Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Anh Đến Như Nắng Mai

Chương 84

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khương Khôn có lẽ đã biết thân phận thật của anh, chẳng qua hắn cũng khinh thường việc so đo với một người đã bị hủy đi cảnh tịch, không muốn dẫn lửa thiêu thân.

Nhưng cũng có thể hắn ta vẫn chưa biết, nếu không mấy năm qua anh cũng sẽ không an ổn đến vậy.

Tưởng Xuyên tay đút túi quần, nói: “Đợi tôi đi thay quần áo.”

anh vẫn còn đang mặc bộ đồ của ngày hôm qua.

Triệu Phong nghe vậy cười: “Được. Nhưng cũng không cần quá cầu kì, anh Khương chỉ muốn ăn với anhmột bữa cơm mà thôi.”

Tưởng Xuyên không đáp, xoay người lên lầu, sau khi nhắn tin cho Tào Thịnh liền thay quần áo rồi đixuống.

Tưởng Xuyên và Triệu Phong ngồi ở ghế sau. Triệu Phong chỉ cười, không nói chuyện.

anh và Triệu Phong không tính là thân quen, anh chỉ biết đây là người đã đi theo Khương Khôn nhiều năm. Những người thân tín bên cạnh Khương Khôn hết người này đến người khác ngã xuống, mất khoảng 3, 4 năm Triệu Phong mới leo lên được vị trí như hôm nay, được thường xuyên ở bên cạnh Khương Khôn.

Thời gian này không phải giờ ăn nên trong quán cơm rất yên lặng, chỉ có người phục vụ đi đi lại lại. Khương Khôn ngồi ở ngay sườn ghế lô đầu tiên. Tưởng Xuyên đi theo Triệu Phong vào.

đi tới cửa, Tưởng Xuyên nói: “Tôi đi vệ sinh.”

Triệu Phong liếc nhìn anh một cái: “Tôi chờ anh ở cửa.”

Tưởng Xuyên vừa đi vừa thầm nhớ đường, lúc đi qua phòng vệ sinh nữ, dư quang dường như nhìn thoáng qua được một bóng hình quen thuộc. anh dừng lại, nhìn vào bên trong nhưng người nọ đã lắc mình đi vào, ngay cả một bóng hình cũng không nhìn thấy.

Tưởng Xuyên bật định vị lên, sau đó trở lại phòng bao.

Triệu Phong nhìn anh, đẩy cửa gỗ màu đỏ ra, Khương Khôn đang ngồi ở bên trong, bên cạnh còn có mấy người khá quen mắt, là những người mua ở buổi đấu giá tối qua. Khương Khôn cười, chỉ vào Tưởng Xuyên: “Tưởng Xuyên, tối hôm qua cũng ở buổi đấu giá.”

“Tưởng tiên sinh thật đúng là một người rất đẹp trai, muốn không nhớ rõ cũng khó.” một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi khẽ mỉm cười nói.

“Nhưng, hình như tối qua Tưởng tiên sinh hình như không giơ bảng thì phải? Hay là do tôi nhớ lầm?”

Những người đang ngồi đều là những nhà từ thiện có tiếng, tối hôm qua đều mua được những vật phẩm khác nhau.

Tưởng Xuyên kéo ghế thoải mái ngồi xuống: “Nhớ không lầm đâu, tối hôm qua tôi không mua gì cả.”

Khương Khôn cười: “Quan trọng là có mặt, những cái khác đều không đáng nói. Chỉ cần có tấm lòng là đủ rồi.”

“Đúng đúng, tối hôm qua có rất nhiều người, vật phẩm lại chỉ có hơn 20 món, những người không mua được thứ gì cũng chiếm đến hơn một nửa rồi.”

Mọi người lập tức phụ họa theo.

Tưởng Xuyên không nói nhiều, ngồi nghe trong chốc lát lập tức hiểu ra được ý tứ trong đó.

đang ngồi nói chuyện, thì có một người đàn ông tên là Trần Nguyên nói muốn quyên tiền để xây dựng một trường tiểu học Hy Vọng cho vùng núi chỗ huyện Giai bên kia nhưng lại không đủ năng lực nên hy vọng mọi người ở đây có thể giúp đỡ một phần sức lực nhỏ bé.

Vừa nói đến tiền, sắc mặt của những người ở đây liền thay đổi. Tối hôm qua vừa vung ra một khoản, giờ lại ném ra một khoản nữa, quả thực chính là đang giật lông trên người bọn họ mà.

