Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bình yên vô sự

Chương 33

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

148.

Cha quay đầu lại gọi tên tôi, chạy về hướng tôi.

Tôi tận mắt nhìn thấy Tá Đằng giống như con gián, đánh mãi không chết, cắn răng rút d.a.o nhọt trên người rồi đứng lên, đ.â.m về phía Lục Chấp.

Cha cũng nhìn thấy, trong miệng ông ấy mắng “Con mẹ mày chứ!” rồi đổi hướng, đẩy Lục Chấp mới đứng lên từ mặt đất. Dao găm xuyên qua người cha tôi, m.á.u tươi nóng bỏng chậm rãi nhỏ rọt chảy theo vết dao.

Tôi nức nở, muốn kêu gào muốn giãy giụa.

Nhưng tôi không phát ra được tiếng nào.

Trơ mắt nhìn cha ngã xuống mặt đất.

Tôi liều mạng bò, duỗi tay ra để bắt lấy tay ông ấy, nhưng tôi chung quy vẫn là bên ngoài nhìn bên trong, không thắng nổi cho dù trả bằng cái giá nào đi nữa.

149.

Tá Đằng cuối cùng cũng chết.

Phủ đốc quân bị hủy hoàn toàn.

Khi tôi tỉnh lại, chỉ có thể ngậm miệng há mồm, không thể phát ra một tiếng nào, trên cổ cũng quấn băng vải thật dày.

Lê Âm đưa tôi đi thăm cha.

Cha đang nằm trên giường, hơi thở thoi thóp, mẹ ghé vào mép giường của ông ấy, Lục Chấp đứng ở phía xa, sắc mặt tái nhợt.

Bác sĩ lắc đầu nói thẳng cho chúng tôi biết không cứu nổi, còn có gì muốn nói thì nhanh nói.

Nhưng tôi một câu cũng không nói nên lời, một câu cũng không nói được!

Trước khi anh trai đi tôi cũng không thể nói được một câu.

Cha! Cha! Cha!

Miệng tôi há to, nhưng lại không phát ra tiếng nào.

Cha!

Làm sao bây giờ? Tôi nên làm cái gì bây giờ?

Tôi quỳ gối bên cạnh giường của cha, xé rách băng vải trên cổ, ngay cả tiếng khóc cũng không thể phát ra được.

Để tôi nói đi! Để tôi nói chuyện đi!

“Con gái à, đừng khóc nữa!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/binh-yen-vo-su/chuong-33-sinh-nhat-vui-ve.html.]

Cha vuốt đầu tôi, cái tay của ông ấy tuy bị Tá Đằng chặt hết ngón tay rồi, nhưng lòng bàn tay vẫn ấm áp như cũ.

Ông ấy lấy ra từ trong túi khăn tay dính đầy máu, tôi nhận, sau khi mở ra là đôi hoa tai ngọc phỉ thúy kia.

“Sinh nhật vui vẻ!”

Cha… là đi đưa quà sinh nhật cho tôi…

Vì sao có thể đối xử với tôi như vậy!

Vì sao?

Dựa vào cái gì!

Vì sao có thể đối xử với tôi như vậy chứ!

Người dễ thương làm những điều dễ thương, dịch/viết những truyện dễ thương

Đến trang Facebook của mình để tìm hiểu thông tin nhé: I will tell you lovely stories

Mẹ ghé vào bên cạnh người cha, khóc lóc bảo ông ấy đừng rời khỏi mình, cha dỗ dành mẹ bảo mẹ đừng khóc, cho dù khổ sở cũng đừng khóc nữa.

Cha thở dài, nói cho chúng tôi biết có lúc ông ấy không biết gì, cũng có lúc cũng tỉnh táo vô cùng, ông ấy rất sợ hãi, ngày nào cũng sợ hãi.

“Tôi sợ nhất chính là những tội nghiệt tôi đã làm đều báo ứng lên người bà và các con”

Có lẽ cha đã sớm biết sai, chỉ là không dám thừa nhận, cũng sợ phải chấp nhận, khi bi kịch xảy ra ở trên người bản thân mình là vô cùng khổ sở, đến nỗi tự giam cầm mình trong nhà thù của bản thân, trở nên điên khùng.

Nhưng cho dù điên khùng, thì mỗi khi đêm xuống, sợ đến nỗi nằm mơ thấy, cũng đã… cái gì cũng không thể nào thay đổi được.

Cha đột nhiên phản ứng lại, hoảng sợ mà tìm kiếm gì đó, hắn tìm kiếm ở mép giường, vươn tay về phía Lục Chấp, giống như người c.h.ế.t đuối giãy giụa trong khoảnh khắc cuối cùng.

“Lục Chấp, Lục Chấp!”

Lục Chấp lạnh mặt đến gần, cha nắm lấy tay hắn, dùng sức nuốt nước bọt, nghẹn ngào nói câu cuối cùng, kiên trì hỏi hắn.

“Nếu… nếu hiện tại tôi xin lỗi cậu… vì cha mẹ cậu… cậu có thể…”

Trong đôi mắt vẩn đục của cha có nước mắt chảy xuống, ông ấy mở to đôi mắt: “Cậu có thể… tha thứ cho ta không? Có thể tha thứ cho ta không?”

Ông ấy cố hết sức để bám vào cánh tay của Lục Chấp, cầu xin hắn, dùng một hơi cuối cùng vì bản thân mình, cũng vì cuộc đời mình tìm một lối thoát.

Môi Lục Chấp trắng bệch, hắn hờ hững đối diện với cha, đối mặt với ánh mắt bi thương thống thiết, hắn nhắm mắt lại, há mồm mấy lần, cuối cùng vẫn tàn nhẫn mà nói.

“Không thể, tôi vĩnh viễn không thể.”

Nhận được câu trả lời, cha thở một hơi cuối cùng, khoanh tay ngã xuống mép giường, đôi mắt tuyệt vọng mở to, c.h.ế.t không nhắm mắt.

Lục Chấp nhẹ nhàng vuốt tay lên đôi mắt cha, hắn vẫn trầm mặc như vậy, chỉ có đôi tay đã thu lại bên người hiện giờ không ngừng run rẩy, phải tự nắm lấy tay của mình mới có thể bình tĩnh lại.

Đến giây phút cuối cùng, cha vẫn không thể cầu xin được sự tha thứ.

Cuối cùng, tôi vẫn không thể nói lời từ biệt với hai người yêu thương tôi nhất…

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bình yên vô sự
Chương 33

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 33
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...