Ưng Hạo chấp nhận thỏa thuận. Anh không chính thức đứng về phía Lãnh Nguyệt Hy, nhưng anh sử dụng mạng lưới quân đội của mình để điều tra những mục tiêu mà cô gợi ý. Đổi lại, Nguyệt Hy dùng quyền lực và thông tin của Lãnh gia để che chắn cho anh khỏi áp lực của Châu Ngân và sự giám sát của Hoàng tộc.
Địa điểm hợp tác của họ là một căn hộ áp mái bí mật do Lãnh gia sở hữu, nằm ở khu vực giáp ranh giữa khu quý tộc và khu quân sự.
Mỗi đêm, Ưng Hạo, sau giờ làm việc căng thẳng, sẽ đến đó. Căn phòng luôn lạnh lẽo, chỉ có ánh đèn vàng lờ mờ và mùi trà hoa hồng quen thuộc.
Ngọc Đinh Đang
"Anh tìm thấy gì?" Nguyệt Hy hỏi, không ngẩng đầu khỏi chiếc máy tính bảng đầy ắp dữ liệu mật mã, tay nàng gõ lách cách những mật mã phức tạp.
"Thượng nghị sĩ Bạc đã chuyển một khoản tiền lớn ra nước ngoài, hai ngày trước khi c.h.ế.t. Nơi nhận là một công ty vỏ bọc tại Đảo Sương Mù – nơi Long gia thường dùng để giao dịch chất độc và vũ khí sinh học," Ưng Hạo trả lời, giọng trầm và dứt khoát.
"Thú vị." Nguyệt Hy cuối cùng cũng ngẩng đầu. "Long Minh (Rắn Hổ Mang Chúa) đang tham gia vào cuộc chơi này. Và anh ta làm việc cho ai? Không thể là Long gia. Họ quá tham lam để phục tùng. Chắc chắn là người đứng đầu."
Ưng Hạo dựa vào tường, nhìn nàng làm việc. Nguyệt Hy không hề có vẻ kiêu kỳ hay yếu đuối, nàng là một chiến binh thông tin. Nàng mặc một chiếc áo len mỏng, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng vẻ sắc sảo vẫn không hề suy giảm.
"Cô không ngủ sao?" Anh hỏi, không phải chất vấn, mà là một sự quan tâm vô thức.
Nguyệt Hy dừng tay, ngước nhìn anh, mỉm cười mệt mỏi hiếm hoi: "Một kẻ tính kế cả đế quốc thì làm gì có thời gian ngủ. Tôi biết anh đang theo dõi tôi, Đại bàng Sắt. Đừng lo, kế hoạch của tôi không bao gồm việc hạ độc anh lúc nửa đêm đâu."
"Tôi không lo cô hạ độc tôi," Ưng Hạo bước đến gần, áp sát vào bàn làm việc, "Tôi lo cô dùng lời nói để hạ độc lý tưởng của tôi."
Khoảnh khắc đó, sự căng thẳng giữa họ đạt đến đỉnh điểm. Không còn là sĩ quan và nghi can, mà là hai con thú săn mồi đang đo lường sức mạnh lẫn nhau. Ưng Hạo đưa tay ra, chạm vào má Nguyệt Hy.
"Cô thật sự muốn gì, Nguyệt Hy? Nếu là quyền lực, cô đã có đủ. Tại sao lại là cả Đế quốc?"
Nguyệt Hy nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo và mạnh mẽ từ bàn tay anh. Đây là lần đầu tiên nàng để anh chạm vào mình một cách gần gũi.
"Tôi muốn... một nơi an toàn. Một đế quốc không mục nát, nơi tôi không cần phải dùng mưu kế để tồn tại. Một đế quốc mà chúng ta có thể làm chủ vận mệnh. Nơi tôi không cần phải dùng chiếc lông vũ của anh để đe dọa anh."
Lời thú nhận này của nàng, nửa thật nửa giả, lại khiến tim Ưng Hạo rung động.
Cuộc hợp tác của họ nhanh chóng bị phát hiện, không phải bởi Châu Ngân, mà bởi Phượng Sương (Phượng Hoàng Đất), tiểu thư Phượng gia. Phượng Sương là người nắm giữ mạng lưới tin tức ngầm và muốn loại bỏ Nguyệt Hy để độc chiếm quyền lực và cả Ưng Hạo.
Phượng Sương đã bí mật theo dõi Ưng Hạo, sử dụng kỹ năng thao túng truyền thông của mình.
Phượng Sương tung tin đồn vô căn cứ rằng Ưng Hạo và Nguyệt Hy đang bí mật gặp gỡ vì mục đích tình ái và phản bội quân đội, chứ không phải vì điều tra.
Nàng bí mật tiết lộ vị trí căn hộ áp mái cho Châu Ngân và Long Minh.
Tối hôm sau, khi Ưng Hạo và Nguyệt Hy đang phân tích một bản đồ cơ sở quân sự mật, một đội đặc nhiệm do Châu Ngân cử đến đã bao vây căn hộ.
