1
Vào ngày Rằm tháng Bảy, tôi nhận được điện thoại của Tiêu Nam.
Trong điện thoại, giọng anh ta vô cùng khẩn cấp.
“Lưu Vũ, giúp tôi với. Bạn gái cũ của tôi c.h.ế.t rồi, định hỏa táng tối nay, cậu giúp tôi trang điểm cho cô ấy đi.”
“Tiêu Nam, tôi đã nghỉ việc này nửa năm rồi.”
Tôi tên là Lưu Vũ, 26 tuổi, tốt nghiệp ngành mai táng, trước đây vẫn luôn làm nhập liệm sư. Nhưng một năm trước, tôi đã xin nghỉ việc, rời bỏ ngành này, giờ đang chạy taxi công nghệ, sống qua ngày đoạn tháng.
Tôi kể vài cái tên đồng nghiệp, nhưng đều bị anh ta ngắt lời.
“Tôi đã gọi hết rồi, không ai chịu nhận làm hôm nay. Anh em một đời, giúp tôi với, tôi thật sự... thật sự không còn cách nào khác mới phải tìm cậu.”
Tôi liếc nhìn ngày tháng, lúc này mới nhận ra hôm nay là Rằm tháng Bảy.
Nghề nhập liệm sư của chúng tôi có một quy tắc bất thành văn, ngày Rằm tháng Bảy này là ngày cửa âm phủ mở, những người làm nghề ma chay ít nhiều cũng kiêng kỵ một chút.
Lúc đó sư phụ đã nói, nếu có thể không nhận việc thì đừng nhận, còn nếu nhất định phải làm, thì phải cố gắng hết sức làm cho thật tốt, bởi vì rất có thể người mà bạn đang 'trang điểm', đang đứng một bên nhìn chằm chằm vào bạn.
Tôi hỏi có chuyện gì, Tiêu Nam nói trong điện thoại không rõ ràng, anh ta nghẹn ngào nói bạn gái đã quen mấy năm qua đời, theo phong tục quê nhà cô ta, hôm nay nhất định phải hỏa táng.
Giọng anh ta nghe có vẻ kiệt sức, có lẽ là đã mấy ngày không ngủ.
Tôi từ chối hết lần này đến lần khác nhưng cuối cùng vẫn không chịu nổi. Tiêu Nam là bạn cùng phòng đại học của tôi, một thiếu gia nhà giàu, trước đây chúng tôi cũng thường xuyên chơi cùng nhau, ở đại học tôi cũng thường được anh ta chăm sóc, nợ không ít ân tình.
Nợ ân tình cuối cùng vẫn phải trả.
“Được rồi, nói địa chỉ đi, tôi qua ngay đây.”
Mặc dù nói vậy, nhưng trong lòng tôi vẫn không tự tin, dù sao cũng đã nửa năm không làm nghề này rồi, chỉ sợ tay nghề bị cứng.
2
Tôi đến một nhà tang lễ ở phía Đông thành phố. Theo lý mà nói, tổ chức tang lễ ở đây đều phải dùng nhân viên nội bộ của họ, nhưng thứ nhất hôm nay là ngày đặc biệt, thứ hai chắc là gia đình Tiêu Nam đã bỏ ra không ít tiền, nên mọi thứ đều có thể linh động.
Quan trọng là họ đều biết tôi.
“Ồ, Tiểu Vũ đấy à, hôm nay cậu tới à?” Lão Vương không hiểu nhìn tôi.
“Đến xem qua, đám tang của bạn.” Tôi định nói lảng sang chuyện khác.
“Ồ ồ, sư phụ của cậu dạo này sức khỏe thế nào?”
“Sư phụ vẫn ổn, sống thoải mái hơn chúng cháu nhiều, nghỉ hưu ở nhà dưỡng lão rồi.”
Bảo vệ Lão Vương đã làm ở đây ba mươi năm, hầu hết người trong ngành chú ấy đều biết. Tôi cười cười, từ trong túi rút ra cả bao thuốc lá, nhét vào túi chú ấy. Chú ấy l.i.ế.m môi, rút một điếu trả lại cho tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/am-duong-nhap-liem-nhan/chuong-1.html.]
Tôi ngẩn ra, suýt nữa quên mất còn có chuyện này.
“Không cần không cần. Cháu chỉ đến thắp hương thôi. Không làm gì đâu.”
“Cứ cầm lấy đi, nhỡ đâu cần.” Chú ấy cười toe toét, lộ ra hàm răng hư hại.
Tôi nhận điếu thuốc, cài sau tai, không nói thêm gì, đi thẳng vào đại sảnh. Tiêu Nam thấy tôi thì ôm chặt lấy. Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, chắc là đã thức trắng đêm.
Xung quanh ngoài anh ta ra còn có một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi. Tiêu Nam nói với tôi đó là anh trai của cô gái.
“Đúng là anh em tốt, tôi biết ngay cậu sẽ giúp tôi mà.”
Tôi cười gượng, nhưng vừa bước vào đây đã thấy hơi hối hận, hôm nay thật sự không nên đến.
Trước cửa phòng trang điểm, Tiêu Nam dừng bước. Tôi hít một hơi thật sâu, đẩy cửa đi vào.
Vừa mới bước vào, nhìn thấy cảnh tượng đầu tiên, tôi đã theo bản năng bịt miệng lại.
Trên bệ đặt t.h.i t.h.ể là một xác nữ đang nằm, toàn bộ phần thân trên tan nát, gương mặt chỉ còn lại một nửa, hơn nữa là một nửa bị cắt xéo.
Phần dưới bên trái còn dính liền với miệng coi như tương đối nguyên vẹn, nhưng môi cũng đã rụng mất nửa, chỉ còn một dải da nối liền.
Phần bên phải lộ ra nửa đầu, mắt, mũi, cơ thịt đều vương vãi trên chiếc đĩa bạc bên cạnh.
Tôi ngồi xổm xuống đất, để bản thân bình tĩnh lại.
“Sao lại thành ra thế này?”
“Xe, tai nạn xe.”
Cách cánh cửa, giọng nói mơ hồ của Tiêu Nam nhàn nhạt truyền đến.
Tôi cứng rắn mặc bộ đồ bảo hộ màu xanh, ngón tay lướt qua lướt lại trên các dụng cụ, bao gồm chỉ khâu, d.a.o mổ, d.a.o cắt.
Tôi lấy điện thoại ra, đặt nằm ngang trên bệ, tự nhủ, cứ coi như đây là lần cuối cùng, là trả hết ân tình rồi.
Cầm d.a.o lên, tôi mơ hồ cảm thấy một luồng khí lạnh, bên ngoài chợt vang lên tiếng bước chân lộn xộn.
“Tiêu Nam, yên lặng chút đi.”
Tôi khẽ quát lên một tiếng, rồi tiếng động cũng biến mất.
Tôi dùng nhíp gắp miếng cơ mặt lớn nhất ở bên má phải của t.h.i t.h.ể nữ, tay trái bắt đầu khâu. Đối diện là di ảnh của cô gái lúc sinh thời, nói thật là rất trẻ, rất xinh đẹp.
Hơi giống Hứa Tiêu một chút.
Từng chút một, kim chỉ khâu vá từng mảnh thịt vụn lại với nhau, cả khuôn mặt cũng dần dần trở nên rõ ràng hơn.
--------------------------------------------------