“Được.” Tô Gia Nhuế gật đầu, ánh mắt có chút kỳ lạ nhìn tôi một cái, môi khẽ hé mở một lát, rồi đột nhiên nói một câu không đầu không cuối: “Tần Hoan, lát nữa cậu về ký túc xá, lấy cái USB dưới đáy tủ quần áo của tôi ra nhé, bài luận của tôi ở trong đó, cậu giúp tôi xem format có đúng không.”
Bầu trời âm u, như thể đang ấp ủ một trận mưa lớn. Trong ánh mắt của cậu ấy, tôi mơ hồ cảm thấy một nỗi lo sợ không tên nhưng tôi vẫn đồng ý: “Được thôi.”
10.
Tôn Lâm sống trong một căn hộ nhỏ gần trường, không gian không lớn, hơi nóng từ bếp lan tỏa, phảng phất chút ấm cúng.
“Tần Hoan đến rồi à? Ngồi sofa nghỉ một lát đi, lát nữa là xong ngay.” Tôn Lâm gọi với ra từ trong bếp.
Tôi cười gật đầu, tò mò hỏi: “Lý Mông đâu? Cậu ấy không đến à?”
“Cậu ấy đang bận lắm, đơn xin đi du học đã được duyệt rồi.”
“Ồ, ồ.”
Chẳng mấy chốc, Tôn Lâm đã bưng món chân gà ngâm lên bàn. Không thể không nói tay nghề của cậu ấy quả thật rất giỏi, đĩa chân gà thơm lừng, màu sắc tươi ngon, khiến người ta thèm nhỏ dãi.
Tôn Lâm vỗ vỗ chiếc tạp dề, cười nói: “Hôm nay chỉ có món này thôi, ăn tạm vậy nhé.”
Tôi sắp xếp bát đũa, trêu chọc: “Món ăn thịnh soạn thế này mà còn ăn tạm à? Không biết hai đứa mình ăn hết không nữa.”
Nói rồi tôi nhún vai, nói: “Tiếc là Gia Nhuế không có phúc hưởng món này, nhưng chắc là người theo đuổi cậu ấy cũng sẽ dẫn cậu ấy đi ăn món ngon nào đó thôi.”
Vừa dứt lời, nụ cười trên mặt Tôn Lâm chợt cứng lại: “Người theo đuổi Gia Nhuế?”
Tôi “ừm” một tiếng: “Trông hơi lùn một chút, với lại hơi đen, nhưng ngũ quan khá hài hòa.”
Sắc mặt Tôn Lâm càng khó coi hơn, lông mày khẽ cau lại: “Là Mục Dương sao?”
Tim tôi khẽ động: “Ai cơ?”
“Không có gì.” Tôn Lâm hoàn hồn, kéo kéo khóe môi: “Chúng ta ăn cơm trước đã.”
Mỗi người mang một nỗi niềm riêng, cầm đũa lên, tôi c.ắ.n một miếng chân gà mà chẳng cảm thấy ngon miệng, rồi uống một ly nước, bàn ăn nhất thời chìm vào im lặng. Mi mắt tôi không biết từ lúc nào đã trở nên nặng trĩu, khuôn mặt nghiêng của Tôn Lâm liên tục hiện ra nhiều bóng mờ trong mắt tôi.
“Tôn…”
Cậu ấy dường như rất dịu dàng đỡ lấy tôi, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai: “Tần Hoan, ngủ một giấc đi. Tỉnh dậy sẽ ổn thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ac-mong-le-duong/chuong-5.html.]
Cảm giác sợ hãi trào dâng như thủy triều, tôi cố gắng mở mắt, nhưng toàn thân không còn chút sức lực nào. Trước khi bóng tối nuốt chửng tôi, tôi mơ hồ còn nghe thấy tiếng chuông cửa. Là ai…
11.
