“Tôi đã sớm nhìn ra rồi, bình thường đối xử lạnh nhạt với cậu, chỉ là muốn xem cậu có thể nhịn được bao lâu.”
“Không ngờ, hôm nay cậu cuối cùng cũng nói ra rồi...”
Trong lòng tôi nóng lên, ôm Bạch Linh vào phòng...
Có mối quan hệ này, tiến triển giữa tôi và Bạch Linh rất nhanh chóng.
Cô ta tiêu xài phóng khoáng, thỉnh thoảng lại tặng tôi một món quà nhỏ giá trị.
Nhưng bây giờ mục đích của tôi không phải ở đây, tôi khẩn thiết muốn biết bí mật trên người cô ta.
Bởi vì thời gian của tôi không còn nhiều.
Món ăn ngon đến mấy, ăn nhiều cũng sẽ ngán. Thời gian càng lâu, sức hấp dẫn của tôi đối với Bạch Linh càng yếu, đến lúc đó muốn moi được bí mật từ miệng cô ta sẽ khó hơn.
Cuối cùng, sau một đêm mặn nồng, tôi đã hỏi câu hỏi đó.
“Chị ơi, rốt cuộc chị đã bảo dưỡng nhan sắc này như thế nào vậy?”
“Giờ chị ra ngoài nói mình vẫn là sinh viên đại học chắc cũng chẳng ai nghi ngờ đâu.”
Bạch Linh bị tôi chọc cười khúc khích, ánh mắt nàng mơ màng, miệng lẩm bẩm:
“Tôi có được tất cả những thứ này, đều nhờ Âm Dương Hồ và đàn ông các cậu ...”
Tôi thầm ghi nhớ cái tên này, định hỏi thêm nhưng phát hiện Bạch Linh đã ngủ thiếp đi.
Năm nay tôi đã ba mươi rồi, dù có bỏ bao nhiêu tiền bạc và công sức để chăm sóc bản thân, cũng không thể thoát khỏi một sự thật tàn khốc: Tôi đang dần già đi.
Da tôi không còn săn chắc, thể lực cũng không bằng trước.
Điều công bằng nhất trên đời này là tiền bạc cũng không thể mua được thời gian.
Nhưng bây giờ tôi phát hiện, lại có thứ có thể giúp con người giữ mãi tuổi thanh xuân.
Làm sao điều này lại không khiến tôi phát điên cho được?
Mấy ngày sau đó, tôi luôn nghĩ cách làm sao để lấy được cái Âm Dương Hồ từ tay Bạch Linh.
Điều này khiến tôi giảng bài lơ đễnh, bị Bạch Lộ chỉ ra nhiều lỗi sai.
“Thầy ơi, sau này em không cần thầy kèm nữa đâu, ngày mai thầy đừng đến nữa!”
Thấy Bạch Lộ giận, tôi vội vàng xin lỗi cô ấy.
Nhưng dù tôi có nhận lỗi thế nào, cô ấy vẫn kiên quyết bắt tôi rời đi.
Lúc này, tôi mới nhận ra điều bất thường.
Bạch Lộ không phải là người nhỏ nhen như vậy, hơn nữa chúng tôi có mối quan hệ rất tốt, cô ấy tuyệt đối sẽ không vì một lỗi nhỏ như vậy mà bắt tôi rời đi.
Thế là tôi đến gần Bạch Lộ, dịu dàng nhìn cô ấy.
“Tiểu Lộ, thầy thấy trạng thái của em không được tốt, có chuyện gì sao?”
“Có chuyện gì cứ nói với thầy, thầy nhất định sẽ cố gắng hết sức giúp em.”
Nhưng tôi không ngờ, vừa dứt lời, Bạch Lộ đã bật khóc.
Giọng cô ấy run rẩy.
“Thầy Hạ, thầy là người tốt.”
“Thầy đừng hỏi nữa, mau rời khỏi đây đi, đừng bao giờ quay lại nữa.”
“Không đi nữa thì không kịp đâu!”
Tôi nén lại nỗi hoài nghi trong lòng, tiếp tục hỏi cô ấy.
“Thầy không hiểu lời em nói, tại sao thầy phải rời đi?”
Bạch Lộ ôm đầu, thân thể run rẩy, giọng điệu đầy sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bi-thuat-danh-cap-thanh-xuan/chuong-4.html.]
