Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bình yên vô sự

Chương 25

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

101.

Mẹ nói là sợ cha không thoát ra được.

Tôi đã nhớ rõ cha đã từng nói, trên đời khó chữa nhất là bệnh trong lòng, hết thuốc chữa nhất là bệnh nghèo, cho nên ông ấy mới cần phải kiếm rất nhiều tiền.

Nhưng hiện giờ ông ấy không có tiền, cũng không có người, hoành hành ngang ngược nửa đời người, giờ lại bị người ngoài châm chọc mà sống không bằng chết.

102.

Tôi đi đến trước mặt Lục Chấp, hắn đứng ở đầu hẻm, bình tĩnh nhìn về hướng nào đó, khi tôi nhìn vào ánh mắt hắn, bên môi tái nhợt của hắn mới nhếch lên ý cười.

Cả người hắn, bao gồm cả hắn hiện tại, phảng phất một nụ cười lạnh lẽo cô quạnh.

Tôi bước nhanh đến bên cạnh hắn, liếc mắt mà không nhìn hắn: “Anh có thể dừng chuyện báo thù lại một chút không?”

Từ lúc đầu tăng số người bảo vệ, đến bây giờ mỗi lần Lục Chấp đều đi theo tôi lại đây, hắn đều đứng ở đầu hẻm, không cần biết là chờ bao lâu.

Tôi quá sợ lúc này hắn còn muốn làm gì nhà họ Tống nữa.

Cho dù chuyện của dì Ba không trực tiếp liên quan tới hắn, nhưng tôi vẫn cứ cảm thấy hắn giống như là người thúc đẩy bên ngoài.

Lục Chấp cũng không nói không, cũng không nói có, chỉ là ba phải thế nào cũng được rồi yêu cầu tôi trở về.

Đôi mắt của tôi khóc đến nỗi sưng húp, nếu cứ luôn khóc thì sẽ rất đau, tôi cố gắng cắn răng không để nước mắt tiếp tục rơi xuống.

“Anh vốn là muốn hại cha, chẳng qua là bị dì Ba phá hủy phải không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/binh-yen-vo-su/chuong-25-toi-bat-dau-han-anh-roi.html.]

Hắn nhìn vào đôi mắt tôi, tôi cho rằng hắn sẽ không trả lời, nhưng sau một lát, hắn thế mà trả lời “Đúng thế!”

Quả nhiên là như thế!

Tôi đã sớm nói, dù cho tôi thừa nhận nhà họ Tống có lỗi với Lục Chấp, tôi cũng hiểu việc hắn trả thù, hắn đau khổ hắn chịu đựng, nhưng tôi sẽ vẫn hận hắn.

Cho đến khi trở về phủ Đốc Quân, tôi nằm nghiêng ở trên giường, góc độ này có thể vẫn nhìn thấy hộp nhạc cùng với cây trâm hình con bướm trên bàn, rốt cuộc vẫn nói ra.

“Tôi bắt đầu hận anh rồi!”

Tôi ích kỷ mà tìm thấy một điểm dừng chân cho cảm xúc của mình.

Quá hận, chỉ là tôi không biết bắt đầu hận từ đâu, bắt đầu hận từ ai.

Lục Chấp đứng yên ở mép giường của tôi rất lâu, cuối cùng tôi có thể cả thấy hắn kéo chăn cho tôi, có lẽ hắn cho là tôi đã ngủ rồi, mới chạm chạm vào đôi mắt tôi.

Người dễ thương làm những điều dễ thương, dịch/viết những truyện dễ thương

Đến trang Facebook của mình để tìm hiểu thông tin nhé: I will tell you lovely stories

“Có thể đừng chạm vào tôi được không!”

Tay hắn dừng lại, sau khi chạm vào ánh mắt của tôi thì mí mắt rũ xuống, nhưng hắn vẫn vô cùng bình tĩnh mà thu tay lại, chỉ là hơi mất tự nhiên mà đặt bên cạnh người.

Tôi nhắm mắt lại, không nhìn hắn nữa, cũng không biết khi nào thì hắn đi.

Ngày hôm sau, hoa ở mép giường bỗng nhiên đổi lại thành hoa hải đường.

Trong lòng tôi buồn bực đến nỗi muốn ném hoa xuống, nhưng nghĩ lại.

Hoa thì có tội gì đâu!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bình yên vô sự
Chương 25

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 25
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...