Ánh trăng đêm Đế quốc X luôn mang một màu bạc lạnh lùng, đủ để phơi bày mọi bí mật nhưng lại chẳng đủ ấm áp để sưởi ấm bất kỳ trái tim nào. Đặc biệt là tại biệt thự Lãnh gia.
Trên ban công lộng gió của tòa tháp cao nhất, Lãnh Nguyệt Hy đứng yên như một bức tượng điêu khắc từ đá quý. Chiếc đầm lụa đen tuyền ôm sát thân hình mảnh dẻ, nhưng lại chẳng thể giấu đi khí chất vương giả, áp đảo. Mái tóc đen, dài, thả nhẹ trên vai, đôi mắt phượng sắc lạnh, không nhìn trăng, không nhìn sao, mà nhìn thẳng vào khoảng không vô định, nơi những quân cờ chính trị đang rơi vào vị trí.
Đêm nay, Thượng nghị sĩ Bạc đã c.h.ế.t.
Nguyệt Hy nâng nhẹ chén trà hoa hồng, hơi nóng phả vào không khí lạnh. Nàng không rung động trước cái c.h.ế.t của một kẻ đối đầu. Trong thế giới của nàng, cái c.h.ế.t chỉ là một công cụ, một đòn bẩy để đẩy ván cờ đi tiếp.
"Đúng 3 giờ 15 phút..." Nguyệt Hy khẽ lẩm bẩm.
Bỗng, một luồng khí lạnh lướt qua bầu trời đêm. Không phải gió. Đó là một vật thể sống, khổng lồ và mạnh mẽ. Bóng đen ấy sải cánh rộng lớn, gần như che khuất cả vầng trăng, bay qua khu vực cấm quân sự rồi lướt ngang qua khu vườn biệt thự.
Ưng Hạo.
Hóa thú hình Đại bàng Sắt, anh là một chấm đen hoàn hảo trong màn đêm. Anh không hạ cánh, chỉ đơn thuần là thực hiện chuyến bay tuần tra định kỳ. Anh không hề biết rằng, chính hành động vô thức ấy, chính sự tồn tại của anh, đã rơi vào tầm ngắm của con linh miêu đen dưới kia.
Đôi mắt Nguyệt Hy lóe lên tia sáng sắc bén, một nụ cười nhếch mép ẩn hiện. Nụ cười đó là sự kết hợp hoàn hảo giữa vẻ đẹp nguy hiểm và sự tính toán tàn nhẫn. Mục tiêu đã xuất hiện.
Sáng hôm sau, trụ sở điều tra quân sự đặc nhiệm chìm trong căng thẳng. Tổng tư lệnh Châu Ngân đích thân giám sát.
Ưng Hạo đứng giữa phòng họp, cao lớn và lạnh lùng. Áo quân phục màu đen ôm lấy cơ thể rắn chắc, biểu tượng Đại bàng Sắt trên n.g.ự.c sáng bóng. Anh là hiện thân của kỷ luật và chính trực. Đôi mắt đại bàng của anh quét qua bản báo cáo hiện trường, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào.
Ngọc Đinh Đang
"Hiện trường không có dấu vết đột nhập, không có dấu vết vật lộn. Hung thủ là một chuyên gia. Khả năng cao là người thú dạng bay, tốc độ cực nhanh," Ưng Hạo kết luận, giọng trầm và dứt khoát.
"Đội trưởng Ưng, Thượng nghị sĩ Bạc là nhân vật chủ chốt. Cả triều đình đang gây áp lực," Châu Ngân gằn giọng. "Phải tìm ra bằng chứng, bất cứ bằng chứng nào."
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng họp mở ra. Mọi ánh mắt đổ dồn.
Bước vào là Lãnh Nguyệt Hy. Nàng không mặc đồ tang hay đồ ngủ như một nhân chứng thông thường. Nàng mặc một chiếc đầm dạ hội màu xanh ngọc, như vừa bước ra từ một bữa tiệc trà xa hoa nhất. Bên cạnh nàng là Mộc Ân, cố vấn chồn hôi lanh lợi, luôn im lặng nhưng ánh mắt lại như theo dõi mọi người.
Nguyệt Hy bước đi chậm rãi, không cần ai mời mà đã ngồi vào chiếc ghế đối diện với Ưng Hạo.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau. Một bên là sự băng giá tuyệt đối của người lính, một bên là sự tự mãn cao ngạo của kẻ thao túng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-cua-thien-kim/chuong-1-bay-cua-thien-kim.html.]
