Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Anh Rể Của Tôi

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

5.

A Tiến nói: "Anh Tranh, hình như em thấy anh rể rồi."

"..."

Cảm ơn, mắt tôi vẫn sáng.

Bùi Thân có vẻ như đang tìm người, ánh mắt đảo khắp nơi rồi bỗng dừng lại trên người tôi. Anh ấy nhíu mày, nheo mắt lại.

Tôi vội giật lấy mũ của A Tiến đội lên đầu, kéo sụp vành xuống.

Vừa rồi ở trên lầu dính phải máu.

Mùi tanh nồng nặc trên người tôi gần như át cả mùi hỗn tạp của quán bar, xộc thẳng vào mũi.

Nhất định không thể để Bùi Thân nhìn thấy, nếu không thì tôi sẽ tiêu đời.

Lúc Bùi Thân đi ngang qua, tôi nghiêng người châm một điếu thuốc, làn khói mờ ảo che khuất tầm nhìn của cả hai.

Có một khoảnh khắc, tôi thấy Bùi Thân đưa tay về phía mình.

Tim tôi đập loạn xạ, con ngươi co rút, vừa mong anh ấy không nhận ra, lại vừa mong anh ấy có thể xuyên qua làn khói, nắm lấy tôi.

"Bùi Thân."

Sợi dây liên kết mong manh ấy chợt đứt đoạn, Bùi Thân buông tay xuống, quay về phía giọng nói. Khi nhìn thấy người gọi mình, mắt anh ấy sáng lên, khóe môi nở một nụ cười nhàn nhạt.

Nụ cười ấy, tám năm trước, tôi đã thấy cả ngàn vạn lần.

Nụ cười chỉ dành riêng cho Phùng Mạn.

Bùi Thân lướt qua tôi, bước về phía Phùng Mạn.

Chỉ cần Phùng Mạn đứng đó, Bùi Thân sẽ không còn là Bùi Thân của tôi nữa.

Tôi siết chặt điếu thuốc đang cháy trong lòng bàn tay, xoay người, nhìn thẳng vào họ một cách quang minh chính đại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-re-cua-toi/chuong-5.html.]

Lúc này, chẳng cần lo lắng Bùi Thân sẽ nhận ra tôi nữa.

Bởi vì khi Phùng Mạn xuất hiện, trong mắt anh ấy đã chẳng còn ai khác.

Ở bên kia, Bùi Thân nghiêng người, hơi cúi xuống, yên lặng và chăm chú lắng nghe Phùng Mạn nói.

Có lẽ phải đợi đến kiếp sau, Bùi Thân mới quay đầu lại nhìn tôi.

Nhưng một kẻ như tôi, c.h.ế.t rồi chắc chắn sẽ xuống Địa Ngục, biết đâu chẳng còn kiếp sau.

Vậy nên mới nói, có những bông hoa, nên hái thì phải hái.

Tôi chỉ vào bóng lưng Bùi Thân, dặn dò A Tiến: "Cậu ở lại đây trông chừng hắn, mười phút sau mà hắn chưa đi, thì trói lại đưa đến Thịnh Hòa Loan cho tôi."

Bước đi được vài bước, tôi lại quay đầu lại, nói với A Tiến: "Cẩn thận một chút, đừng làm hắn bị thương."

Ngả người vào xe, tôi gọi điện cho Bùi Thân, lần đầu anh ấy không nghe máy.

Đến lần thứ hai thì cuối cùng anh ấy cũng bắt máy, tôi lười biếng làm nũng: "Bùi Thân, sao anh không ở nhà? Em sắp c.h.ế.t đói rồi."

Đầu dây bên kia rất ồn ào: "Anh có chút việc, em ra ngoài ăn đi."

"Bùi Thân, em đau dạ dày, anh về sớm được không?"

"Ừ. Thôi cúp máy đây."

Tôi cúi đầu nhìn màn hình điện thoại tối đen, hồi lâu sau mới nhét vào túi.

Tôi đợi ở cửa quán bar mười phút, Bùi Thân vẫn không ra.

Tôi nói tôi đau dạ dày mà anh ấy cũng không về.

Tôi biết mình không thể so sánh với Phùng Mạn, nhưng không ngờ lại thua kém đến mức này.

Ghen tị đến phát điên rồi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Anh Rể Của Tôi
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...