Chuông tự học buổi sáng vang lên, học sinh bên ngoài đều đã đi hết.
Tôi lê những bước chân nặng nề đến trước mặt bà ta, đưa cái bánh nướng bị bóp nát cho bà: “Bà ăn đi.”
Bà ta ngẩng đầu nhìn tôi.
Nhiều năm trôi qua, bà ta đã già đi rất nhiều, trên khuôn mặt lấm lem đầy nếp nhăn, duy chỉ có đôi mắt long lanh như nước mùa thu kia, vẫn đẹp đến lạ lùng.
Tôi không thể hình dung ra vẻ trẻ trung xinh đẹp của bà ta ngày xưa, nhưng bà tôi nói tôi giống bà ta, đẹp giống bà ta.
Tôi quay người định đi, nhưng bị bà ta một tay túm chặt lấy cổ tay: “Bảo nhi, con là bảo nhi của mẹ!”
--- Chương 6 ---
Tôi lắc đầu: "Tôi là con gái, không phải Bảo Nhi của mẹ."
Từ đầu đến cuối, tôi luôn chỉ là Bảo Nhi của chú họ.
Thứ Sáu được nghỉ học, tôi phát hiện mẹ ruột vẫn chưa đi. Bà thấy tôi, từ xa đi theo, chú chó Bảo Nhi trong lòng bà cũng không biết đi đâu mất rồi.
Thấy sắp đến bến xe buýt, tôi quay đầu nói với bà: "Tôi không phải Bảo Nhi của mẹ, mẹ đừng đi theo tôi nữa."
Ngay cả chính tôi cũng không nhận ra, trong giọng nói run rẩy của mình đã mang theo tiếng khóc nức nở.
Bà lên xe buýt cùng tôi, nhưng không có tiền mua vé, người bán vé đuổi bà xuống. Bà liền bám chặt cửa xe, cố sức gọi tôi: "Bảo Nhi, Bảo Nhi, mẹ là mẹ đây mà!"
Tất cả mọi người trên xe đều nhìn lại.
Tôi vừa tức vừa gấp, nước mắt lưng tròng.
Tôi có tiền mua vé cho bà.
Nhưng mua vé rồi thì sao?
Đưa bà về nhà ư?
Bản thân tôi cũng là đứa trẻ được nhận nuôi, làm gì có khả năng nuôi bà chứ?
Hơn nữa, con vừa mới sinh ra bà đã không cần rồi, bây giờ tại sao lại bám lấy?
Mọi người trên xe oán trách ầm ĩ, tôi nắm chặt quai cặp sách, vừa bối rối vừa xấu hổ. Ngay khi tôi định xuống xe, một giọng nói quen thuộc vang lên.
"Tôi tôi tôi trả."
Cuối cùng, chú họ đã đưa cả chúng tôi về nhà.
Không đợi bác dâu cả, bà họ đã nổi giận đùng đùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bo-cua-moc-xuan-phong/chuong-8.html.]
"Con nói xem, nhặt đứa con gái về thì thôi đi, con còn nhặt cả con điên về nhà nữa!"
"Sao thế, nhà chúng ta là bãi rác à?"
Chú họ chắn trước mặt tôi: "Mẹ, Tiểu Xuân Xuân Xuân vẫn còn ở đây."
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Bà họ nghẹn lời, như thể sức lực toàn thân bị rút cạn, bà bất lực nói: "Mẹ biết con mềm lòng, nhưng con xem, cảnh nhà chúng ta thế này, thật sự không nuôi nổi bà ấy."
Chú họ nhìn người phụ nữ đang ngoan ngoãn gặm bắp ngô trên chiếc ghế đẩu nhỏ, khẽ nói: "Bà ấy đã cứu mạng con."
Sau đó, chú họ kể lại một chuyện cũ xưa lủng củng.
Sau khi ông nội qua đời, để lại mười mẫu đất cùng một vùng núi lớn. Bác cả nói không chia gia tài cũng được, nhưng đất núi phải trồng riêng, tiền kiếm được thuộc về công xã.
Chú họ làm gì biết trồng trọt, không lâu sau đã phun thuốc trừ sâu đến mức phải nhập viện.
Bệnh viện thị trấn thời đó không như bây giờ có thể đăng ký khám bệnh trực tuyến, đều phải xếp hàng.
Chú họ đầu óc choáng váng, sắc mặt tái nhợt đứng xếp hàng. Chốc lát y tá lại dẫn một người thân chen ngang, chốc lát bác sĩ lại dẫn một đứa trẻ chen ngang.
Bản thân ông không giỏi ăn nói, lại rất yếu ớt, xếp hàng nửa ngày mà vẫn chưa đến lượt.
Ông nửa mê nửa tỉnh nằm trên chiếc ghế dài ở góc phòng, hơi thở vào nhiều mà ra ít.
May mắn thay, mẹ tôi đi lấy thuốc thấy, đỡ ông đến làm ầm ĩ ở văn phòng viện trưởng, cuối cùng trực tiếp gọi cấp cứu, cứu ông thoát c.h.ế.t một mạng.
Bà họ thở dài một hơi: "Con nuôi Tiểu Xuân, ân tình này đã sớm trả rồi."
Chú họ nhìn tôi một cái, giơ tay muốn xoa đầu tôi, nhưng phát hiện, không biết từ lúc nào, tôi đã cao hơn mình rồi.
"Nhặt một đứa là nhặt, nhặt hai đứa cũng là nhặt, cứ thế đi."
Bác cả và bác dâu cả không chịu, chú họ hiếm khi thông minh một lần, ông nói mẹ tôi là vợ ông, tôi là con gái ông, như vậy nhà chúng tôi mới có bốn người, nhà bác cả vẫn là người chiếm lợi hơn.
Sau này, mỗi tháng ông sẽ đưa nhà bác cả năm mươi đồng, nếu không chịu thì chia gia tài.
Cuối cùng, mẹ tôi cũng ở lại.
Tôi phải đi học, công việc đun nước quét tóc trước đây của tôi giờ do mẹ tôi làm.
Khi bận rộn, mẹ tôi cũng không còn bận ôm chó nữa.
Nhưng trong làng luôn có những người xấu miệng, họ chỉ vào mẹ tôi cười khẩy, nói rằng bà câm có phúc khí tốt, hai mẹ con thay phiên nhau sưởi ấm giường cho chú.
Vừa dứt lời, mẹ tôi lập tức phát điên, xách ấm nước nóng đuổi họ mấy dặm đường. Lâu dần, những người nói xấu chúng tôi không còn nữa, tiệm cắt tóc của chú họ cũng càng ế ẩm hơn.
Màn đêm buông xuống.
Tôi và mẹ tôi ngủ trong căn phòng cạnh cửa sổ ở tầng hai. Tôi bật đèn làm bài tập, mẹ tôi thì lảng vảng phía sau.
--------------------------------------------------