“Không đi nữa, thầy sẽ chết!”
Tôi không hiểu đầu đuôi ra sao, đang định hỏi cho rõ thì Bạch Lộ đột nhiên ngẩng đầu lên.
Ngực cô ấy phập phồng dữ dội, mắt nhìn chằm chằm vào tôi.
“Thầy ơi, thầy quay lưng lại xem là biết thôi.”
Tôi liếc nhìn cô ấy một cái, bán tín bán nghi đi đến trước gương cởi áo ra.
Khoảnh khắc quay người lại, tôi sợ đến mức chân mềm nhũn, trực tiếp quỳ sụp xuống đất.
Sau lưng tôi, không biết từ lúc nào đã xuất hiện mấy vết sẹo m.á.u ghê rợn.
Các vết sẹo m.á.u đan xen vào nhau, tạo thành hình một cái bình cổ kính.
Vừa chạm nhẹ tay vào, những vết sẹo m.á.u này đã biến mất, như thể chúng chưa từng xuất hiện.
Tôi kinh hãi tột độ, xông đến trước mặt Bạch Lộ truy hỏi.
“Cuối cùng thì cái quái quỷ này là cái gì!”
Bạch Lộ lắc đầu.
“Em cũng không biết đây là cái gì.”
“Bố em từng có hình vẽ này trên người, sau đó ông ấy biến mất.”
“Kể từ đó, mẹ em bắt đầu trở nên trẻ trung một cách bất thường.”
“Hơn nữa, những người đàn ông đó nhiều nhất cũng chỉ ở bên mẹ em được bảy ngày, sau đó em không bao giờ gặp lại họ nữa...”
Toàn thân tôi tê dại, trong đầu bắt đầu chắp nối một sự thật kỳ lạ.
Bạch Linh thông qua cái gọi là Âm Dương Hồ, biến đàn ông thành chất dinh dưỡng để duy trì tuổi thanh xuân của cô ta.
Tôi nghĩ đến thứ chất lỏng màu đỏ sẫm mà cô ta uống hôm đó, trong lòng cuộn trào, suýt nữa thì nôn ra.
Đúng lúc tôi định bỏ chạy, tôi liếc nhìn Bạch Lộ một cái, rồi quay người lại dừng lại.
Người ta thường nói, phú quý hiểm trung cầu, phú quý tột đỉnh đang ở ngay trước mắt, tôi tuyệt đối không thể cứ thế rời đi.
Tôi quay người lại, ngồi xổm xuống đất, nắm lấy tay Bạch Lộ.
Đặt tay cô ấy lên mặt, tôi nhìn sâu vào mắt cô ấy đầy tình cảm.
“Em có thể nói cho thầy những điều này, chứng tỏ em cũng thích thầy đúng không?”
“Thầy và mẹ em chỉ là vui chơi qua đường thôi, thực ra người thầy thực sự có cảm tình là em.”
“Vẻ bề ngoài không quan trọng, sự rạng rỡ bên trong mới là điều có thể lay động lòng người nhất.”
Má Bạch Lộ ửng hồng, cô ấy cúi đầu không dám nhìn tôi.
Trong lòng tôi cười lạnh, tiếp tục thừa thắng xông lên.
“Thực ra nền tảng của em rất tốt.”
“Nếu không phải vì mắc bệnh này, chắc chắn sẽ đẹp hơn mẹ em nhiều.”
“Bạch Linh cũng thật là, đã có cách trẻ lại sao không để con gái mình cũng được hưởng lây chứ?”
Bạch Lộ nắm chặt tay, sắc mặt lúc sáng lúc tối.
Tôi biết, bây giờ chính là thời khắc quan trọng nhất.
Thế là tôi vuốt ve má cô ấy, giọng nói mang theo sự mê hoặc.
“Chỉ cần em bằng lòng giúp thầy, sau khi thầy biết cách, nhất định sẽ giúp em trẻ lại, trở về với tuổi thật của em.”
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên MonkeyD ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
“Đến lúc đó chúng ta sẽ rời khỏi đây, cùng nhau đi xem thế giới rộng lớn bên ngoài.”
Mắt Bạch Lộ sáng lên, cô ấy nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.
--------------------------------------------------