Lục Đình cười nói: "Em thật sự quên rằng ngay cả g.i.ế.c cua anh còn không dám sao?"
Nghe Lục Đình nói xong, tôi mới nhớ ra chuyện này.
Nhà chúng tôi chưa bao giờ ăn hải sản tươi sống, là vì cả tôi và Lục Đình đều không dám tự tay làm thịt hải sản còn sống.
"Chồng ơi, có lẽ em thật sự đã gặp ác mộng." Tôi thì thầm nói.
"Ngoan, ăn hết cháo đi, hôm nay là cuối tuần, anh ở nhà với em, em muốn ra ngoài dạo chơi, hay ở nhà?"
"Ra ngoài dạo chơi đi." Tôi nhẹ giọng nói.
Nghe tôi nói, Lục Đình dường như rất vui.
Tôi ăn hết cháo, đã lâu rồi mới lại ngồi trước bàn trang điểm, bắt đầu trang điểm.
Người phụ nữ trong gương có ngũ quan xinh đẹp, nhưng sắc mặt lại vô cùng tiều tụy: "Chồng ơi, anh ra ngoài chờ em một lát nhé, em còn nửa tiếng nữa mới trang điểm xong."
Lục Đình nói: "Vậy anh ra ngoài xem TV một lát."
Nghe thấy tiếng bước chân Lục Đình rời đi, tôi cầm điện thoại lên, gọi một cuộc điện thoại.
"Xin chào, có phải là tổng đài Hảo Đạt không ạ? Đêm qua tôi có để quên một chiếc túi xách trên chiếc taxi thuộc công ty của quý vị, biển số xe là Chiết NW88V0, có thể cung cấp cho tôi số điện thoại của tài xế được không? Tôi đi xe vào lúc 3 giờ 15 phút sáng."
14.
"Vâng, tôi đã nhận được tin nhắn rồi, cảm ơn."
Tôi mở tin nhắn, tổng đài đã gửi số điện thoại của tài xế cho tôi.
Nhưng đây là một số điện thoại ảo, chỉ có hiệu lực trong mười phút. Tôi tranh thủ thời gian gọi điện cho tài xế.
Đúng vậy, tuy tôi rất muốn tin lời Lục Đình, nhưng ký ức đêm qua thực sự quá rõ ràng.
Tài xế nhanh chóng nhấc máy, nhưng đó không phải là giọng nói quen thuộc với tôi. Lòng tôi chùng xuống, đây không phải là tài xế của ngày hôm qua.
"Bác tài, chiếc xe này đêm qua vào khoảng hơn 3 giờ sáng, có phải là bác đang lái không?" Tôi hỏi.
"Là tôi đây, đêm qua 12 giờ tôi đổi ca với tài xế trước đó, rồi chạy liên tục đến 7 giờ sáng nay, cô có chuyện gì không?"
"Bác tài, bác còn nhớ đêm qua vào lúc 3 giờ 15 phút sáng bác có chở một hành khách không, điểm đến của cô ấy là Hậu Duyên Sơn.”
Tôi nghe thấy tài xế đầu dây bên kia mơ hồ nói: "Không có đâu, giờ đó ai lại đi Hậu Duyên Sơn chứ? Hơn 3 giờ sáng đúng là tôi có đón vài khách, nhưng đều là từ quán bar ra."
Tôi nói cảm ơn xong thì cúp điện thoại, giọng của tài xế này không phải là người tôi đã gặp.
Lẽ nào đêm qua tôi thật sự nằm mơ?
15.
Tôi mở lịch sử tìm kiếm trên điện thoại, nhưng trên đó chỉ dừng lại ở các tìm kiếm trước khi tôi ngủ đêm qua, hoàn toàn không có trang định vị của Huawei.
Tôi nhớ rõ đêm qua tôi đã thanh toán tiền xe bằng WeChat Pay, còn chuyển thêm cho tài xế năm trăm tệ, nhưng trên WeChat Pay lại hoàn toàn không có ghi chép thanh toán nào vào khoảng hơn 4 giờ sáng.
Tất cả mọi chuyện đêm qua đều biến mất, tôi bắt đầu nghi ngờ, có thật sự là vì tôi không uống t.h.u.ố.c đúng liều lượng khiến tôi không thể phân biệt được giữa giấc mơ và hiện thực nữa không?
