnh chụp gia đình mình.
Không hiểu tại sao một mái ấm tốt đẹp như thế, lại có thể biến thành ra nông nỗi này.
Dù sao, chúng tôi cũng đã làm vợ chồng gần ba mươi năm.
Giờ con trai vừa mới lập gia đình, con dâu sắp sinh em bé.
Tôi thật sự không muốn buông bỏ, không muốn mất đi mái nhà mà tôi đã dốc lòng vun vén suốt ba mươi năm qua.
Tôi quyết định — phải nói chuyện với chồng một lần cho rõ ràng.
04
Khi đến nhà con trai, tôi còn chưa bước vào cửa thì đã nghe thấy trong sân vang lên tiếng nói cười rộn rã.
Khi con trai kết hôn, vì nghĩ rằng giới trẻ bây giờ không thích sống chung với cha mẹ, tôi đã lấy ra toàn bộ số tiền tích góp nửa đời mình, đem căn biệt thự mà cha mẹ để lại làm của hồi môn cho tôi ra sửa sang lại, rồi cho vợ chồng con trai dọn vào ở.
Sau khi con dâu về nhà, vì nó không thích bị người khác làm phiền, nên tôi rất ít khi đến đây.
Thế nhưng bây giờ, trong sân căn biệt thự mà tôi đã đem làm của hồi môn, chồng tôi, con trai và con dâu — vậy mà lại đang tổ chức sinh nhật cho Ôn Uẩn!
Chồng tôi đích thân đội mũ sinh nhật lên đầu cô ta.
Con trai tôi ân cần rót cho cô ta nửa ly rượu vang.
Con dâu thì mang ra chiếc bánh sinh nhật hai tầng tự tay làm.
Ôn Uẩn được chồng, con trai và con dâu tôi vây quanh ở giữa, giống hệt như bà chủ thật sự của căn biệt thự này, nở nụ cười ngọt ngào đầy hạnh phúc.
Tôi hoàn toàn đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Đột nhiên, tôi thấy chồng mình như làm ảo thuật, rút ra từ trong n.g.ự.c một chiếc trâm cài tóc lộng lẫy, rực rỡ ánh sáng.
Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc trâm ấy, toàn thân tôi run lên bần bật.
Đó là di vật bà nội để lại cho tôi!
Bà từng nói, cây trâm cài bằng điểm thúy khảm ngọc này là cổ vật truyền từ đời tổ tiên, dặn tôi giữ làm của hồi môn, sau này truyền lại cho con cháu mình.
Vì ngày nào tôi cũng bận rộn với việc nhà, nên chưa từng có dịp đeo đến nó.
Chiếc trâm quý giá ấy, tôi luôn cất kỹ trong két sắt ở nhà.
Thế mà bây giờ, chồng tôi — người đầu gối tay ấp suốt mấy chục năm — lại tự tay cài trâm cổ của tôi lên đầu người đàn bà khác!
Thấy Ôn Uẩn đeo cây trâm, nũng nịu nghiêng đầu khoe với chồng tôi, ông ta nhìn cô ta đầy si mê, còn cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô ta.
‘Ầm!’ — trong đầu tôi, tia lý trí cuối cùng lập tức bốc cháy thành tro bụi!
--------------------------------------------------