Nửa đêm, trong nhà vệ sinh tối om, tôi chậm rãi bước về phía tấm gương.
Nhưng bên tai đột nhiên vang lên một câu nói:
"Mày phải g.i.ế.c hết bọn chúng."
Tôi kinh hãi tột độ, nhìn quanh bốn phía, nhưng lại chẳng thấy bóng dáng ai cả.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc quay đầu nhìn quanh, khóe mắt tôi lại liếc thấy...
"Tôi" ở trong gương, thế mà vẫn đang nhìn chằm chằm vào bản thân mình.
1
Tôi lao ra khỏi nhà vệ sinh như chạy trốn, suýt chút nữa đ.â.m sầm vào Trần Khả đang cầm đèn pin.
Cậu ấy cũng bị tôi dọa cho giật mình, vội vàng hỏi tôi có chuyện gì, tôi vội kể lại trải nghiệm vừa rồi cho cậu ấy nghe, tim vẫn còn đập thình thịch.
"Cái gì? Trong gương có ma á? Hừ..."
Cậu ấy cười khinh khỉnh, hoàn toàn không tin lời tôi, ngược lại còn sải bước đi vào nhà vệ sinh.
Tôi đứng ở cửa, nơm nớp lo sợ nhìn cậu ấy đi về phía tấm gương.
Cậu ấy dùng đèn pin soi vào gương, sau đó còn đưa tay sờ thử, nhưng cũng không phát hiện ra bất kỳ điều gì khác thường.
Cuối cùng, cậu ấy mới quay đầu lại giễu cợt tôi:
"Chỉ là cái gương bình thường thôi mà, mày bị ngốc à?"
"Chẳng lẽ là ảo giác của mình...?"
Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Đây là một căn biệt thự bỏ hoang nằm cạnh trường học, thiết kế ba tầng lầu thông với nhau, rất rộng rãi.
Nguyên nhân bị bỏ hoang là do mấy người nam nữ phú nhị đại từng sống ở đây, tất cả đều c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử chỉ trong một đêm.
Họ không có vết thương ngoài da, cũng không mắc bệnh tật gì, thậm chí nguyên nhân cái c.h.ế.t cũng không kiểm tra ra được.
Chuyện này đồn đại khắp cả trường, ai cũng bảo căn biệt thự này có ma.
Còn mấy đứa bọn tôi cũng rảnh rỗi sinh nông nổi, thế mà lại lén lút trốn ra ngoài sau giờ tắt đèn ký túc xá để chơi trò thám hiểm thử thách lòng can đảm.
Nhưng sau khi bước ra từ nhà vệ sinh, tôi thực sự nghi ngờ nơi này không sạch sẽ.
Nhất là khi nhớ lại lúc chúng tôi bước vào biệt thự, một người bạn đồng hành khác là Lý Xuyên đã nói rằng hình như cậu ấy nhìn thấy bóng người trên ban công tầng ba...
Ngay khi Trần Khả bước ra khỏi nhà vệ sinh, một tiếng hét chói tai vang lên…
"Cứu mạng! Cứu mạng với...!"
Chính là giọng của Lý Xuyên.
"Chuyện gì vậy? Mau đi xem thử!"
Trần Khả bỏ xuống một câu, nhanh chóng chạy về phía phát ra tiếng hét, tôi cũng đuổi theo sau.
Ở chỗ cầu thang, chúng tôi dừng bước, bởi vì chúng tôi nhìn thấy Lý Xuyên đang ôm cánh tay trái, lảo đảo đi xuống lầu.
Chúng tôi vội vàng chạy tới đón, hỏi:
"Sao thế này? Ai làm mày bị thương?"
Ai ngờ đâu, Lý Xuyên vừa nhìn thấy tôi đã tỏ vẻ vô cùng hoảng sợ hét vào mặt tôi:
"Chính là mày! Mày đã g.i.ế.c A Chính, mày còn giả bộ cái gì?"
2
Tôi bị câu nói của Lý Xuyên làm cho ngơ ngác, vội vàng hỏi vặn lại:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ac-quy-trong-guong/chuong-1.html.]
"Mày đang nói nhảm gì thế? Tao vẫn luôn ở tầng hai mà! Khoan đã... A Chính c.h.ế.t rồi?"
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Trần Khả bên cạnh cũng làm chứng cho tôi:
"A Tiêu vẫn luôn ở cùng tao, sao nó có thể xuất hiện trên tầng ba được? Mày có uống rượu không đấy? A Chính đâu?"
