Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

A LY

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nến đỏ lay động, chiếc khăn che đầu trên đỉnh đầu vô cùng nặng nề.

Bên ngoài cửa, nha đầu hầu hạ khẽ khàng bàn tán .

"Vương gia là một người tốt như vậy, tại sao nhất định phải cưới một kẻ điên?"

"Thật là đáng tiếc."

Ta đứng dậy, cầm lấy một chiếc cốc sứ trắng trên bàn, dùng sức đập mạnh xuống đất, nắm chặt mảnh sứ vỡ.

Mảnh sứ cắt đứt lòng bàn tay, m.á.u đỏ tươi từng giọt từng giọt rơi xuống chân, nhưng ta lại không cảm thấy chút đau đớn nào.

Tiếng cười đùa ùa vào trong phòng, là một đám huynh đệ và thuộc hạ của Tiêu Dã.

Bọn họ thấy ta hất khăn che đầu ra, từng người một sắc mặt quái lạ nhìn ta.

Có người nhíu mày, khó chịu lẩm bẩm một tiếng:

"Sao, lại đến rồi..."

Ta nhìn về phía Tiêu Dã đang được mọi người vây quanh , hắn một thân hồng y, mặt hồng răng trắng , vô cùng tuấn lãng.

Trong số những chàng trai tuấn mỹ , hắn vẫn nổi bật như vậy.

Lúc này, sắc mặt hắn hơi trầm, nhíu mày nhìn ta:

"A Ly, tối nay đừng náo loạn, được không?"

Và người đứng bên cạnh hắn, là Tề Phi Yến cũng một thân hồng y hỉ phục—thanh mai của hắn.

"Sao? Dùng cách tự làm hại bản thân để lấy lòng thương hại của phu quân ư?"

"Vị Nữ tướng quân Mộ Dung Ly danh tiếng lừng lẫy lại là một kẻ ghen tuông ích kỷ như vậy sao? Lại nhỏ mọn đến thế?"

Tề Phi Yến khẽ hừ một tiếng, rồi xoay người khoác tay Tiêu Dã:

"Hay là, Phu quân tối nay nghỉ ở chỗ thiếp đi?"

Ta cụp mắt xuống , thấy Tiêu Dã khẽ vỗ vỗ tay nàng. Hắn dỗ dành bằng giọng thấp:

"Nàng quay về trước đi."

Có người đồng tình kêu lên một tiếng "Cửu ca."

Tiêu Dã xếp thứ chín.

Sau khi bọn họ rời đi hết, trong tân phòng chỉ còn lại ta và Tiêu Dã.

"Buông xuống đi, A Ly, buông xuống, được không?"

Hắn dỗ dành, cẩn thận từng chút một lại gần gỡ tay ta.

Ta đột nhiên giơ mảnh sứ lên, cứa vào mặt hắn.

Một vết thương xuất hiện trên góc trán hắn, m.á.u tươi chảy đầm đìa.

Bàn tay hắn che vết thương tức thì trở nên đỏ tươi:

"A Ly, hôm nay là đêm đại hôn của chúng ta, ngoan ngoãn, được không?"

Ta cười lạnh nói:

"Tiêu Dã, ngươi cũng biết đây là đêm đại hôn của chúng ta?"

"Ngươi rõ ràng biết, nhưng lại cứ nhất định chọn ngày hôm nay để rước Tề Phi Yến làm Bình Thê?"

Một hôn lễ, ba bộ hỉ phục, ba người bái đường.

Thật là một trò cười lớn nhất thiên hạ!

Tiêu Dã nhìn ta chằm chằm rất lâu, cuối cùng mắt đỏ hoe, cười một cách quái dị:

"Tề Phi Yến?"

Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.

Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

"A Ly, Tề Phi Yến là vị hôn thê do người lớn chỉ phúc vi hôn, ta không thể không giữ lời hứa của đời trước.

Huống hồ, nàng đã là nữ chủ nhân của phủ này rồi, nàng ta chẳng qua chỉ là một Bình Thê thôi, nàng tha cho nàng ta đi?"

Tha cho nàng ta?

Tha cho nàng ta!

Nhưng ai sẽ tha cho ta đây?

Ta chỉ vào cửa: "Ngươi đi tìm nàng ta đi."

Hắn nhìn ta sâu thẳm một hồi lâu, cuối cùng cũng xoay người rời đi.

"Chúc các ngươi xuân tiêu nhất khắc đáng ngàn vàng."

Ta nói, rồi ném toàn bộ bầu hợp cẩn rượu mà Hỉ nương vừa chuẩn bị vào lưng hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/a-ly/1.html.]

