Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ảnh Gia Đình

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

01

Năm tôi lên năm, mẹ ruột tôi mang thai.

Ba ruột định ném tôi xuống sông để không phải chịu phạt.

Con sông đó đã nhấn chìm sinh mạng của rất nhiều bé gái.

Mẹ nuôi lấy ra hai trăm đồng nhận tôi về nuôi.

Ba ruột cười nhe răng đếm tiền.

Mẹ ruột vuốt bụng chế giễu bà ấy: "Bỏ ra nửa năm tiền lương để mua một con bé ngốc, chắc con đ-ĩ ng-u này là gà mái không biết đẻ trứng rồi."

Hai người rất sợ mẹ nuôi đổi ý, đếm tiền xong là chuồn khỏi lò gạch ngay.

Tết sắp đến, công nhân lò gạch đã về quê hết.

Chỉ còn một mình bà ấy và ba nuôi trông coi lò gạch.

Ba nuôi là người đàn ông dữ nhất trong lò gạch.

Quả đ.ấ.m to như cái nồi.

Lông mày ông ấy dựng ngược lên, hung dữ nói: "Ném đồ ngốc này ra ngoài. Nếu không á, tôi đánh ch-ết cô."

02

Tôi sợ ch-ết khiếp.

Lúc tôi mới sinh, ba ruột đã định ném tôi vào chậu nước dìm ch-ết.

Một thầy bói đi ngang qua đã ngăn ông ta lại.

Thầy bói nói mệnh số ông ta và mẹ tôi không có con trai.

Còn mệnh số của tôi lại có em trai.

Mẹ ruột đặt cho tôi cái tên Phán Nhi.

Mẹ ruột và ba ruột dắt theo tôi, vừa đi làm, vừa tạo em trai.

Nhưng có đứa trẻ con nào mà không khóc?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-gia-dinh/chuong-1.html.]

Tôi mà khóc là ba ruột sẽ đánh tôi, mắng tôi.

Mẹ ruột ném đồ ăn thừa xuống đất cho tôi ăn như một con c hó.

Tia Nắng Sau Mưa

Tôi lớn lên trong sự b ạo lực và đói khát.

Không biết nói, không biết khóc cũng không biết cười.

Chỉ cần nghe giọng nói lớn tiếng chút, hay là động tác có biên độ lớn chút, tôi sẽ tiểu tiện mất kiểm soát.

Các công nhân lò gạch đều gọi tôi là đứa nhỏ ngu.

Chỉ có mẹ nuôi là gọi tôi Phán Phán.

Mẹ nuôi ôm tôi vào lòng, vỗ vỗ sống lưng cứng đờ của tôi.

Bà ấy kể cho ba nuôi biết nguồn cơn cớ sự xong, lại nói tiếp: "Ông có đánh ch-ết tôi, tôi cũng sẽ không để Phán Phán đi ch-ết giống như cặp ba mẹ súc sinh kia."

Ba nuôi không nói câu nào.

Đôi mắt to đen thui trừng lớn như con bò đực đang giận dữ.

Ngay lúc tôi tưởng rằng ông ấy sẽ đ.ấ.m ch-ết mẹ nuôi, thì ngay sau đó, ông ấy đá tung cửa, sải bước rời đi.

Lúc quay lại, bưng chén cháo vàng óng, sền sệt.

Ông ấy lớn tiếng nói: "Từ nay trở đi, con chính là con gái của Triệu Kiến này. Sau này con dám nhận ba bậy bạ, ông đây đánh ch-ết con. Ăn đi!"

Đó là lần đầu tiên tôi ngồi trong vòng tay ấm áp, ăn cháo đặc.

Hương gạo nồng nàn, lan tràn trong cổ họng tôi, như bàn tay vô hình xoa dịu vết thương trong miệng.

Vết thương ấy là do cá muối khô đ.â.m vào.

Mẹ ruột là người miền nam, mùa đông sẽ làm cá khô.

Lúc bà ta không còn cơm thừa cho tôi, sẽ ném cho tôi một miếng cá khô.

Cá khô sống cứng rắn như đá.

Răng sữa của tôi bị mài mòn đến đau nhức.

Xương cá đ.â.m làm tôi chảy một miệng máu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ảnh Gia Đình
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...