Tim tôi chợt lạnh đi. Căn phòng mà họ đang nhắc đến chính là phòng của chúng tôi Đúng vậy, phòng ký túc xá của chúng tôi có bốn người, vừa hay là bốn vị trí đầu trong cuộc thi bình chọn hoa khôi năm ngoái, sau cuộc thi thì phòng chúng tôi được cái danh "ký túc xá hoa khôi".
Giọng cô gái vẫn tiếp tục: "Chậc chậc, tôi thấy chắc chắn là bị b.a.o n.u.ô.i rồi."
Bạn đồng hành cười đùa trêu chọc: "Chúng mình còn chưa có cơ hội đó nữa là, người ta xinh đẹp biết bao!"
Lời vừa dứt, giọng nói của các cô gái đột nhiên bị ngắt quãng.
"Các em đang ngồi lê đôi mách gì ở đây vậy! Không đi học sao?" Một người phụ nữ nghiêm nghị đứng ở một bên, trên n.g.ự.c đeo một tấm bảng, rõ ràng là người của đoàn kiểm tra giáo dục.
Các cô gái giật mình, lắp bắp xin lỗi rồi bỏ chạy. Nữ lãnh đạo nhíu chặt mày, dường như nghĩ đến những lời vừa nghe được, có chút bất mãn: "Học sinh bây giờ cũng vậy, xinh đẹp thì có thể hái ra tiền sao?"
Tim tôi đột nhiên đập nhanh hơn một chút. Có thể nói cho cô ấy biết không? Cô ấy sẽ giúp chúng tôi chứ?
Tôi do dự muốn tiến lên, nhưng cũng khó tránh khỏi vài điều bận tâm. Dù sao thì mọi chuyện bây giờ vẫn chỉ là suy đoán, nhỡ đâu chỉ là một sự nhầm lẫn, vậy thì… Bước chân tôi lại dừng lại.
Trong lúc đang rối bời, nữ lãnh đạo đã nhìn thấy tôi, chủ động tiến lên hỏi: "Em học sinh, em có chuyện gì sao?"
Thình thịch.
Tôi kìm nén nhịp tim đập mạnh, cuối cùng cũng hạ quyết tâm nói ra: "Cô ơi, em có chuyện muốn hỏi."
"Tần Hoan!"
Tôi giật mình, những lời còn lại đều nghẹn ứ trong cổ họng. Bạn học cùng lớp vội vàng chạy qua bên cạnh tôi: "Sắp trễ rồi! Đi nhanh lên!"
Nữ lãnh đạo nhìn tôi một cái: "Nếu có tiết học, thì đi học trước đi."
Tôi vô vọng đứng tại chỗ, cuối cùng vẫn chỉ lặng lẽ nhìn bóng lưng cô ấy. Tôi không có bằng chứng, thậm chí còn không thể nói ra một logic cơ bản nào nhưng tôi thực sự bất an. Cứ tưởng chuyện này sẽ kết thúc trong vô ích như vậy, nào ngờ buổi chiều cố vấn học tập lại đột nhiên gọi tôi đến văn phòng.
Anh ta với khuôn mặt không biểu cảm, hỏi: "Tần Hoan, tình hình học tập phòng ký túc xá của các em gần đây không được tốt lắm nhỉ."
Tôi ngập ngừng: "Vâng.”
“Nhưng các em ấy đều có lý do riêng, em vẫn phải tự lo cho bản thân mình trước."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ac-mong-le-duong/chuong-4.html.]
Cố vấn học tập khuyên nhủ hết lời: "Học vấn của em là quan trọng nhất, đừng để bị ảnh hưởng bởi quá nhiều chuyện khác."
Tôi chỉ có thể không ngừng gật đầu, cuối cùng vẫn không kìm được lên tiếng: "Chỉ là thầy cố vấn ơi, phòng ký túc xá của chúng em gần đây quả thật không ổn lắm..."
"Ấy da, có chuyện gì chứ?"