"Ưng Hạo! Ngươi đã phản bội!" Giọng Châu Ngân vang lên qua loa phóng thanh.
Nguyệt Hy bật cười, nụ cười đầy nguy hiểm: "Mạng lưới của Phượng Sương nhanh hơn tôi nghĩ. Nhưng họ sẽ không biết chúng ta đang ở đâu nếu chúng ta không tự làm lộ ra."
Ưng Hạo bình tĩnh: "Chúng ta bị gài bẫy. Tôi không thể dùng vũ lực với quân đội của mình."
"Anh không cần. Tôi có cách," Nguyệt Hy lập tức hành động. Nàng không chạy trốn, mà đi thẳng ra ban công, kích hoạt một tín hiệu bằng công nghệ tàng hình của Lãnh gia.
Chỉ vài giây sau, hàng chục Máy bay không người lái của Lãnh gia xuất hiện, không tấn công, mà chỉ chiếu sáng rực rỡ vào căn hộ, tạo ra một cơn mưa ánh sáng chói lòa.
"Anh thấy đó, Đại bàng Sắt," Nguyệt Hy nói, "Nếu chúng ta bị bắt ở đây, cả thế giới sẽ thấy Đội trưởng đặc nhiệm Ưng Hạo đang bị kẻ thù cũ của mình truy sát ngay trong lãnh thổ Lãnh gia."
Nguyệt Hy biết Châu Ngân sẽ không bao giờ dám tấn công công khai khi mọi bằng chứng đang chĩa về phía ông ta. Châu Ngân rút quân. Nhưng Nguyệt Hy đã đạt được mục đích khác.
"Họ sẽ không bao giờ tin rằng anh vô tội. Anh phải chọn phe, Ưng Hạo," Nguyệt Hy nói, giọng nàng đầy áp lực.
"Tôi đã chọn. Tôi sẽ chứng minh rằng cả cô và Châu Ngân đều sai."
Ưng Hạo sử dụng thời gian rút lui, nhanh chóng tìm ra bằng chứng: Thượng nghị sĩ Bạc đã bán đứng một số bí mật quân sự cho Châu Ngân, nhưng Long Minh đã g.i.ế.c Bạc theo lệnh Châu Ngân để bịt đầu mối, sau đó cố gắng gán tội cho Lãnh gia.
Nguyệt Hy không phải hung thủ. Nàng chỉ là kẻ tạo ra cơ hội. Ưng Hạo cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Anh không phải phản bội công lý, mà anh phải dùng công lý để lật đổ những kẻ nhân danh nó.
Ưng Hạo siết c.h.ặ.t t.a.y Nguyệt Hy: "Bây giờ, chúng ta dùng sự thật. Không phải mưu kế của cô."
"Sự thật là một công cụ mạnh mẽ, Hạo. Nhưng chỉ khi nó được dẫn dắt bởi một bàn tay khôn ngoan," Nguyệt Hy đáp, ánh mắt nàng bừng lên niềm tin, và cả sự sở hữu. Nàng biết, anh đã hoàn toàn thuộc về cuộc chơi của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bay-cua-thien-kim/chuong-4-lien-minh-cua-ke-phan-boi.html.]
Ưng Hạo biết rằng, để lật đổ Châu Ngân—Tổng tư lệnh nắm giữ sức mạnh quân sự tuyệt đối—anh không thể dựa vào các kênh nội bộ đã bị thối rữa của quân đội. Anh cần một vũ khí mới: quyền lực mềm của Lãnh Nguyệt Hy và sức mạnh truyền thông của Phượng gia.
"Chúng ta cần một cuộc họp báo," Ưng Hạo nói, nhìn Nguyệt Hy với ánh mắt kiên định. "Tôi sẽ công khai mọi bằng chứng về Châu Ngân và Long Minh. Nhưng tôi cần sự che chở tuyệt đối và sự đảm bảo rằng cô sẽ không lợi dụng tình hình để làm hại Hoàng tộc."
Nguyệt Hy dựa lưng vào ghế sofa, nhấp một ngụm trà. "Tôi không bao giờ làm hại những thứ đã mục nát. Tôi chỉ giúp chúng nhanh chóng rơi rụng thôi. Và vâng, tôi hứa. Nhưng anh phải chấp nhận rằng hành động này sẽ đưa chúng ta vào vị trí không thể quay đầu. Anh sẽ trở thành kẻ phản bội trong mắt đế quốc, và tôi sẽ là kẻ thao túng."
"Tôi thà làm kẻ phản bội theo ý mình, còn hơn là anh hùng bị người khác điều khiển," Ưng Hạo đáp, đặt chiếc lông vũ ánh kim (bằng chứng tố cáo anh) lên bàn. "Chúng ta bắt đầu đi."
Mộc Ân (Cố vấn Chồn Hôi) nhanh chóng tổ chức cuộc họp báo. Sự kiện này được sắp xếp tại một địa điểm trung lập và được truyền hình trực tiếp, do chính Phượng Sương (Phượng Hoàng Đất), người đang muốn xem Nguyệt Hy thất bại, vô tình quảng bá rầm rộ.
