Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ÁI THÊ NƠI TIM CHÀNG THÁM HOA LANG

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thực lòng mà nói, ta chẳng nghĩ ngợi nhiều về chuyện tin hay không tin, nhưng ta biết rõ tính tình của hai vị biểu ca, và Tống Thiên Hồi - người trầm mặc như khúc gỗ này, chắc chắn không thể đi trộm đồ của người khác.

Hơn nữa, cây bút hỏng mà biểu ca vứt đi, đối với hắn có lẽ vẫn là một thứ quý giá, vì vậy hắn mới giữ lại.

Khi ta nói xong, ánh mắt Tống Thiên Hồi nhìn ta dường như sáng lên một chút, ta thầm nghĩ: Quả nhiên tặng bút là đúng, hắn chắc chắn đã cảm động.

Ta thuận thế nói ra mục đích của mình, nhưng vẫn khéo léo vòng vo:

"Tống Thiên Hồi, ta có mấy bài tập khó lắm, tiên sinh bảo ngươi thông minh, nên ta đặc biệt đến kiểm tra xem ngươi có làm được không."

"Ngươi cứ làm xong, ngày mai đặt ở dưới án thư của ta là được, nhớ đừng nói với ai, mấy bài khó thế này ta chỉ cho ngươi xem thôi."

Thực ra, câu nhắc nhở này là dư thừa, vì với tính cách của Tống Thiên Hồi, hắn tuyệt đối sẽ không buôn chuyện với người khác.

Nói xong, ta vui vẻ rời đi.

Hôm sau, sau giờ học, ta tìm thấy trong tập sách dưới án thư của mình một bài tập viết chỉnh chu, đều đặn, khiến ta vui mừng khôn xiết.

Đúng lúc đó, mũi ta ngửi thấy mùi hương của bánh quế hoa.

Tay ta sờ vào ngăn nhỏ dưới án thư, quả nhiên tìm thấy một gói giấy dầu nhỏ, mở ra thì thấy bên trong là bánh quế hoa thơm ngọt, loại bán tại tiệm ngon nhất ở thành Vân An.

Nhị biểu ca của ta không biết bằng cách nào, giống như có cái mũi của chó săn, ngửi thấy mùi thơm liền nhìn thấy bánh trong tay ta, lớn tiếng hỏi:

"Chu Dung, cữu phụ nói chưa làm xong bài tập nên người không mua bánh quế hoa cho muội, bánh này từ đâu ra?"

Nói rồi, hắn cười nhăn nhở bước lại gần:

"Đưa đây, chia cho biểu ca một ít."

Ta đập mạnh tay xuống bàn, khiến hắn khựng lại, rồi quay đầu le lưỡi trêu hắn, sau đó ôm bánh và bài tập mà chạy ra ngoài.

Hôm đó, ta chép lại bài tập mà Tống Thiên Hồi đã làm, khi phụ thân xem xong, ông cười đến nỗi híp cả mắt, không ngớt lời khen ta tiến bộ. Những yêu cầu ta đưa ra đều được ông đồng ý hết.

Ông xoa đầu ta một cách dịu dàng, nói:

"A Dung, phụ thân chẳng yêu cầu gì nhiều, nhưng con gái nhà người ta đọc sách là có lợi, sau này mới hiểu lý lẽ. Huống hồ, con tính tình nghịch ngợm, đọc sách cũng giúp con tĩnh tâm hơn."

Mấy ngày sau, ta cầm cái ma hạc lạc mà phụ thân mua khoe khắp nơi với các tiểu thư con nhà đồng liêu của ông. Trong đó, có một chiếc ma hạc lạc thiết kế đặc biệt xinh đẹp, ta cảm thấy nó có chút giống ta, vì vậy luôn mang theo bên mình. Nhị biểu ca từng mấy lần muốn xin ta chiếc đó nhưng ta đều từ chối.

Từ sau chuyện này, dường như ta và Tống Thiên Hồi ngày càng thân thiết hơn.

Mỗi khi phụ thân nhờ tiên sinh giao bài tập cho ta, ta đều mang bài đến tìm Tống Thiên Hồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ai-the-noi-tim-chang-tham-hoa-lang/5.html.]

Ban đầu, hắn luôn sẵn lòng giúp ta làm bài, nhưng một lần, hắn đột nhiên nói:

"Đây là bài tập của ngươi, ngươi nên tự làm. Nhưng ta có thể dạy ngươi."

Có lẽ mục đích của ta ngày càng rõ ràng, nên hắn nhận ra cũng không có gì lạ.

Nhưng tính ta vốn kiêu ngạo, tất nhiên không chịu cúi đầu nhờ vả, chỉ bực bội nói:

"Không giúp thì thôi, ta sau này không đến tìm ngươi nữa!"

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Hôm đó, ta giận dỗi rời đi, nghĩ rằng không nhờ được hắn thì ta tìm người khác. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy không ai đáng tin cậy, tất cả đều có khả năng để lộ chuyện với phụ thân. Đêm ấy, ta bỗng thấy hối hận, cảm giác thái độ mình ban ngày đáng ra nên mềm mỏng hơn một chút.

Hôm sau, ta nghĩ cách làm sao để hắn đồng ý giúp ta lần nữa. Nhưng khi mở tập sách, ta lại thấy bài tập đã được làm sẵn bên trong, khiến ta sững người.

Ta len lén liếc nhìn về phía góc lớp, thấy Tống Thiên Hồi đang ngồi thẳng lưng, chăm chú viết thứ gì đó.

Lòng ta bỗng ấm áp lạ thường, nghĩ thầm: Tên này miệng thì nói cứng, nhưng đúng là người trọng nghĩa khí.

Điều khiến ta bất ngờ hơn là, trong ngăn nhỏ vẫn có một gói giấy dầu nhỏ, bên trong là bánh quế hoa, còn ấm nóng.

Tan học, ta mang bánh đến sân của Tống Thiên Hồi. Nhìn thấy hắn đứng dưới cây quế, vẻ mặt đờ đẫn, giống hệt lần đầu tiên ta gặp hắn.

Ta định hù hắn một chút, nhưng hắn lại không giật mình, chỉ quay lại, ánh mắt bình thản nhìn ta.

Lúc ấy, ánh mắt hắn lại có chút dịu dàng hiếm thấy.

Ta và hắn ngồi trên bậc thềm trong sân, ta mở bánh quế hoa ra, chia cho hắn. Hắn lắc đầu, không nhận, ta liền tự mình ăn:

"Tống Thiên Hồi, cảm ơn ngươi đã làm bài giúp ta."

Hắn lại lắc đầu, khẽ nói:

"Chu thúc thúc là vì muốn tốt cho ngươi, sau này ngươi nên tự mình làm bài."

"Không nghe, không nghe, ta không nghe!"

Thấy hắn định giảng đạo lý, ta vội lắc đầu nguầy nguậy, rồi đứng lên định bỏ đi.

Nhưng Tống Thiên Hồi giữ lấy tay ta. Ta quay lại, thấy hắn cúi đầu, dáng vẻ u ám hơn mọi ngày.

Hắn khẽ nói, giọng nhẹ như gió:

"Chu Dung, ngươi có thể... ở lại với ta một chút không?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ÁI THÊ NƠI TIM CHÀNG THÁM HOA LANG
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...