Cố vấn học tập xua tay: "Lý Mông thì sớm đã nghỉ để chuẩn bị đi du học rồi, Tôn Lâm bị bệnh cũng tạm thời nghỉ học, Tô Gia Nhuế thì em biết rồi đấy, gần đây cũng vì không khỏe nên mới xin nghỉ."
"Nhưng mà…" Lời lại một lần nữa nghẹn ứ trong cổ họng. Vấn đề lớn nhất nằm ở cái bụng của Tô Gia Nhuế, kết quả siêu âm rõ ràng và lời thề thốt của nữ bác sĩ phòng y tế, tình trạng ngày càng tệ hơn của cô ấy… Đó mới là chuyện kì lạ nhất.
Nhưng dù sao đi nữa, đây cũng là chuyện riêng tư của Tô Gia Nhuế, tôi dù có nghi ngờ hay lo lắng đến mấy cũng không thể nói thẳng ra với người ngoài như vậy.
Cố vấn học tập thấy tôi không nói gì, có vẻ hài lòng gật đầu: "Em cũng đừng suy nghĩ nhiều quá, học hành cho tốt mới là quan trọng." Nói xong, anh ta lại vô tình nói thêm một câu: "Hôm nay là do Giáo sư Mục nhìn thấy trạng thái của em có vẻ không ổn nên mới đến nhắc nhở tôi."
Bộ não mờ mịt của tôi lại lóe lên một ý nghĩ trong chốc lát. Giáo sư Mục?
Cố vấn học tập vẫn lải nhải: "Thầy ấy thấy em đi tìm lãnh đạo, còn tưởng em xảy ra chuyện gì."
Cảm giác bất an càng trở nên mạnh mẽ hơn, tôi hoảng hốt quay người bước ra khỏi văn phòng, đột nhiên bị một tia nắng chiều chói mắt. Có thứ gì đó trong đầu tôi cuối cùng cũng trở nên rõ ràng. Chuyện phòng ký túc xá của chúng tôi đã bị đồn thổi lâu rồi, sao lại đúng vào hôm nay mới tìm đến tôi chứ? Hôm nay có gì đặc biệt sao? Tôi nghĩ nhiều rồi sao?
Tôi dựa vào gốc cây ngồi xổm xuống, gác tay lên trán suy nghĩ. Hôm nay Giáo sư Mục đã nhìn thấy tôi đi tìm lãnh đạo. Tôi ngẩng đầu nhìn trời, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác bất lực. Giáo sư Mục muốn mượn chuyện này để cảnh cáo tôi sao? Cố vấn học tập có phải cũng là một thành viên trong số họ không? Hay là thực ra chẳng có gì cả mà chỉ là do tôi nghĩ quá nhiều?
9.
Về đến ký túc xá, Tô Gia Nhuế đang đứng dưới lầu. Một nam sinh có vẻ ngoài đẹp trai nhưng trông hơi "dầu mỡ" đang nói chuyện gì đó với cô ấy. Cô ấy trông vẫn có vẻ mệt mỏi, trên mặt hiện rõ sự chán ghét, nhưng không hiểu sao lại không rời đi ngay.
Tôi đợi đến khi nam sinh đó đi rồi mới tiến lên: "Gia Nhuế, đó là ai vậy?"
"Một bạn học."
Tôi nghĩ một lát, cảm thấy người đó hình như có chút quen mắt: "Người theo đuổi cậu sao?"
"...Cũng coi là vậy." Tô Gia Nhuế đột nhiên lái sang chuyện khác: “À phải rồi, Tôn Lâm và mấy đứa kia vừa nhắn tin, bảo hôm nay chân gà ngâm ở siêu thị giảm giá, nên tối nay sẽ hầm chân gà, rủ chúng mình qua ăn. Nhưng mà tôi… vừa nãy có bạn hẹn ăn cơm, tôi đã đồng ý rồi, nên không qua bên Tôn Lâm được.”
Tôi liếc nhìn điện thoại: “Thôi, vẫn còn khá sớm, vậy để tôi đi qua cậu ấy vậy, tuần trước cậu ấy đã rủ tôi rồi, không đi thì không hay lắm.”
--------------------------------------------------