Tôi tỉnh dậy trên giường ký túc xá. Vừa mở mắt, tôi thấy Lý Mông đang ở bên cạnh chăm sóc tôi. Tôi vội vàng túm lấy cậu ấy: “Tôn Lâm đâu rồi? Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Lý Mông ôm trán cười phá lên: “Cậu còn hỏi à? Tần Hoan, không ngờ mới uống có một ly mà đã gục rồi.”
“Hả?”
“Trong đồ uống của Tôn Lâm có cồn, cậu uống một ly là đã ngất rồi.”
Tôi mờ mịt lắc đầu: “Không đúng…. Vậy bọn họ đâu rồi?”
Tôi hỏi một câu không đầu không cuối, Lý Mông đưa cho tôi một cốc nước: “Tô Gia Nhuế về nhà rồi, toàn là lang băm hại người, trong bụng cậu ấy mọc một khối u nang, mà mãi không phát hiện ra, may mà là u lành tính, về nhà làm phẫu thuật rồi. Tôn Lâm từ nhỏ đã yếu ớt, hôm đó cậu ấy rủ cậu đi ăn vốn dĩ là muốn nói lời tạm biệt với cậu, giờ này cũng về quê rồi, cần phải tịnh dưỡng.” Lý Mông trách yêu, cười nói: “Thế mà cậu còn làm cậu ấy sợ hết hồn nữa chứ.”
“Thế này thôi ư?” Đầu tôi đau nhói, nỗi kinh hoàng gần như chôn vùi tôi hoàn toàn.
Không đúng. Sao lại thành ra thế này chứ? Có gì đó không đúng…
“Con gái ngoan, con đỡ hơn chưa?” Giọng mẹ tôi đột nhiên vang lên, tôi sững sờ, dòng suy nghĩ bị cắt đứt.
Mẹ tôi bưng hộp cơm vào cửa: “Đến đây, dậy ăn cơm trước đi con. Con chẳng biết chăm sóc bản thân gì cả, mẹ vốn định đến thăm con, cho con một bất ngờ. Ai dè con lại dọa c.h.ế.t mẹ rồi.”
“Mẹ…” Mắt tôi cay xè, bổ nhào vào lòng bà rồi bật khóc.
“Ôi chao, sao càng lớn càng mít ướt thế này?” Mẹ tôi nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, khẽ dỗ dành: “Cũng là cô gái sắp hai mươi rồi.”
Nhưng tôi chẳng nghe lọt tai bất cứ điều gì. Tôi cũng chẳng còn nghĩ tới chuyện gì đã xảy ra trong khoảng thời gian vừa rồi. Sự mệt mỏi như những móng vuốt sắc nhọn vồ lấy tôi, cuối cùng tôi cũng nghe theo sự sắp xếp của gia đình, sang Úc du học. Tựa như một giấc mơ, rồi lại tỉnh dậy một cách vội vã.
12.
Năm năm sau, tôi hoàn thành việc học và về nước, hẹn Lý Mông đi ăn tối. Cậu ấy cũng vừa về nước, vẫn là giọng nói trong trẻo như suối, khiến tôi thấy thư thái hơn nhiều.
“Thật là lâu lắm rồi không tụ tập nhỉ!” Tôi cười nói: “Bây giờ nghe tiếng mẹ đẻ là tôi thấy thoải mái vô cùng.”
Lý Mông cười nhẹ: “Ai mà chẳng nói thế, ở nước ngoài sẽ nhớ nhà kinh khủng.”
Mặc dù nói nghe rất hay, nhưng mọi thứ đã thay đổi, giữa chúng tôi vẫn có thêm vài rào cản. Chúng tôi ngày càng trưởng thành hơn, thành đạt hơn, được người đời ngưỡng mộ. Nhưng chúng tôi đã không còn là những cô gái mười chín tuổi buộc tóc đuôi ngựa chạy vòng quanh sân nữa rồi.
--------------------------------------------------