Rõ ràng, Trần Khả cũng chẳng tin những lời Lý Xuyên nói.
"Nó... nó c.h.ế.t thật rồi! Ở tầng ba, chỗ ban công ấy... Lúc tao chạy trốn không cẩn thận ngã gãy tay..."
Lý Xuyên vừa nói, vừa cảnh giác nhìn tôi, còn hỏi: "Hung thủ đó, thật sự không phải mày?"
Tôi nghiêm túc lắc đầu.
Sự kinh hoàng trên mặt Lý Xuyên càng không giấu được nữa:
"Vậy thì là... có ma! Chúng ta phải lập tức, lập tức chạy ngay!"
Trần Khả quay đầu nhìn tôi, lại quay đầu nhìn Lý Xuyên, rồi nói:
"Vậy... chúng ta xuống lầu tìm lão Trương với Chí Huy trước đã, đi, mau xuống lầu!"
Hiển nhiên Trần Khả không tin chuyện ma quỷ, càng không tin A Chính đã c.h.ế.t, nhưng có lẽ cậu ấy cảm thấy giao Lý Xuyên đang trong tình trạng này cho tôi là không thích hợp.
Vì vậy, cậu ấy che chở cho Lý Xuyên đang bị thương, vội vã đi xuống lầu.
Tôi chỉ đành đi theo phía sau.
Xuống đến tầng một, Trần Khả vừa bước vào đại sảnh vừa hét lớn:
"Lão Trương! Chí Huy! Hai cậu mau ra đây!"
Ai ngờ, kịch bản gần như y hệt thế mà lại tái diễn lần nữa.
Chí Huy chui ra từ sau chiếc ghế sofa cũ nát, chỉ vào tôi, gào lên:
"Nó! Nó g.i.ế.c lão Trương rồi! Ngay vừa nãy thôi! Nếu tao không trốn đi thì... tao cũng, tao cũng c.h.ế.t chắc rồi!"
3
Lời này của Chí Huy vừa thốt ra, đến cả Trần Khả cũng bất giác quay đầu nhìn tôi.
Lý Xuyên còn quá đáng hơn, cậu ấy cũng chỉ vào tôi, lớn tiếng hùa theo:
"Đúng thế! Tao đã nói rồi mà, chính là nó! Là nó g.i.ế.c A Chính!"
Tôi trố mắt đứng hình, kinh ngạc đến mức quên cả biện minh.
Lúc quan trọng vẫn là Trần Khả lý trí, cậu ấy nghiêm túc nói:
"Nếu bọn mày đang phối hợp chơi trò gì đó thì có thể dừng lại rồi đấy! Vì A Tiêu vẫn luôn ở cùng tao, làm sao nó có thể chạy lên tầng ba g.i.ế.c A Chính, rồi lại xuống tầng một g.i.ế.c lão Trương được? Chưa nói cái khác, cái cầu thang kia ở phía sau, bọn mày nghĩ thời gian có đủ không?"
Nghe Trần Khả nói vậy, Chí Huy dường như càng suy sụp hơn, miệng lẩm bẩm:
"A Chính, A Chính cũng c.h.ế.t rồi? Tiêu rồi... không được... chúng ta phải rời khỏi đây! Căn nhà này, căn nhà này chắc chắn có điều kỳ quái!"
Trần Khả lại nghiêm giọng truy hỏi Chí Huy:
"Im mồm! Mày bảo lão Trương c.h.ế.t rồi? Nó c.h.ế.t ở đâu?"
"Ngay tại, ngay tại chỗ nhà bếp ấy... Tao dẫn bọn mày qua đó... Bọn mày cẩn thận với A Tiêu, tao tận mắt thấy nó g.i.ế.c người đấy!"
Chí Huy vừa dẫn đường vừa nói.
Tôi thực sự là có trăm cái miệng cũng không cãi nổi.
Nhưng xét đến trải nghiệm nghi là gặp ma trong nhà vệ sinh kia, trong lòng tôi cũng bắt đầu nảy sinh nghi ngờ.
Sau khi Chí Huy dẫn chúng tôi vào bếp, chính bản thân cậu ấy lại là người đầu tiên thốt lên đầy kinh ngạc:
"Chuyện gì thế này? Lão Trương... xác của lão Trương... sao lại biến mất rồi?"
--------------------------------------------------