"Hoàn Hoàn, xong chưa?" Lục Đình đẩy cửa bước vào, dịu dàng hỏi.
Tôi ngẩng đầu lên, cười nói: "Xong rồi ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ac-quy-ke-ben-goi/chuong-4.html.]
Lục Đình ngạc nhiên nhìn tôi, ánh mắt anh ấy khiến tôi đã lâu không có cảm giác như lần đầu chúng tôi hẹn hò.
"Hoàn Hoàn của anh thật xinh đẹp." Lục Đình cảm thán nói.
"Đã là người sắp ba mươi tuổi rồi..." Tôi đỏ mặt nói.
Lục Đình cười nói: "Trong lòng anh, Hoàn Hoàn vẫn luôn là cô gái mười tám tuổi."
Trước khi ra khỏi nhà, tôi nói với Lục Đình muốn đi vệ sinh trước.
Trong nhà vệ sinh, tôi rửa tay, đang định rời đi thì đột nhiên, một vết bẩn nhỏ trong phòng tắm thu hút sự chú ý của tôi.
Xung quanh miệng cống thoát nước của phòng tắm dính một chút bùn đất.
Tôi chăm chú nhìn vết bẩn đó, đột nhiên có chút muốn cười.
Lục Đình luôn không chú ý đến những chi tiết nhỏ trong cuộc sống, phòng tắm anh ấy dùng xong thường là tôi phải cọ rửa lại một lần nữa.
Và tôi nhớ rõ ràng, tối qua sau khi Lục Đình tắm xong, khi tôi vào dọn dẹp, vết bẩn này không hề có.
Lục Đình đã không nói thật với tôi, rõ ràng đêm qua anh ấy đã đến Hậu Duyên Sơn.
Tất cả những gì tôi nhìn thấy đều là sự thật: Lục Đình đã chôn một thi thể.
16.
Lục Đình mua vé xem bộ phim mới nhất, chúng tôi cùng đến Rạp chiếu phim Hoàn Cầu Kinh Thành.
Đây là một bộ phim kinh dị mới ra mắt gần đây có tựa đề "Người yêu biến mất".
Trong phim, vợ chồng lừa dối lẫn nhau, cuối cùng cả hai đều đi đến cái c.h.ế.t.
Tôi nhìn vào mắt Lục Đình, chậm rãi nói: "Lục Đình, chúng ta đã bên nhau sáu năm, kết hôn cũng hai năm rồi, anh từng thề với em rằng sẽ không bao giờ lừa dối em."
Lục Đình cười nói: "Hoàn Hoàn, đêm qua em đã hỏi câu này rồi, câu trả lời của anh vẫn như cũ, anh chưa từng lừa dối em."
Tôi cũng cười theo, nhưng trong lòng lại thấy vô cùng lạnh lẽo.
17.
Đột nhiên, một giọng nữ gọi Lục Đình lại: "Anh Lục, là anh đó à, trùng hợp quá."
Một cô gái khoảng hai mươi tuổi, mặc đồng phục JK, chạy đến trước mặt Lục Đình.
Cô ta trang điểm tinh xảo, gương mặt đầy đặn, cả người toát lên vẻ tràn đầy sức sống của tuổi trẻ.
“Anh Lục, anh cũng đến xem phim sao? Vị này là chị dâu à?” Ánh mắt cô gái nhìn tôi, ý cười rất sâu.
Lục Đình nói: “Hoàn Hoàn, đây là Nặc Nặc, trợ lý thực tập của anh. Nặc Nặc, Hoàn Hoàn là vợ của anh.”
Nặc Nặc cười rất ngọt: “Chị dâu, chị trẻ quá, nhìn không giống ba mươi tuổi chút nào!”
Tôi ngượng nghịu nhìn cô ta, thật ra năm nay tôi mới hai mươi tám tuổi.
Lục Đình nhíu mày: “Không biết nói chuyện thì đừng nói.”
Anh ấy kéo tôi rời đi.
Sau khi về nhà, lòng tôi vẫn không thể bình tĩnh.
--------------------------------------------------