A Chính cũng bảo tôi:
"Tuyệt đối đừng sợ, ký ức của bọn tao thông nhau! Bất kể là phiên bản nào của bọn tao cũng sẽ hỗ trợ mày!"
Bọn họ kẻ tung người hứng, khiến đầu óc tôi rối tung rối mù.
Tôi cũng chỉ có thể nghĩ đến một việc...
[G.i.ế.c hết bọn chúng]!
Tôi thực sự định làm như vậy.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Bởi vì, thay vì cứ luẩn quẩn ở đây mãi, chi bằng chấp nhận mình là người có thể phá vỡ trình tự, là người đặc biệt nhất đi?
Để thoát khỏi đây, tôi quyết định liều một phen!
14
A Chính và lão Trương không hành động cùng tôi, bởi vì họ cũng có vòng lặp của mình, đó là thứ họ không thể phá vỡ.
Chỉ có tôi mới phá vỡ được.
Vì vậy sau khi rời khỏi phòng, tôi tiếp tục đi dọc theo lối đi hẹp về phía trước.
Và có lẽ do cơ duyên xảo hợp, tôi mò thấy một cánh cửa.
Đây cũng là một căn phòng.
Nhưng bên trong lại không có đèn.
Tôi cẩn thận bước vào.
Mới phát hiện trong căn phòng này chẳng có đồ đạc gì cả, trống trơn.
Trên bức tường đối diện cửa chỉ có treo một tấm...
Gương?
Tầm nhìn ban đêm rất kém, tôi hoàn toàn không nhìn rõ trong gương phản chiếu thứ gì.
Mà tôi thì cứ như bị thứ gì đó điều khiển, nhất quyết phải đi tới xem cho rõ.
Chân tôi từng bước từng bước tiến về phía trước.
Bóng hình mờ ảo trong gương, cũng từng bước đi về phía tôi.
Ngay khi đi đến khoảng cách có thể nhìn rõ hơn một chút, tôi mới chợt phát hiện...
Tấm gương vốn dĩ nên được gắn trên tường thế mà lại đang đặt ngay ngắn dưới đất, dựa vào tường.
Trên tường hoàn toàn không có gương!
Đó là một cái cửa sổ!
Cái bóng người đang từng bước đi về phía tôi bên kia...
Cũng không phải hình phản chiếu.
Bên kia cửa sổ, chính là bản thân tôi cũng đang chậm rãi đi về phía “tấm gương”!
Một "tôi" khác.
Hóa ra là vậy.
Cuối cùng tôi cũng hiểu, lúc đó là chuyện gì xảy ra rồi.
"Mày phải g.i.ế.c hết bọn chúng."
Tôi nói với nó câu này, câu nói có lẽ sau này sẽ ảnh hưởng đến mọi hành động của nó.
Nó đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn quanh bốn phía.
Còn tôi thì không.
Tôi chỉ chăm chăm nhìn nó.
Sau đó, nó nhìn thấy tôi.
Nó sợ c.h.ế.t khiếp, quay đầu bỏ chạy!
Tôi thở hắt ra, cúi xuống nhặt tấm kính dựa ở góc tường lên, lắp lại vào ô cửa sổ này.
Có điều, ngay khoảnh khắc nhìn vào gương, tôi vẫn giật mình thon thót...
Trong gương, thế mà lại là một con quái vật lông lá!
Nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, hình ảnh phản chiếu lông lá đó cũng biến mất, tôi lại nhìn thấy chính mình trong gương.
Chuyện gì vậy? Mình lại hoa mắt rồi sao?
Tôi còn nghe thấy tiếng bước chân ở phía bên kia bức tường, đó là bước chân của Trần Khả phải không?
Là Trần Khả mà tôi phải g.i.ế.c.
Quả nhiên tôi không phải do ma xui quỷ khiến mới vào đây, mà là định mệnh.
Bởi vì, tôi đã nắm rõ thời điểm Trần Khả lên tầng ba rồi.
Tôi chỉ cần đến kịp là được.
15
Sau khi nắm được thời điểm, tôi không chỉ đến kịp, mà thậm chí còn mai phục sẵn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ac-quy-trong-guong/chuong-6.html.]
