Cửa sổ hành lang mở tung, gió lùa ào ạt vào, trong cái lạnh buốt lại mang theo một chút dịu dàng, sắp lập xuân rồi.
Chờ đến khi xuân về hoa nở, mọi thứ sẽ tốt đẹp thôi.
“Con phải đi chăm sóc chú họ rồi, mẹ, cầu xin mẹ, chuyện này không thể để ông ấy biết.”
Vừa mở cửa, tôi đã bị mẹ tôi kéo lại, mắt bà vẫn còn đỏ hoe, nhưng thần sắc lại vô cùng kiên định: “Con nghe mẹ nói, chuyện tiền bạc con không cần lo lắng, mẹ sẽ đi xin cha ruột con.”
Tôi thở dài, tuy không tiếp xúc nhiều, nhưng tôi cũng biết cha ruột là người như thế nào.
“Thôi bỏ đi, ông ta sẽ không cho đâu.”
“Ông ta sẽ cho, nhất định sẽ cho!”
Mẹ tôi gạt mạnh nước mắt trên mặt, để lại một câu nói rồi kiên quyết bỏ đi.
Tôi không yên tâm muốn đi theo, nhưng lại bị y tá gọi đi lấy thuốc.
Đợi khi bận rộn xong, bà họ lại bệnh rồi.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Sau đó, tôi vừa chăm sóc chú họ sau phẫu thuật, vừa đưa bà đi điều trị, đến khi liên lạc được với mẹ tôi thì đã là ba ngày sau.
Bà nói trong điện thoại rằng mình đều ổn, chị gái cũng ở bên cạnh bà, tôi chỉ cần chăm sóc chú họ và bà , những chuyện khác không cần lo lắng.
Trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng được đặt xuống.
Tôi nhìn tin nhắn trong điện thoại của chú họ, suy nghĩ kỹ càng rồi chỉnh sửa một tin nhắn trả lời:
Tôi không đến nữa, xin lỗi, đã làm phiền.
Gửi đi xong, tôi thở dài một hơi thật dài, chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm.
Khi con người tuyệt vọng thường dễ bị cảm xúc chi phối, từ đó đưa ra những quyết định sai lầm.
Trên đời này không có bức tường nào không lọt gió, dù tôi có giấu kỹ đến đâu, chú họ sớm muộn gì cũng sẽ biết.
Tôi không dám tưởng tượng ngày đó, chú họ biết được đứa con gái mà ông ấy cẩn thận chăm sóc, vì ông ấy mà từ bỏ phẩm giá, bán rẻ thân thể, sẽ đau khổ đến mức nào.
Ông ấy nuôi tôi khôn lớn, lại vượt mọi khó khăn cho tôi đi học, là để tôi biết lẽ phải, đi con đường chính đáng.
--------------------------------------------------