Tại sao l.à.m t.ì.n.h lại có cảm giác vui sướng... Tìm kiếm... Kết quả hiển thị: Cực khoái?
Cực khoái là sự giải phóng đột ngột trạng thái căng thẳng t.ì.n.h d.ụ.c tích tụ trong chu kỳ phản ứng tình dục, dẫn đến các cơn co thắt cơ bắp nhịp nhàng ở vùng xương chậu và biểu hiện của sự khoái cảm tình dục... Khoái cảm có phải là cảm giác vui sướng không... Đọc tiếp... Cực khoái ở nam giới và nữ giới được kiểm soát bởi hệ thống thần kinh tự chủ, và thường đi kèm với nhiều hành động không tự chủ, bao gồm co cứng cơ ở nhiều vùng trên cơ thể, cảm giác hưng phấn và thỏa mãn, cùng với việc phát ra âm thanh và cử động cơ thể thường xuyên.
Có nhiều từ ngữ chuyên môn, nhưng tôi cũng đã hiểu được một phần.
Tối qua, tôi thấy cô vợ mới cưới khi l.à.m t.ì.n.h có khẩu hình miệng giống hạ bộ của cô ấy và giống "chữ O", đồng thời phát ra âm thanh. Nếu tôi có thính giác, tôi thực sự muốn nghe giọng cô ấy... Tối qua, qua những cử động cơ thể của chồng cô vợ mới cưới, tôi đoán là anh ấy rất vui sướng!
Có phải cha mẹ ruột tôi l.à.m t.ì.n.h để sinh ra tôi là để tạo ra cảm giác vui sướng cho bản thân và đối phương không?
Cũng tốt, trước khi chuẩn bị sinh ra tôi, họ đã có được cảm giác vui sướng.
Ngày làm việc thứ ba của tôi tại phòng gym sắp kết thúc, và trong ba ngày này, tôi đã có một số cảm nhận và suy nghĩ:
Tôi, trước khi trưởng thành tự lập đã là cô nhi, sau khi trưởng thành tự lập vẫn là cô nhi.
Tôi, trước khi thuê nhà thì tôi không thích soi gương, sau khi thuê nhà thì không còn ghét bỏ gương nữa.
Tôi, luôn muốn nhà mình chẳng có chút ánh sáng nào, nhưng tốt nhất là luôn để nhà bên cạnh có ánh sáng.
Khi tôi thoát khỏi trang tài liệu liên quan đến cực khoái trên điện thoại, đồng nghiệp ca tối đã đến.
Đồng nghiệp làm chung ca với tôi đã rời phòng gym trước.
Hôm nay... chồng của cô vợ mới cưới không đến phòng gym này như hôm qua...
Có lẽ anh ấy đến muộn... Thôi, tôi đi ăn tối trước đã!
Trên đường đi mua bữa tối rẻ hơn mức dự tính, tôi gặp một người quen—anh tình nguyện viên, người trước đây đã giúp tôi hiểu thế nào là làm tình!
Anh tình nguyện viên nhìn thấy tôi thì chạy đến ôm chầm lấy, tôi cũng ôm lại anh. Sau đó, chúng tôi cùng nhau đi ăn tối.
Tôi mua hai suất tối rẻ hơn mức dự tính, nhưng anh tình nguyện viên đã trả tiền cho cả hai suất. Anh, người biết một chút ngôn ngữ ký hiệu, đã ra hiệu cho tôi: "Không sao đâu."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/anh-sang-nha-ben/chuong-5-anh-trang-sang-vang-vac-tam-biet-anh-sang-nha-ben.html.]
Sau bữa tối, tôi cũng dùng ngôn ngữ ký hiệu để cho anh ấy biết tôi đang làm việc ở phòng gym và tiền thuê nhà của tôi là 200.
Tiếp theo, anh tình nguyện viên mở to mắt rồi gật đầu lia lịa, và bảo tôi chỉ đường đến chỗ trọ của tôi, anh ấy sẽ lái xe đưa đi.
Tôi đồng ý, và lên xe cùng anh ấy.
Tôi ngồi ở ghế phụ lái, ra hiệu cho anh ấy. Anh tình nguyện viên đã lái xe thành công đến nơi căn phòng trọ của tôi.
Khi tôi chuẩn bị xuống xe, anh tình nguyện viên vỗ nhẹ vào tôi, khiến tôi nhìn sang. Anh ấy bày ra vẻ mặt cầu xin và dùng ngôn ngữ ký hiệu với tôi:
"Từ hôm nay, em có thể chuyển về sống cùng anh không? Không cần phải tiếp tục ở phòng trọ nữa."
"Anh chỉ sống một mình, ở căn nhà cách phòng gym em làm việc hai, ba dãy phố."
"Sống cùng anh, em sẽ tiết kiệm được tiền, còn anh cũng sẽ không còn cảm thấy mình là trẻ mồ côi nữa."
Trẻ mồ côi? Hóa ra anh tình nguyện viên cũng có cảm giác của một đứa trẻ mồ côi. Nếu có tôi ở bên... Tôi suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu mạnh mẽ với anh ấy, sau đó cùng anh ấy xuống xe để thu dọn đồ đạc của tôi.
Đến trước căn phòng trọ, tôi mở cửa, và cuối cùng cũng nhấn công tắc đèn vào ban đêm, để ánh sáng xua đi bóng tối trong phòng trọ.
Anh tình nguyện viên đứng ở cửa, còn tôi mang đồ đạc của mình đi, đặt chiếc chìa khóa căn phòng trọ này lên chiếc ghế sofa dài. Chiếc chìa khóa này chỉ được tôi sử dụng vỏn vẹn ba ngày.
Tôi nhìn về phía bức ảnh ba người đã được treo lại vị trí cũ, đồng thời nhìn về phía tấm kính một chiều phía sau bức ảnh; tôi lại đưa tay lên không trung sờ vài cái vào bức ảnh ba người đã được treo lại, đồng thời sờ vài cái vào tấm kính một chiều phía sau bức ảnh.
Tấm kính một chiều mà chỉ có tôi biết, hai ngày sau tôi sẽ tạm biệt nó; ánh đèn xuyên từ phòng trọ bên cạnh vào, hai ngày sau tôi sẽ tạm biệt nó.
Tôi xách đồ đạc ra khỏi phòng trọ. Anh tình nguyện viên sau đó tắt đèn và đóng cửa lại.
Trên đường đi do anh tình nguyện viên lái xe, tôi ngồi lại ghế phụ lái, nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Qua cửa sổ xe, tôi thấy cặp vợ chồng mới cưới nhà bên đang đi về hướng phòng trọ, vừa đi vừa ngắm trăng tròn trên bầu trời đêm.
Tôi vừa nhìn vừa nghĩ...
Ánh trăng sáng vằng vặc, Tạm biệt ánh sáng nhà bên.
--------------------------------------------------