Tôi uống canh gà, trước mắt bỗng hiện lên hình ảnh con búp bê dính tương cà trên giường nhà tôi.
Chu Ngọc tiếp tục: "Theo lời khai của hàng xóm, vợ chồng anh trai cậu rất bảo bọc cặp song sinh, đặc biệt là hai tháng gần đây, thường xuyên cãi nhau."
"Chị dâu cậu còn nói với nhà ngoại là muốn về ở một thời gian, chắc là muốn dưỡng thai, nhưng không nói chuyện có thai." Chu Ngọc nhìn tôi, nhẹ nhàng nói: "Cậu đưa cặp song sinh đó đi là lựa chọn đúng đắn."
Tôi uống canh gà, cười khổ với Chu Ngọc.
Cô ấy là đối tác của tôi, cả hai đều biết tính cách của nhau, nên không cần phải che giấu, cũng không cần phải nói rõ.
Chu Ngọc ở lại bệnh viện với tôi, cầm tờ đơn đi tìm trưởng khoa phụ sản giúp tôi, trước hết phải giữ lại đứa con này của tôi.
Cô ấy còn vẫy vẫy tờ đơn trước mặt tôi: "Đàn ông mà, ai cũng có lòng tự trọng, nghĩ rằng mình gánh vác cả gia tộc. Bố của đứa bé trong bụng cậu là ai không quan trọng, miễn mẹ nó là cậu là được rồi. Đến lúc đó tớ làm mẹ đỡ đầu, dù không có Diệp Phong, chúng ta nuôi con lớn khôn chẳng phải là chuyện dễ dàng sao. Cậu cũng đừng nghĩ nhiều, lo cho bản thân là được rồi."
Trước khi đi, cô ấy còn nói với tôi, Diệp Phong sợ cặp song sinh bị mang đi, ngoài lý do huyết thống ra, còn có vấn đề về tài sản thừa kế.
Bố mẹ chồng tôi tuy xuất thân từ vùng quê nghèo, nhưng không biết năm đó làm ăn gì mà kiếm được không ít tiền.
Lại rất gan dạ, nhân lúc đất đai và nhà cửa còn rẻ, đã mua rất nhiều.
Lúc tôi và Diệp Phong kết hôn, ông bà đã cho chúng tôi hai căn nhà, một căn ở vị trí đắc địa nhất trung tâm thành phố, một căn ở khu vực trường học tốt; còn có một biệt thự nhỏ ba tầng rưỡi ở ngoại ô, và ba cửa hàng cho thuê với giá thuê hàng năm đều là sáu con số.
Còn vợ chồng anh cả, kết hôn sớm, lại sinh con, nên nhận được còn nhiều hơn.
Anh cả g.i.ế.c chị dâu, nhà ngoại chị ấy có thể yêu cầu phụng dưỡng cha mẹ, đòi bồi thường bằng tài sản dưới tên anh cả.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Nếu cặp song sinh bị mang đi, thì toàn bộ tài sản dưới tên anh cả sẽ thuộc về họ.
Bây giờ cặp song sinh đang ở trong tay họ, họ còn có thể đòi bố mẹ chồng tôi tiền cấp dưỡng.
Lúc tôi mới đón cặp song sinh về, đã cảm thấy có gì đó không ổn, cộng thêm việc không nghĩ đến vấn đề thừa kế nên không suy nghĩ theo hướng này.
Nghe Chu Ngọc nói vậy, tôi chỉ cảm thấy lòng người bạc bẽo, người ta c.h.ế.t thế nào cũng không quan tâm, chỉ nghĩ đến việc vơ vét tiền bạc.
Chu Ngọc thấy tôi đã hiểu, cười với tôi: "Nhưng dù sao chúng ta cũng không cần, cậu coi như của đi thay người. Tớ báo cho cậu một tin tốt nữa!"
Tôi múc canh gà, nhìn Chu Ngọc.
Cô ấy cười với tôi: "Nhà ngoại chị dâu cậu, sợ các cậu hối hận, sau khi đón cặp song sinh, hai ông bà đã lái xe đưa bọn trẻ về trước, chỉ để lại vợ chồng em trai chị dâu cậu và luật sư ở lại giải quyết. Cậu có thể yên tâm rồi, dù Diệp Phong có đổi ý, ông bà ngoại của cặp song sinh cũng không nỡ bỏ hai cục vàng này đâu."
Đây cũng coi là một tin tốt...
Chẳng trách Diệp Phong lại tức giận đến vậy!
