Tôi biết bà ấy luôn muốn sinh một đứa con trai với Lưu Văn.
Nên tôi ngày nào cũng bỏ t.h.u.ố.c tránh thai vào bình nước họ uống.
Bọn họ vĩnh viễn không thể sinh con trai, như vậy, tôi mới có cơ hội tiếp tục đi học, thoát khỏi móng vuốt của mẹ tôi và Lưu Văn.
Sáng ngày tôi rời đi, tôi đã bỏ t.h.u.ố.c diệt chuột vào nồi cháo đang sôi, tôi muốn đầu độc mẹ tôi.
Nhưng bà ấy đã lấy ra một xấp tiền nhàu nát từ dưới gối, không thèm đếm đã nhét vào lòng tôi.
"Cút đi đi, đồ con nợ!"
"Sau này tìm một người đàn ông tốt, đừng khổ như mẹ."
Mũi tôi cay xè, tôi đổ nồi cháo đi.
Mẹ tôi nhìn tôi, trong ánh mắt lộ ra một tia sợ hãi rồi vác cái cuốc chạy ra khỏi cửa như đang trốn chạy.
Tiếc quá... Công cốc.
Tôi luôn... Công cốc.
13. Ngoại truyện: Tự thuật của Đao Phượng Liên.
Ta là một con bì thi sống hai trăm ba mươi sáu năm.
Sống lay lắt, chẳng phải người cũng chẳng phải ma.
Thiên đạo phạt ta, khi đổi da phải được chủ thể tự nguyện và còn phải nói ra ba chữ "Tôi nguyện ý".
Thật là gian nan kiếp bì thi, chẳng khác gì kết hôn.
Rốt cuộc chỉ có những kẻ không muốn sống nữa mới chịu giao phó thân xác mình.
Bây giờ, ta tên là Đao Phượng Liên, là một bà lão què.
Để hoàn thành đại nghiệp đổi da, ta nhặt một bé gái sơ sinh về nhà, đặt tên là Dao Ni.
Chuẩn bị chờ thời cơ chín muồi sẽ dụ dỗ cô bé nói ra ba chữ "Tôi nguyện ý".
Thế là, tôi dốc hết sức lực, nuôi cô bé trắng trẻo, xinh xắn.
Dao Ni lúc nhỏ yếu ớt, ta lại không có sữa mẹ, đành phải vận dụng hết sở trường đi khắp nơi đào mồ, tìm chút đồ tùy táng để bán mua sữa bột.
Vì để con bé khỏe mạnh, ta vác thân già này xuống đồng bắt lươn nấu cháo, còn vào núi bắt rắn hầm canh.
Tóc Dao Ni thưa thớt, ta lại vung gậy đập hạt óc chó, mua mè đen xay nhuyễn nấu cháo, ép con bé phải uống hai bát lớn.
Tiền dành dụm để mua quan tài của ta, đều đã dùng để mua đồ ăn thức uống cho Dao Ni.
Nhìn cô bé lớn lên từng ngày, lòng ta mừng như nở hoa.
Mỗi tối, khi bảo bối ấm áp cuộn mình trong lòng ta, ta đều hỏi: "Dao Ni à, sau này con có nguyện ý nhường thân xác cho bà dùng không?"
Dao Ni luôn gật mạnh đầu, giọng trẻ con líu lo đáp: "Bà ơi, con nguyện ý!"
Thấy chưa, tẩy não phải bắt đầu từ khi còn bé.
Dao Ni sắp đi học, đường núi xa lắc.
Ta sợ thân xác bảo bối dự phòng của mình xảy ra chuyện gì, ngày nào cũng cầm đèn pin đưa đón.
Dao Ni thấy ta đi khập khiễng, đau lòng đến rơi nước mắt.
Cô bé nói: "Bà ơi, con không đi học nữa, con ở nhà giúp bà làm việc, bà cũng đừng vất vả đưa đón con nữa."
Ta tức đến suýt tắt thở: "Con bé ngốc! Bà vất vả như vậy là để con được học hành tử tế, thoát khỏi chốn núi rừng này!"
Học hành có lẽ không phải là con đường duy nhất cho con gái, nhưng chắc chắn là con đường tốn ít chi phí, mang lại lợi ích cao nhất!
Ta cho dù có phải đập nồi bán sắt, đào mồ, bán đồ cổ, làm cái nghề cũ của bì thi, cũng phải cho Dao Ni của tôi ăn học thành tài!
Dao Ni không dám nhắc đến chuyện không đi học nữa, dốc hết sức học hành, khiến ta càng thêm đau lòng.