Chiếc ly bật ra khỏi vai hắn, mảnh vỡ văng tung tóe.

Rượu thấm vào áo bào đỏ, vết bẩn giống như vết rạn nứt trong cuộc hôn nhân của chúng ta.

Thân hình hắn hơi lay động, nhưng rất nhanh đã bước qua ngưỡng cửa mà không hề quay đầu lại.

Hắn đi rồi.

Nhưng ta lại không cam tâm, đi theo hắn đến tận bên ngoài tân phòng của hắn và Tề Phi Yến.

Cửa sổ không đóng, bọn họ ôm nhau, hôn nhau nồng nhiệt.

Ta nhìn một cách tê dại và m.ô.n.g lung, mà lòng lại không cảm thấy đau đớn.

Mọi người đều nói Tiêu Dã yêu ta như mạng.

Hồi đó, khi hắn tìm thấy ta và đưa ta về Thượng Kinh, lúc mũi tên lạc hướng b.ắ.n về phía ta, hắn đã dùng cả thân mình che chắn phía sau ta.

Bản thân hắn lại trúng mấy mũi tên, suýt c.h.ế.t trong trận đột phá vòng vây đó.

Trở về Thượng Kinh, ta lâm bệnh rất lâu.

Ngay cả sau nửa năm, khi vết thương của Tiêu Dã đã lành, ta vẫn quấn quýt trên giường bệnh.

Trừ lúc lên triều, hễ về phủ là hắn sẽ không rời ta nửa bước, dung túng ta vô điều kiện.

Hắn tận mắt nhìn ta đốt sạch toàn bộ các loại tranh chữ hắn sưu tập; nhìn ta đập nát từng món sứ mà hắn yêu thích; nhìn ta cắt từng chút một những tấm lụa là gấm vóc quý giá thành những mảnh vụn.

Mỗi lần, hắn đều ôm ta:

"A Ly, đừng khóc, chỉ cần nàng vui vẻ là được, chỉ cần nàng vui vẻ là được."

Thậm chí, hắn còn tham gia vào, cùng ta hủy hoại mọi thứ.

Hắn nói:

"Nếu làm vậy nàng có thể vui vẻ hơn, chúng ta cùng nhau đập nát nó đi!"

Nhưng, ngay cả khi hủy hoại tất cả những thứ tốt đẹp, ta vẫn không vui.

Sau đó, ta trở nên không thể ngủ được ngày đêm, càng lúc càng lười biếng, có lúc nước mắt chảy dài muốn kết thúc tất cả chuyện này.

Đêm đó, Tiêu Dã không về.

Sáng sớm ngày thứ hai, hắn mang đến các loại điểm tâm.

Những món điểm tâm đó từng là những thứ ta yêu thích, nhưng giờ đây, ta không thích nữa.

"A Ly, ăn một chút đi."

Hắn quỳ bên cạnh ta, ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt dường như ẩn chứa vô vàn đau thương.

Ta ngẩng đầu nhìn về phía cửa:

"Tiêu Dã, các ngươi thật đúng là hình bóng không rời."

Hắn kinh ngạc nhìn ta, kinh ngạc quay đầu nhìn:

"Ai?"

"Tề Phi Yến đó. Bình Thê mà tối qua ngươi rước về, thanh mai trúc mã của ngươi."

Lời vừa dứt, khóe mắt hắn liền đỏ lên.

Đầu vùi vào đầu gối ta, vai run rẩy:

"A Ly, đừng bận tâm đến nàng ta, người ta yêu là nàng."

"Sớm muộn gì ta cũng sẽ bỏ nàng ta."

"Nhưng, nàng ta nói ta nhỏ mọn. Tiêu Dã, ta muốn nạp một ngàn Bình Phu, một ngàn người! Ta có đại lượng không?"

Tề Phi Yến nghe vậy, trợn mắt đến tận trời.

Nha hoàn Lục Hà hầu hạ bên cạnh thở dài nặng nề, dùng ống tay áo lau mắt.

Tiêu Dã nắm c.h.ặ.t t.a.y ta:

"Đại lượng, A Ly, nàng là người đại lượng nhất."

"Vậy... A Ly, ta có thể làm người Bình Phu thứ một ngàn lẻ một của nàng không?"

Giọng hắn run rẩy, nhìn chằm chằm ta.

Ta cười khẩy nói:

"Bất trung bất trinh, cút đi!"

Trong đầu dường như có tiếng kêu cứu kinh hoàng thoáng qua, tim ta như bị thứ gì đó chặn lại, hơi thở lập tức trở nên gấp gáp.

Mắt ta tối sầm lại, mềm nhũn ngã xuống.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
A LY
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...