Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bí ẩn những chiếc ghế n ổ

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trang cuối cùng của quyển sách là một bài thơ và một bức tranh.

Bài thơ viết: “Cha rửa mặt cho con, con rửa chân cho cha. Nến mật thờ quan tài, con cháu hưởng phúc lộc.”

Trà Sữa Tiên Sinh

Có một chú thích bên cạnh, bài thơ này là lời bình của người lạ dành cho Mục Phùng Xuân.

Bức tranh là một cái đầu sư tử dữ tợn, ánh mắt hung ác, mặt xanh, răng nanh nhọn. Nó hoàn toàn giống với biểu tượng của công ty Lion Spirit. Hóa ra Mục Lập Nhân đã kế thừa ý tưởng của tổ tiên.

Tôi đặt quyển sách về chỗ cũ, nằm trên giường nhắm mắt nghỉ ngơi.

Trong lòng có một cảm giác quen thuộc kỳ lạ: dường như có điều gì đó trong quyển sách đã nghe ai đó nói ở đâu đó, nhưng không thể nhớ ra.

Tôi cảm thấy mặt mình ngứa, tưởng là có côn trùng bay đến, vỗ tay thử thì cảm giác không đúng, mở mắt ra mới phát hiện ra là một con gián cỡ bằng đầu ngón tay.

Dịch lỏng màu vàng nhạt lan ra trong lòng bàn tay, cảm giác ghê tởm cực độ khiến tôi bỗng có chút không yên tâm, quyết định đi bệnh viện xem sao.

13

Tôi ra hiệu cho y tá trưởng đóng cửa phòng bệnh, vặn đèn pin lên. Ánh sáng mạnh chiếu vào mặt cô gái, gương mặt vốn thanh tú giờ đã không còn nhận ra nữa.

Cô ấy vẫn còn tỉnh táo, nhưng ánh sáng mạnh khiến cô phát ra những âm thanh không rõ ràng.

Những vết mụn trứng cá cách đây mười mấy giờ giờ đã biến thành những khối u to bằng hạt đào, màu sắc ngày càng sặc sỡ, đỏ đến mức chỉ cần chạm nhẹ là có thể chảy m áu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bi-an-nhung-chiec-ghe-n-o/chuong-11.html.]

Trong những vết nứt nhỏ có thể thấy màu đen trắng đang xoay chuyển, nếu không phải vậy, tôi không thể tin đây chính là đôi mắt trong sáng mà trước đây tôi đã thấy.**

Lỗ mũi hoàn toàn biến mất, cô ấy chỉ có thể mở to miệng, th ở dố c nặng nhọc.

Tôi lại quan sát khoang miệng, lưỡi đã chuyển thành màu xám kỳ lạ.

"Bác sĩ Tôn chuyên da liễu đã đến, ông ấy nói là nhi.ễm tr.ùng sau ph%ẫu thu.ật," y tá trưởng nói, "Vậy nên tôi mới gọi điện cho anh."

"Đó chỉ là cách đổ lỗi của ông ta," tôi cười một cách châm biếm, "Tôi muốn nhờ cô giúp một việc."**

Tôi ghé sát tai y tá trưởng thì thầm: "Xem có ai ở trong phòng xét nghiệm không?"

Y tá trưởng gật đầu rồi rời khỏi phòng bệnh.

Tôi lấy một ít dịch tiết từ da cô gái, cho vào ống nghiệm để phân tích.

Y tá trưởng trở lại nhanh hơn dự đoán của tôi, cô gật đầu không phát ra tiếng khi bước vào phòng.

Khi có câu trả lời không có người ở, tôi lập tức đến phòng xét nghiệm.

Mười mấy phút sau, tôi đứng dậy từ chỗ kính hiển vi, cảm thấy chán nản.

Tôi tự cho rằng mình có thành tích học tập xuất sắc, nhưng dù cố gắng thế nào cũng không thể xác định được vi khuẩn trong dịch tiết là gì.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bí ẩn những chiếc ghế n ổ
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...