Đáng tiếc ở nông thôn, con gái lớn rồi, mấy gã đàn ông không yên phận đó luôn nhòm ngó với ánh mắt ti tiện.
Vì vậy, ta luôn mang theo một con d.a.o rọc giấy sáng loáng bên hông.
Ai dám đến gần, ta sẽ cắt đứt thứ quý giá nhất của hắn!
Dao Ni và Từ Na ở làng chơi rất thân nhưng ta luôn cảm thấy Từ Na quá già dặn, đôi mắt cô bé ẩn chứa quá nhiều chuyện.
Thậm chí, ta từng nghi ngờ cô bé đã đoán ra thân phận của ta.
Dù sao thì ta cũng đã đào mồ cha cô bé, ông nội cô bé, bà nội cô bé...
Ta bảo Dao Ni tránh xa Từ Na ra nhưng Dao Ni nói Từ Na rất đáng thương.
Ta liếc cô bé: "Cô bé có thể đáng thương hơn con sao? Con là bà tự mình đào ra từ trong ruộng ngô đấy!"
Dao Ni vùi mặt vào lòng ta, giọng ngẹn ngào: "Bà ơi, cảm ơn bà đã nuôi con khôn lớn."
Đúng vậy, ta một bà già cứ nuôi mãi, không cẩn thận đã nuôi lớn Dao Ni của mình.
Nhưng ta luôn cảm thấy chưa đến thời điểm thích hợp để đổi da.
Bởi vì
Dao Ni còn quá nhỏ, gầy như que củi.
Thôi thôi, để béo lên rồi nói.
Dao Ni mang cho ta cái bánh quy, ăn cái bánh quy này rồi ta sẽ không ăn thịt con bé nữa.
Bài tập cấp ba khó như vậy, ta không muốn làm nữa, đợi Dao Ni tốt nghiệp rồi nói.
Dao Ni của ta thi đỗ đại học rồi, ta phải gom tiền cho con bé ăn học.
Gom tiền là chuyện quan trọng, việc đổi da nói sau.
Đợi Dao Ni tốt nghiệp đại học, kiếm tiền, mua nhà, sống cuộc sống tốt đẹp, ta sẽ đổi da một cách ngon lành, một bước lên tiên!
Ngày nào ta cũng đếm ngón tay, vui mừng khôn xiết chờ đợi.
Nghĩ đến đợi Dao Ni vào đại học, rồi đợi thêm mười mấy năm nữa, ta sẽ được giải thoát!
Ngày hôm đó, trái tim khô cạn của ta đột nhiên đập thình thịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ba-noi-bi-thi/chuong-7-full.html.]
Ta chẳng cần chống gậy, lê đôi chân què đi khắp nơi tìm Dao Ni của mình.
Ta tìm thấy cô bé trong ruộng ngô nhưng Dao Ni chỉ còn hơi thở cuối cùng.
Ta sống hai trăm năm, lần đầu tiên biết mình có thể phát ra tiếng khóc t.h.ả.m thiết, tuyệt vọng đến vậy.
Ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống đất.
Dao Ni của ta nằm dưới ánh trăng, khẽ mở mắt. Lớp m.á.u khô trên người cô bé đã ráo.
Dường như cô bé chỉ còn chờ hơi thở cuối cùng, chờ ta đến.
Dao Ni nắm lấy tay ta, thì thầm:"Bà... Bà ơi... Xin lỗi..."
"Con không bảo vệ... Bảo vệ tốt thân xác của mình..."
Cô bé thực sự đã biết tất cả.
Nước mắt trào ra khỏi hốc mắt, cổ họng ta đột nhiên gầm lên tiếng gào phẫn nộ:
"Ai làm?"
"Dao Ni, ai làm?"
Dao Ni từ từ thốt ra hai chữ:
"Từ... Từ Na..."
"Bà ơi, bà phải... Cẩn thận cô ta..."
Từ Na điên cuồng hét lên khi đập Dao Ni: "Mày dựa vào cái gì mà khinh thường tao?"
"Mày chỉ là đồ hoang dã! Đồ mồ côi!"
"Tao biết bà ta là bì thi, bà ta nuôi mày chỉ vì muốn lấy da người của mày!”
"Tao sẽ đập nát mày, để bà ta không còn đổi da được nữa!"
Ta đã quen nhìn sự thay đổi của các triều đại, sinh lão bệnh tử.
Ta cũng nghĩ rằng mình đã quen với bản tính ác độc của con người, sự vô tình của thế gian.
Nhưng hai chữ "Từ Na" vẫn khiến ta rùng mình sởn gai ốc.
Một cô gái nhỏ sao có thể có tâm địa độc ác đến vậy?