Tôi và Chu Ngọc cũng đã xử lý những vụ ly hôn hoặc tranh giành con cái để tranh thừa kế.
Thường thì sau khi giành được con, họ sẽ mang đi ngay, giấu đi, rồi nhân thời gian đó để lấy lòng đứa trẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bai-dong-dao-doi-mang/chuong-6.html.]
Nhưng khi nghĩ đến sự kỳ quái của cặp song sinh, và lời chúng nói trước khi đi, bảo tôi đợi chúng, tôi vẫn cảm thấy có chút bất an.
Tôi vẫn nói với Chu Ngọc: "Cậu giúp tớ để mắt một chút, tớ vẫn lo có chuyện."
Chu Ngọc tin vào trực giác của tôi, gật đầu với tôi rồi cười nhẹ: "Thật không biết bố mẹ chồng cậu xuất thân từ nông thôn mà sao lại gây dựng được cơ nghiệp lớn như vậy, bây giờ khiến người ta đỏ mắt ghen tị rồi."
Tôi cười khổ, uống canh gà mà không nói gì thêm.
Chu Ngọc cầm tờ đơn đi thẳng.
Canh gà rất ngon, nhiệt độ vừa phải, tôi uống xong, bụng ấm lên, cơn đau lạnh ở bụng dưới cũng từ từ tan đi.
Có Chu Ngọc ở đây, tôi cũng yên tâm hơn nhiều, nằm trên giường bệnh, định chợp mắt một lúc.
Thì nghe thấy điện thoại reo lên, lại là cuộc gọi của Diệp Phong.
Bây giờ cặp song sinh đã bị ông bà ngoại mang đi rồi, tranh cãi cũng vô ích, tôi cũng phải lấy lòng Diệp Phong một chút.
Tôi hít vài hơi sâu, định nói với Diệp Phong rằng tôi thật sự có thai, để anh không còn nói gì về việc cặp song sinh bị mang đi nữa.
Nhưng vừa kết nối, tôi đã nghe Diệp Phong nói: "Linh Hề và Linh Quân bị t.a.i n.ạ.n xe rồi, cảnh sát giao thông cao tốc đã gọi xe cứu thương, gọi điện cho cậu của chúng, bây giờ xe cứu thương của bệnh viện số 1 đã đưa chúng đến đó rồi, em đang ở bệnh viện, mau ra cửa đón chúng, anh sẽ đến ngay."
Tôi nghe vậy sững người, còn muốn hỏi chuyện gì đã xảy ra thì Diệp Phong đã cúp máy.
Bệnh viện số 1 là nơi bố của Chu Ngọc làm việc, tôi có chuyện gì cũng đến thẳng đây, nên Diệp Phong không cần hỏi cũng biết tôi ở đây.
Nghĩ đến việc cặp song sinh được đưa đến, tôi đang định hỏi ông bà ngoại chúng thế nào rồi.
Thì Chu Ngọc gọi đến, giọng cô ấy trầm xuống: "Tần Xuân, ông bà ngoại của cặp song sinh đó đã c.h.ế.t tại chỗ trong vụ t.a.i n.ạ.n xe, hai đứa trẻ ngồi ở ghế sau không sao, đang trên đường đến đây rồi."
Tôi nghe vậy, nghĩ đến lời nói của cặp song sinh lúc đi, cảm giác lạnh lẽo mơ hồ càng trở nên đậm đặc hơn.
Chu Ngọc nói với tôi giọng trầm: "Trực giác của cậu, đúng rồi. Chúng lại quay về, tìm cậu rồi!"
4
Tôi không biết tại sao lại xảy ra t.a.i n.ạ.n xe, và tại sao lại đúng lúc cả ông bà ngoại của cặp song sinh đều chết, còn chúng thì không sao.
Nhưng cặp song sinh đã ở trên xe cứu thương, đang được đưa đến đây, tôi không thể không quan tâm đến hai đứa trẻ ba tuổi.
Chu Ngọc cũng biết mức độ nghiêm trọng của vấn đề, cười với tôi: "Tớ đi đón giúp cậu nhé?"
Tôi lắc đầu, cố gắng ngồi dậy, gọi y tá rút kim tiêm, mặc áo khoác rồi cùng Chu Ngọc ra khu cấp cứu.
Trên đường đi, Chu Ngọc vẫn không nhịn được, hỏi tôi về chuyện của cặp song sinh.
Tôi kể cho cô ấy nghe về bài đồng d.a.o chúng hát, về con búp bê bị tháo rời, và cả những suy đoán của mình.
--------------------------------------------------