Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bài Đồng Dao Đòi Mạng

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Loại vợ như vậy cậu giữ làm gì? Ly hôn đi! Chỉ có mình cô ta có thai à, người khác có thai cũng có sao đâu!" Bố chồng ôm Diệp Linh Quân lên, cưng như vàng như ngọc, vừa ôm đầu nó vừa la lớn gọi y tá.

Diệp Phong ôm Diệp Linh Hề, nhíu chặt mày nhìn tôi.

Vừa định nói gì, Diệp Linh Hề trong lòng anh đã vươn tay ôm lấy anh, cọ cọ vào cổ anh, nói giọng mềm mại: "Chú ơi, con sợ."

Diệp Phong lập tức mềm lòng, ôm Diệp Linh Hề, lạnh lùng nói với tôi: "Anh đi xem Linh Quân trước, em cứ nằm nghỉ đi."

Trong lúc anh nói, Diệp Linh Hề vẫn còn cọ vào cổ anh, luôn miệng gọi "chú" một cách mềm mại.

Diệp Phong nhẹ nhàng vỗ lưng nó, không thèm nhìn tôi thêm một lần nào nữa, đi thẳng ra ngoài.

Họ vừa ra khỏi cửa phòng bệnh, tôi đã nghe thấy tiếng khóc thút thít Diệp Linh Hề, mềm mại nói: "Chú ơi, thím không thích chúng con à?"

Giọng nói đó nghe vừa non nớt, vừa đáng thương, lại có chút lấy lòng.

Đừng nói là Diệp Phong, ngay cả tôi nghe cũng thấy lòng mình mềm nhũn, có chút đau lòng.

Chu Ngọc liếc nhìn ra cửa, đóng cửa lại, nói với tôi: "Cặp song sinh này lợi hại thật, lúc cậu chợp mắt một lúc, đã dỗ được hai bố con họ xoay vòng vòng rồi."

Lúc này tôi vẫn còn cảm thấy toàn thân bủn rủn, vội hỏi lại Chu Ngọc xem cô ấy có thấy bộ dạng như con quỷ dữ của Diệp Linh Hề lúc nãy, và cả vệt bầm xanh dưới hàm của nó không.

"Tớ đâu có giống cậu, c.h.ế.t đi sống lại, mở được âm dương nhãn, nên không thấy được." Chu Ngọc lắc đầu, nói với tôi: "Nhưng có chuyện lần này, bố chồng cậu chắc sẽ không để cặp song sinh đến gần cậu nữa đâu."

"Nhưng cặp song sinh cũng đã ghi hận tớ rồi." Lòng tôi cứ bồn chồn không yên, không biết phải làm sao.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Suy nghĩ một lúc, tôi định gọi điện về quê cho bà Giang, thì điện thoại của Chu Ngọc reo lên, cô ấy nhận điện thoại, khẽ "ừ" một tiếng, rồi nói với tôi: "Camera giám sát đã lấy được rồi."

Sau khi Diệp Điên và vợ sinh cặp song sinh, họ vốn không đi làm, chỉ ở nhà trông con tại biệt thự ngoại ô.

Khi camera được mở ra, Diệp Điên cầm d.a.o đuổi theo cặp song sinh, chúng dắt tay nhau chạy thẳng sang nhà hàng xóm bên cạnh, la hét gì đó.

Người hàng xóm lập tức đóng cửa sân lại, rồi gọi bảo vệ.

Nhưng trước khi bảo vệ đến, Diệp Điên đã đẩy cửa sân mấy lần không được, liền cầm d.a.o làm bếp, quay mặt vào trong dập đầu lạy lia lịa, miệng lẩm bẩm điều gì đó.

Camera giám sát lấy được là ở lối đi trong khu biệt thự, cặp song sinh trốn sau lưng người hàng xóm, không nhìn thấy biểu cảm của chúng, nhưng Diệp Điên vừa lạy vừa nhìn vào trong.

Sau khi dập đầu đến tóe máu, ông ta dường như đã nhìn thấy điều gì đó, lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng, miệng lẩm bẩm điều gì, rồi cầm d.a.o lên, tự mình quỳ sụp xuống đất, đầu áp sát mặt đất, tay vòng ra sau, dùng sức cứa vào cổ mình mấy nhát dao.

Cảnh tượng đó quá đẫm máu, Chu Ngọc vội vàng dời điện thoại đi.

"Có camera giám sát trong sân nhà hàng xóm đó không?" Tôi chưa từng đến nhà Diệp Điên, nhưng loại biệt thự độc lập như vậy, lúc kết hôn Diệp Phong cũng đã đưa tôi đến xem, anh ấy cũng có một căn, tất nhiên đều là tài sản trước hôn nhân.