Vì cô ta đã phá hủy thân xác của ta, làm hại cháu gái ta, vậy thì hãy để cô ta dùng chính thân xác của mình để đền tội!
Ta gọi điện cho hai cô bé kia.
Nói đến cũng thật trùng hợp, Đao Phượng Liên lại là bảo mẫu thời thơ ấu của Châu Thanh. Cô ta bị ngã gãy chân khi cứu Châu Thanh lúc nhỏ nên bị chủ nhà đuổi đi với khoản tiền đền bù.
Không ngờ nhiều năm sau, chúng ta lại gặp nhau.
Ta tiếp quản thân xác của Đao Phượng Liên, cũng là chuyện sau này. Vì đoạt xá cũng sẽ có ký ức của chủ thể nên ta tự nhiên trở nên thân thiết với Châu Thanh.
Còn Lưu Âm là một cô bé bị bán đến vùng núi.
Ta giấu cô bé trong hầm rồi bí mật đưa cô bé đi.
Cô bé và cha mẹ cô bé quỳ lạy ta điên cuồng ngoài xe cảnh sát, cảm ơn lòng đại ân đại đức của ta, nếu không cô bé đã chôn vùi cả đời ở cái chốn núi này.
Tuy ta là một con bì thi nhưng kết thiện duyên, cuối cùng cũng đến lúc nhận hồi báo.
Châu Thanh đã bỏ ra một khoản tiền lớn, chữa trị lại thân xác cho Dao Ni.
Nhưng hồn phách của Dao Ni đã không còn nguyên vẹn, cho dù cưỡng ép giữ lại mạng sống, cũng chỉ có thể nằm trên giường như người thực vật.
Ta không thể để cháu gái của mình còn trẻ mà đã thành người thực vật!
Cô bé còn chưa thấy thế giới bên ngoài, chưa bắt đầu cuộc sống huy hoàng, sao có thể trở thành "xác sống" chứ?
Nhưng thân xác con người giống như cái máy, một khi không hoạt động, sẽ dần mục rữa.
Ta dốc hết nửa tu vi, cưỡng ép đoạt xá, để hồn phách của mình đi vào thân xác của Dao Ni, duy trì hoạt động cho cơ thể cô bé.
Rồi ta chuyển hồn phách của Dao Ni vào cơ thể của mình, mặc áo tang, treo lơ lửng, chờ đợi thời cơ thích hợp, đoạt lấy thân xác của Từ Na!
Tòa nhà ký túc xá nữ là nơi thích hợp nhất để thực hiện phép đoạt xá.
Nơi đây tụ tập âm khí nặng nề, toàn là những cô gái trẻ tràn đầy sức sống, từng luồng sinh mệnh lực dồi dào, từ từ nuôi dưỡng linh hồn đang dần héo tàn của Dao Ni.
Quan trọng nhất là, Châu Thanh, Lưu Âm, và "ta", đều nguyện ý hiến dâng mười năm tuổi thọ, để dâng cho Dao Ni.
Thành công thì lưỡng toàn kỳ mỹ.
Nếu thất bại, ta sẽ bị phản phệ mà chết, Châu Thanh và Lưu Âm cũng sẽ mất đi mười năm tuổi thọ.
Chúng ta chỉ có thể đ.á.n.h cược một phen.
Đánh cược Từ Na tham lam vô đáy, tự cho là thông minh, đ.á.n.h cược người mẹ tham tiền của cô ta.
May mắn thay chúng ta đã thắng.
Ta từ từ lau khuôn mặt của "Đao Phượng Liên", nhét chiếc bật lửa của Lưu Văn vào miệng bà ta.
"Thấy chưa, cuối cùng, chẳng phải ta vẫn có được thân xác của Dao Ni sao?"
"Đây chẳng phải là một kết thúc hoàn mỹ theo một cách khác sao?"
Trong viện dưỡng lão, ai ai cũng khen "Đao Phượng Liên" có phúc khí, có đứa cháu gái hiếu thảo, tuần nào cũng đến thăm bà ta.
Còn luôn nhét tiền boa cho y tá, bắt họ phải chăm sóc bà nội thật tốt.
Mỗi lần người ta khen ngợi ta, "Đao Phượng Liên" đều tức đến trừng mắt, cổ họng khàn đặc phát ra tiếng kêu đau đớn.
Bà ta biết, ta không phải đến thăm.
Ta đến để thăm tù.
Ta phải chắc chắn rằng, tù nhân Từ Na ngoan ngoãn, an ổn ở trong nhà tù thân xác của "Đao Phượng Liên".
Không thể sinh.
Không thể chết.
Đây chính là sự trả thù cực độ của một con bì thi già như ta.
Hết
--------------------------------------------------