Ưng Hạo cảm thấy một sự khó chịu mơ hồ. Anh đã nhìn qua hàng trăm nhân vật m.á.u mặt, nhưng chưa ai mang lại cảm giác nguy hiểm và vô cảm đến vậy. Nàng quá đẹp, nhưng vẻ đẹp đó giống như lớp băng mỏng che phủ một cái vực sâu.
"Thưa Đội trưởng Ưng Hạo," Nguyệt Hy cất giọng, âm vực trầm ấm, du dương, nhưng lại khiến người nghe cảm thấy bị áp chế. "Tôi có thể giúp anh tìm ra manh mối."
"Thưa tiểu thư Lãnh, chúng tôi cần bằng chứng khách quan, không phải suy đoán," Ưng Hạo đáp, âm thanh khô khốc như kim loại va chạm.
Nguyệt Hy cười nhẹ, nụ cười tinh tế đến mức không ai biết nàng đang chế nhạo hay khen ngợi. Nàng đứng dậy, bước đến gần bàn Ưng Hạo, khoảng cách đủ gần để anh có thể ngửi thấy mùi hương hoa hồng lạnh lẽo từ nàng.
Nàng khẽ nghiêng người, đôi mắt phượng sắc bén nhìn thẳng vào đôi mắt đại bàng kiên định của anh. Hành động này không mang tính ve vãn, mà mang tính thao túng và đe dọa.
"Tôi đã thấy. Vào lúc Thượng nghị sĩ tắt thở," nàng thì thầm, giọng đủ nghe giữa không gian im lặng, "Một người thú bay ngang. Rất nhanh, rất lớn. Giống loài... Đại bàng Sắt."
Sự im lặng trong phòng họp trở nên nặng nề. Ưng Hạo không nhúc nhích, nhưng cơ bắp anh căng cứng.
"Cô đang cố tình đổ tội cho ai?" Châu Ngân tức giận, đập tay xuống bàn.
"Tôi không đổ tội," Nguyệt Hy ngẩng đầu, quay sang Châu Ngân, ánh mắt sắc như d.a.o cạo, "Tôi chỉ cung cấp miêu tả chính xác. Và Đội trưởng Ưng Hạo, anh là người thú Đại bàng Sắt duy nhất có quyền hạn và kỹ năng tuần tra khu vực đó vào đêm qua."
Sau đó, nàng lại quay sang Ưng Hạo, vẻ mặt trở nên "thương cảm" một cách giả tạo: "Tôi biết điều này thật khó khăn cho anh, Đội trưởng."
Nguyệt Hy đặt tay vào túi đầm, rút ra một vật nhỏ, sắc nét: Một chiếc lông vũ màu đen ánh kim, dài bằng một ngón tay, đầu lông bị cắt cụt một cách sắc bén.
"Tôi tìm thấy cái này dưới ban công tầng thượng. Nó rất hiếm, thưa Đội trưởng," nàng nói, khẽ lướt ngón tay dọc theo phiến lông vũ, "Nó dường như đã bị cắt để che giấu danh tính, nhưng... tôi tin anh, đội trưởng."
Ưng Hạo nhìn chằm chằm vào chiếc lông vũ. Máu trong người anh như đông lại. Đó là lông vũ của anh, không nghi ngờ gì nữa. Chỉ có anh mới có những chiếc lông đặc trưng đó sau mỗi lần lột xác.
Anh bị gài bẫy. Một cái bẫy hoàn hảo, đơn giản đến mức thô bạo.
"Nếu không phải anh, Đội trưởng," Nguyệt Hy thu lại chiếc lông vũ, ánh mắt nàng lại trở về vẻ lạnh lùng và kiêu ngạo, "thì anh phải chứng minh điều đó. Việc của tôi là kể lại sự thật, việc của anh là tìm ra kẻ nói dối, hoặc... chấp nhận trở thành kẻ tình nghi. Và tôi đã kéo anh vào cuộc chơi này rồi, Đại bàng Sắt."
Nàng đứng dậy, không chờ phản ứng từ bất cứ ai, quay lưng bước đi. Vẫn là sự kiêu kỳ và quyền lực không thể tranh cãi. Nàng đã ném một quả b.o.m vào phòng họp và an nhiên rời đi.
Ưng Hạo nắm chặt tay. Lần đầu tiên trong đời, anh không biết nên trung thành với sự thật khách quan, hay nên tin vào linh cảm của chính mình.
Anh biết, anh vừa gặp phải đối thủ nguy hiểm nhất. Một con linh miêu dám chơi đùa với cả đế quốc.
--------------------------------------------------