Giây phút Ưng Hạo và Nguyệt Hy cùng bước lên bục, toàn bộ Đế quốc X sững sờ. Đội trưởng đặc nhiệm chính trực nhất, bên cạnh tiểu thư quyền lực và tai tiếng nhất.
Ưng Hạo mở lời bằng giọng nói trầm và kiên định, không hề nao núng:
"Tôi đứng đây không phải để thanh minh cho bản thân, mà để phơi bày sự thật về cái c.h.ế.t của Thượng nghị sĩ Bạc và sự mục nát trong nội bộ quân đội."
Anh trình bày chi tiết bằng chứng:
Các giao dịch mật giữa Châu Ngân và Long Minh.
Lệnh ám sát Thượng nghị sĩ Bạc được Châu Ngân ký duyệt.
Việc sử dụng Long gia để che giấu dấu vết và gán tội cho Lãnh gia.
Cuối cùng, anh đưa ra chiếc lông vũ, giải thích rằng nó đã bị trộm và dàn dựng, nhưng nhấn mạnh rằng chính sự dàn dựng này đã buộc anh phải nhìn thấy sự thật.
Đến lượt Nguyệt Hy. Nàng không đưa ra bằng chứng, nàng đưa ra tầm nhìn.
"Thưa các bạn, tôi thừa nhận đã kéo Đội trưởng Ưng Hạo vào vụ án. Tôi đã dùng mưu kế. Nhưng tôi đã làm vậy vì tôi biết, chỉ có một đại bàng chính trực và mạnh mẽ mới dám đối mặt với sự thật này. Châu Ngân không chỉ tham nhũng, ông ta đang đe dọa sự ổn định của đế quốc. Tôi, với tư cách là người đứng đầu Lãnh gia, cam kết hỗ trợ Ưng Hạo và Hoàng tộc trong việc cải tổ toàn diện chế độ quản lý quân sự."
Lời tuyên bố của Nguyệt Hy vừa đủ để trấn an dư luận rằng Lãnh gia không nhắm vào Hoàng đế, mà chỉ nhắm vào những kẻ phản bội.
Cuộc họp báo thành công. Châu Ngân bị tước bỏ mọi quyền lực và bị bắt giữ. Long Minh bỏ trốn. Vị thế của Lãnh gia tăng vọt, và Ưng Hạo trở thành người hùng—nhưng là một người hùng gây tranh cãi.
Đêm đó, trong căn hộ áp mái, chiến thắng đến cùng với sự kiệt sức.
Ưng Hạo nhìn Nguyệt Hy, nàng đang dựa vào cửa sổ, mái tóc đen phản chiếu ánh đèn thành phố.
"Cô không thể từ bỏ mưu kế, phải không?" Anh hỏi, giọng nói vừa có sự ngưỡng mộ, vừa có sự thất vọng.
"Mưu kế là thứ đã giữ tôi sống sót, Hạo. Và là thứ đưa anh đến bên tôi," Nguyệt Hy xoay người lại. "Anh đã công khai liên minh với tôi. Anh đã đặt cược danh dự của mình vào tôi."
Anh bước đến, ôm nàng vào lòng. Đây không phải là một cái ôm lãng mạn nhẹ nhàng, mà là một sự níu giữ, một sự ràng buộc mạnh mẽ và tuyệt vọng.
"Tôi đặt cược vào sự thật tôi đã tìm thấy, không phải vào kế hoạch lớn của cô," Ưng Hạo thì thầm vào tai nàng. "Cô nói cô muốn một nơi an toàn. Tôi sẽ xây dựng nó cho cô. Nhưng không phải bằng những thủ đoạn bẩn thỉu."
Nguyệt Hy ngước nhìn anh, đôi mắt phượng chứa đầy cảm xúc phức tạp: "Vậy thì, hãy là người duy nhất giám sát tôi, Đại bàng Sắt. Hãy là người duy nhất có quyền lật đổ tôi, nếu tôi đi chệch khỏi con đường."
Nàng đặt tay lên cổ anh, kéo anh lại gần, chủ động trao một nụ hôn sâu. Nụ hôn này là một lời thề ngầm, một sự trao đổi quyền lực và tình cảm. Nó không ngọt ngào, mà mang vị của tham vọng, rủi ro và sự thấu hiểu tuyệt đối.
Hoàng Đế Tước, sau cú sốc, buộc phải tiến hành cải tổ. Ưng Hạo được phong làm Chỉ huy Lực lượng Cận vệ Hoàng gia mới, một vị trí quyền lực và trực tiếp bảo vệ Hoàng đế. Đây là vị trí mà Lãnh Nguyệt Hy muốn anh có được.
Lãnh Nguyệt Hy trở thành Cố vấn Cải cách của Hoàng đế, trên thực tế là người nắm quyền điều hành chính phủ và quân đội, dưới danh nghĩa "cải cách".
--------------------------------------------------