Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Anh Đến Như Nắng Mai

Chương 82

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

cô đem khăn tắm và đồ dùng rửa mặt để vào phòng tắm, nhìn về phía Tưởng Xuyên đang đứng dựa vào cửa, nói: “Tôi về phòng đây, anh tự lo liệu nhé.”

Tự lo liệu?

Tưởng Xuyên cười khẽ.

Tần Đường không hề để ý đến anh, xoay người chuẩn bị rời đi.

Trong nháy mắt lại bị người phía sau đè vai lại, dùng sức vặn người, thân thể lại theo quán tính xoay một cái, bị người ta kéo trở về.

Tưởng Xuyên hai chân bắt chéo, thậm chí tư thế cũng chưa hề thay đổi, dùng một tay ôm cô.

Trái tim Tần Đường loạn nhịp, vài giây sau mới ngửa đầu nhìn anh: “Đừng….”

“Đừng có được một tấc lại muốn tiến một thước.” anh nói nốt câu nói đang dang dở của cô, “anh biết.”

Tần Đường cúi đầu.

Tưởng Xuyên đưa tay nhẹ nhàng luồn qua mái tóc cô, ngón tay nhẹ nhàng cọ qua khóe môi cô, xẹt qua gương mặt, tiến về phía lỗ tai trắng trắng, khẽ nhéo một chút.

Lỗ tai cô nhanh chóng đỏ lên.

Tưởng Xuyên hít sâu mọt hơi, cúi đầu, hôn lên trán cô.

cô ngoan ngoãn không nhúc nhích.

Tưởng Xuyên cúi đầu, dán sát vào lỗ tai cô, thấp giọng cảnh cáo: “Buổi tối đi ngủ nhớ đóng kĩ cửa, có sói đấy.”

Tần Đường: “....”

cô quả thực là đã dẫn sói vào nhà mà.

……………

Sau khi Tần Đường về phòng mình liền không bước ra nữa, thực sự khóa cửa rất chặt.

Tưởng Xuyên tắm xong, vì cũng chẳng có ai nên chỉ quấn một cái khăn tắm ngang hông. anh đi đến ban công hút thuốc.

Khu chung cư này nằm ở vị trí tốt nên tầm nhìn cũng rất tốt. Hai tay anh chống lên lan can, quan sát thành phố phồn hoa.

đã rất lâu rồi anh không ngốc ở một thành phố phồn hoa náo nhiệt như vậy rồi. Mấy năm nay, ngoại trừ công việc ở Tây An, đi đi lại lại vận chuyển đồ, phần lớn thời gian đều ngốc ở nghĩa trạm, một tháng chỉ có hai chuyến đi vào trong núi, đi một chuyến tầm hai ba ngày rồi lại trở về.

không có nhiệm vụ, không có cuộc sống về đêm, cũng không có phụ nữ.

một cuộc sống mà ở trong mắt người khác chỉ là một sự buồn chán tẻ nhạt.

Tưởng Xuyên nghịch di động trong tay, phát hiện có hai cuộc gọi nhỡ, vì lúc nãy trong buổi đấu giá để chế độ im lặng nên anh đã không để ý.

Nhìn thời gian, là lúc anh và Tần Đường đang hôn nhau.

Tưởng Xuyên gọi lại cho Tào Thịnh.

Tào Thịnh rất nhanh liền bắt máy: “Sao lâu như vậy mới gọi điện lại thế?”

“Có việc.” Tưởng Xuyên nhả khỏi thuốc, “Mấy hôm nay chắc là Khương Khôn phải về

rồi.”

“Vậy còn anh thì sao? Ở lại đây hay là trở về?”

“Tôi về.”

“Được. Vậy tôi sẽ tiếp tục theo dõi tình huống bên này, anh về thì hãy liên hệ với Tào Nham, tôi đã nóiqua với nó rồi, nó sẽ đến tìm anh.”

Tưởng Xuyên bỗng nhiên cười ra tiếng: “Đội trưởng Tào, tôi đã sớm không phải cấp dưới của anh nữa rồi. anh hô to gọi nhỏ với những người khác, muốn họ phối hợp với tôi mà không sợ họ không phục sao?”

Tào Thịnh nén lại tức giận, thở dài một tiếng: “Tào Nham là em trai tôi, còn có vài người đều là cộng sựvới anh, cũng rất rõ năng lực của anh. Phối hợp với anh là do họ tự nguyện.” anh ta dừng lại một chút: “Tưởng Xuyên, sau khi vụ án này kết thúc, anh có công, tôi sẽ xin với cấp trên, cho anh được khôi phục cảnh tịch.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/anh-den-nhu-nang-mai/chuong-82.html.]