Thế là một đám người liền bắt đầu đánh Thái Cực, nhưng lại không hề đả động gì đến chuyện quyên tiền.

Cuối cùng Khương Khôn cười: “Được, vậy hãy tính một phần cho tôi đi.”

hắn ta nói xong liền nhìn về phía Tưởng Xuyên: “Còn anh thì sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/anh-den-nhu-nang-mai/chuong-84.html.]

Ngón tay Tưởng Xuyên đặt trên đùi khẽ gõ, khóe miệng cong lên, nói: “Vừa vặn tối hôm qua không mua được gì, tiền vẫn còn ở trong túi.”

Trần Nguyên nghe vậy cười sảng khoái: “Được.”

Bữa tiệc kết thúc, mọi người bắt đầu lục tục rời đi.

Khương Khôn nhìn về phía Tưởng Xuyên, đứng lên, vỗ lên vai anh: “Có còn nhớ Lâm Hạo không?”

Tưởng Xuyên cắn chặt răng, quai hàm căng ra trong yên lặng, lạnh nhạt nói: “Nhớ.”

“thật là đáng tiếc, vốn là người mà tôi tin tưởng nhất. đang yên đang lành thì…. Lúc đó gặp chuyện cùng với cậu, nhưng cậu thì mạng lớn, vẫn còn sống.” Khương Khôn cười nhạt, “Lúc trước đ.â.m vào các anh là mấy người trẻ tuổi, cậu có biết là ai không?”

“Chỉ là không may gặp phải bất trắc mà thôi.” Tưởng Xuyên mặt không đổi sắc nói.

Khương Khôn hừ một tiếng, “Đúng là như vậy.”

Tưởng Xuyên mím môi: “Nếu không có việc gì thì tôi đi trước.”

Khương Khôn v**t v* chiếc nhẫn ngọc trên ngón cái, cười: “Cũng được, dù sao trở lại Tây An thì chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian để gặp mặt.”

Tưởng Xuyên cười một cái đáp trả, rồi xoay người rời đi.

………

Đứng dưới ánh mặt trời chói chang, nắm tay đang siết chặt của Tưởng Xuyên dần được buông lỏng.

sự cố năm đó rốt cuộc là ngoài ý muốn, hay là có người….

Đến bây giờ cũng không rõ.

Cả đời này anh cũng không thể quên ngày hôm đó….

trên con đường gập ghềnh lầy lội hiểm trở ở trên Trấn Ba kia, mưa to gió lớn nhuộm đen cả sắc trời, anh lái xe mang theo Lâm Hạo đang trọng thương đi tới bệnh viện trên huyện.

Mưa to như trút nước, mưa trắng xòa cả trời, đến mức không nhìn rõ cả đường đi.

Mưa như thế, đường đi thì gập ghềnh, tất cả đều không thích hợp để lên đường, nhưng nếu không đi, Lâm Hạo sẽ mất mạng. Tưởng Xuyên cắn răng, cẩn thận trong mưa to bão táp đi trên con đường đó.

Khi đó toàn bộ tâm tư của anh đều đặt cả trên người Lâm Hạo. trên người anh ta có manh mối quan trọng mà anh cần.

Nếu anh ta chết, mọi nỗ lực cố gắng của mọi người trong khoảng thời gian này đều trở nên vô ích.

anh đã không còn nhớ rõ chiếc xe kia lao tới như thế nào, chỉ nhớ hai chiếc xe cùng nhau điên cuồng lăn xuống vực, từ phía đối diện, tiếng hét chói tai của một cô gái cắt ngang qua phía chân trời.

Có hai âm thanh vang lên.

Tưởng Xuyên đầu óc trống rỗng, chỉ kịp hét lên: “Lâm Hạo!!!”

Đến khi anh bò được từ trong xe ra, kéo Lâm Hạo ra, thì trên người anh ta đã chồng chất vết thương, không còn hơi thở.

anh nằm vật trên mặt đất trong chốc lát, sau đó bất chấp vết thương trên người cùng sự đau đớn từ trên đùi truyền đến, bò về phía chiếc xe việt dã màu đen kia, ôm cô gái ngồi ở ghế phụ ra. Má cô gáidính đầy bùn đất và m.á.u me, bị nước mưa gột rửa thành một mớ hỗn độn. Tóc dài dính vào hai bên mặt, không nhìn rõ dáng vẻ, chỉ lộ ra làn da trắng bệch.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Anh Đến Như Nắng Mai
Chương 84

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 84
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...