Ngay tại căn phòng trên tầng ba đó.
Trần Khả cầm đèn pin, ung dung bước vào...
Còn tôi thì như mãnh hổ bất ngờ lao ra, đè nghiến cậu ấy xuống sàn nhà!
Đèn pin rơi xuống đất, hình như bị hỏng, cứ chớp tắt liên hồi.
Còn hai tay tôi, chẳng cần ánh sáng cũng có thể siết chặt cổ cậu ấy, khiến cậu ấy từ đầu đến cuối không phát ra được chút tiếng động nào.
Trần Khả giãy giụa chưa được bao lâu thì tắt thở.
Còn tôi cũng vì g.i.ế.c một người thô bạo và thành thục như vậy mà tinh thần trở nên hưng phấn hơn.
Tôi vừa bước ra khỏi phòng vừa lẩm bẩm một câu:
"G.i.ế.c hết bọn chúng, phải g.i.ế.c hết bọn chúng..."
Giọng tôi khàn đặc, thậm chí có chút thần kinh.
Bởi vì tôi phải lập tức xuống lầu, tiếp tục g.i.ế.c Lý Xuyên và Chí Huy.
Tôi đi cầu thang phụ phía sau xuống tầng một.
Vừa đúng lúc đó, Lý Xuyên và Chí Huy đang cố gắng mở cửa chính, muốn rời khỏi đây.
Nhưng cửa tuyệt đối không mở được, bởi vì họ là những vong hồn bị nhốt ở đây.
Tôi lặng lẽ đi tới.
Trong bóng tối, cũng chẳng có gì bất ngờ khi hai bóng người lao ra...
A Chính và lão Trương.
Bọn họ phát hiện ra tôi.
Nên bọn họ không giống như lần trước, trực tiếp g.i.ế.c Lý Xuyên và Chí Huy.
Mà là xông lên, mỗi người khống chế một người từ phía sau, đè họ xuống sàn nhà.
Sự việc trong vòng lặp đã bị thay đổi rồi.
Trình tự, cũng đang bị thay đổi.
Lý Xuyên và Chí Huy đều rất hoảng loạn, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
Sau đó, họ nhìn thấy tôi đang hùng hổ đi tới.
Lão Trương một tay đè Lý Xuyên, tay kia ném qua một con d.a.o găm.
Tôi nhặt d.a.o găm lên, mặc kệ Lý Xuyên đang nói gì, cắm phập con d.a.o vào cổ cậu ấy.
Sau đó quay người, cắt đứt cổ Chí Huy.
Làm xong tất cả những việc này, tay tôi thế mà không hề run rẩy.
Tôi không sợ nữa, không những không sợ, tôi thậm chí còn cảm thấy sự g.i.ế.c chóc này... có chút thú vị.
A Chính và lão Trương cũng đứng dậy.
Tôi hỏi bọn họ:
"Tiếp theo thì sao? Chạy kiểu gì?"
Lão Trương trầm ngâm trả lời:
"Đến một nơi không thuộc về căn biệt thự này..."
Tôi ngớ người, hỏi lại:
"Nơi nào? Mày nói rõ ràng được không?"
Lão Trương lại giải thích:
"Mày quên rồi sao? Căn biệt thự này vẫn luôn chỉ có hai tầng, từ tầng ba trở lên... thực ra đều không tồn tại!"
Tôi bừng tỉnh đại ngộ.
Đúng vậy, tôi chợt nhớ ra, trong tài liệu ở căn phòng kia hình như có nhìn thấy một từ:
"Biệt thự hai tầng".
Hóa ra là thế.
Hóa ra căn biệt thự này, không có tầng ba...
16
Lão Trương và A Chính dẫn tôi từ lối đi trong khe hở leo lên tầng ba.
Sau đó chúng tôi cứ đi về phía Đông, cuối cùng đến một căn phòng lớn.
Phía Đông, hướng về mặt trời.
Quả thực giống nơi sẽ có ánh sáng.
Nhưng căn phòng này lại tối om như mực.
Lão Trương nôn nóng nói:
"A Tiêu, mày nhắm mắt lại, rồi nghe đi."
--------------------------------------------------