Tưởng Xuyên im lặng vài giây, sau đó tự giễu nói: “anh cũng chưa hỏi xem tôi có đồng ý khôi phục nữa không kìa.”

“anh không muốn?” Tào Thịnh kinh ngạc, anh ta cho rằng Tưởng Xuyên tích cực như vậy là vì muốn khôi phục cảnh tịch.

Tưởng Xuyên cười cười, không trả lời.

Tào Thịnh cũng không đoán được anh đang nghĩ gì, lại nói: “Triệu Kiến Hòa bên kia anh không cần lo, đã có người theo dõi hắn rồi.”

“Tôi biết rồi.”

“Tưởng Xuyên.” Tào Thịnh nói: “Lo cho mạng mình tốt vào.”

hiện giờ anh đã không phải là thành viên của cảnh đội nữa rồi nên có c.h.ế.t cũng không được tính là liệt sĩ.

Tưởng Xuyên mím môi, nhìn chằm chằm cửa chính phỏng ngủ: “Tôi biết rồi.”

Cúp điện thoại, anh xoay người chuẩn bị về phòng ngủ.

Lúc đi qua tủ âm ở phòng khách, ánh mắt anh lại nhìn thoáng qua mấy mô hình trên đó, chợt một âmthanh rất nhỏ vang lên, Tưởng Xuyên quay đầu lại nhìn.

----------------

Tần Đường kéo ra một khe cửa, khuôn mặt trắng thuần không son phấn đối diện anh, bốn mắt nhìn nhau, khe cửa nhanh chóng kéo lại nhỏ hơn một chút, nhưng chỉ nửa giây sau, lại mở ra.

cô nhìn anh: “Chúc ngủ ngon.”

Tưởng Xuyên nguy hiểm hạ mắt.

Tần Đường lập tức đóng cửa vào, khóa trái lại.

Nín cửa dựa vào cửa lắng nghe động tĩnh bên ngoài, sau khi nghe được tiếng đóng cửa rất nhỏ, mới nhẹ nhàng thở ra.

Trở lại trên giường, cô lấy tay che mặt.

Hy vọng quyết định hôm nay là đúng.

………….

Tưởng Xuyên nằm ở trên giường, nhưng lại không hề buồn ngủ.

Trong lòng có chút bực bội, nhớ tới lời nói của Hạ Tòng An, nhớ tới mấy mô hình kia, cuối cùng nhớ tới nụ hôn với cô lúc trước. Tiếng kêu nhỏ như tiếng mèo kêu, ngọt ngào mềm mại, đôi mắt ướt át trong suốt, cả lỗ tai nhỏ trắng trắng nữa. cô lại còn đang ở ngay cách vách, không một chỗ nào không khiến dòng m.á.u lang sói trong người anh sôi trào.

sự xúc động khắc chế lúc trước đã sớm không còn trói buộc, xông thẳng xuống dưới, khiến th*n d*** khó chịu không thôi.

anh cắn chặt răng, siết chặt tay.

Loại việc này không phải chưa làm bao giờ, nhưng chẳng qua bây giờ cô đang ở ngay cách vách mà lại phải làm loại chuyện này nên có chút không cam lòng.

Xoay người vài cái nhằm thay đổi sự chú ý nhưng không những không khiến sự xúc động kia suy giảm mà trái lại lại càng mãnh liệt.

Vài phút sau, anh rốt cuộc không nhịn được nữa, nằm thẳng ra, đưa tay xuống…

Nếu không giải quyết được vấn đề này thì đêm nay anh chắc chắn cũng khỏi cần ngủ luôn rồi.

Đến lúc kết thúc, gân xanh trên trán anh đều hiện cả lên, rên ra tiếng.

một lát sau, hô hấp mới dần vững vàng lại. Tưởng Xuyên ngồi dậy, nhíu chặt mày, sờ đến bao thuốc trên bàn, lấy một điếu nhét vào miệng rồi châm thuốc, hung hắng hít sâu một hơi, sự bực bội trong lồng n.g.ự.c theo làn sương khói chậm rãi tan đi.

Trần Kính Sinh đúng không?

anh không tin, Tưởng Xuyên anh còn không bằng một người chết.

Sơm muộn gì cả trái tim và thân thể của anh đều sẽ thuộc về anh.

Khi đó mới đủ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Anh Đến Như Nắng Mai
Chương 82

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 82
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...