"Tạm thời vẫn chưa lấy được, lát nữa tớ sẽ tìm cách. Cậu nghi ngờ cặp song sinh đã làm gì đó trước mặt Diệp Điên, nên anh ta mới tự sát?" Chu Ngọc lập tức hiểu ý tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bai-dong-dao-doi-mang/chuong-9.html.]

Tôi gật đầu, nhìn cô ấy nói: "Chúng đã hận tớ rồi, sẽ không tha cho tớ đâu."

Chu Ngọc liếc nhìn vài vệt m.á.u còn sót lại của Diệp Linh Quân ở chân giường, cười với tôi: "Sợ sệt không phải là phong cách của cậu."

Sau đó, cô ấy lắc lắc điện thoại với tôi: "Tớ đi lấy camera trong sân nhà hàng xóm đó cho cậu. Cậu tìm cách giải quyết chuyện này đi. Nếu thật sự không thể đối phó, thì tránh đi.”

Tôi cười với cô ấy, cô ấy gọi điện thoại cũng không đi xa, chỉ đứng gác ở cửa giúp tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu, rồi gọi điện về quê cho bà Giang, kể chi tiết cho bà nghe về chuyện của cặp song sinh, đặc biệt là về vệt bầm xanh dưới hàm.

Vệt bầm đó rất rõ ràng, nếu là bớt thì đáng lẽ tôi đã nghe nói qua.

Nhưng tôi chưa bao giờ nghe nói, điều đó có nghĩa là, chỉ mình tôi có thể nhìn thấy.

Hai vệt bầm xanh này đại diện cho điều gì, tôi không chắc, nhưng cặp song sinh đối với tôi, đối với vợ chồng Diệp Điên, thậm chí đối với cả nhà họ Diệp, dường như đều mang ác ý.

Bà Giang nghe xong, chỉ nói một cách mơ hồ: "Oan hồn đòi nợ, đời này nối tiếp đời kia phải trả. Đây là nợ quỷ hận thù truyền kiếp..."

Tôi vội hỏi bà cách giải quyết, nhưng bà dù sao cũng đã lớn tuổi, có chút lẩm cẩm, cứ lẩm bẩm "nợ quỷ hận thù truyền kiếp", nói gì mà tuyệt tử tuyệt tôn, cả nhà đền mạng.

Cuối cùng, con trai bà nhận điện thoại, nói bà cụ lớn tuổi rồi, đầu óc không minh mẫn, bảo tôi gọi cho cháu trai bà là Giang Hoài, anh ấy cũng có tài năng về phương diện này, hơn nữa còn đang ở thành phố bên cạnh.

Mọi người đều cùng một làng, tôi hàng năm vẫn về thăm bà Giang, nên cũng biết Giang Hoài, nhưng không liên lạc nhiều.

Tôi xem số điện thoại được gửi đến rồi gọi đi.

Kết quả sau một hồi nói chuyện mới biết Giang Hoài đang làm việc tại văn phòng luật sư của cậu Chu Ngọc, còn khá thân với luật sư Cố.

Tôi lại vội bảo Chu Ngọc gọi điện cho luật sư Cố, nhờ anh ấy đi đón người giúp tôi.

Sau khi sắp xếp xong xuôi, tôi nằm trên giường, nhìn vệt m.á.u ở chân giường.

Tôi vẫn gọi cho Diệp Phong một cuộc, bảo anh qua đây một chuyến.

Dù sao cũng là vợ chồng một phen, cũng phải nói cho anh biết, cặp song sinh thật sự rất nguy hiểm.

Diệp Phong nhận điện thoại, bên kia Diệp Linh Hề đang cười khanh khách, nghe giọng tôi cứng rắn, anh mới đồng ý qua.

Khi anh đến, Chu Ngọc rất tự nhiên ra ngoài cửa đứng gác.

Tôi đưa cho Diệp Phong xem đoạn camera mà Chu Ngọc gửi, rồi bình tĩnh đưa cho anh y lệnh của bác sĩ.

Sau đó tôi nói với anh, dù là vì đứa con trong bụng tôi, cũng hãy tránh xa cặp song sinh, để không va chạm vào bụng tôi.

Diệp Phong nhìn y lệnh, lại nhìn tôi, có lẽ lúc này đã nghĩ đến con của mình, gật đầu với tôi: "Chúng ta phải đi làm, chắc chắn sẽ không để chúng ta trông đâu."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bài Đồng Dao Đòi Mạng
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...